Polly po-cket
Nắng ấm về sau giông bão

Nắng ấm về sau giông bão

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326033

Bình chọn: 9.00/10/603 lượt.

ột chút. Hạ Anh mở mắt ra nhìn bóng dáng người con trai ngồi trước mắt mình nhưng cô lại không rõ là ai.

“Em sốt cao quá, anh đưa em vào bệnh viện.” Người con trai nói rồi bế cô lên.

“Không, em không muốn vào bệnh viện.” Cô yếu ớt lên tiếng, nước mắt không hiểu sao tự nhiên chảy xuống.

“Không được, em sốt cao quá!”

“Em không muốn…” Đúng hơn là cô sợ bệnh viện, nơi đó toàn màu trắng, lạnh lẽo đến rợn người. Một mình cô ở nơi đó cô sẽ chết vì buồn và sợ hãi mất. Nước mắt cô vẫn không ngừng rơi cho đến khi cô rơi vào cơn mê không biết gì nữa.

Trong giấc mơ, cô thấy mình ngồi trên chiếc giường đơn của bệnh viện. Xung quanh toàn màu trắng. Màu trắng của ga giường, của rèm cửa sổ và cả quần áo của y tá.

Bốn năm trước, sau khi cô chứng kiến Hải Đăng và Phượng Nhi đã vui vẻ với nhau trong buổi gặp mặt. Sau khi cô chính tai nghe từ bạn thân mình nói cô mới chính là kẻ cướp người yêu của bạn mình. Cô đã vô cùng đau khổ và rời khỏi Tam Đảo, một mình xuống Hà Nội. Lệ Thu lúc đó đi du lịch cùng gia đình, một mình cô sống trong căn nhà rộng không một tiếng nói, cười. Không có âm thanh của sự sống. Cô cứ sống như người vô hồn cho đến khi nhập viện. Đó là lần ở bệnh viện duy nhất trong đời cô, trong ký ức của cô nó đáng sợ và khủng khiếp.

Hạ Anh mơ hồ tỉnh dậy khi có một bàn tay đặt lên trán mình.

“Lạnh… lạnh quá!” Cô khẽ kêu lên và co mình vào chiếc chăn mỏng.

“Anh đi lấy chăn cho em.” Anh đang định bước đi thì cô níu lấy tay anh.

“Đừng… đừng đi…”

“Ngoan. Có anh ở đây rồi.” Anh nói rồi ngồi xuống giường nhìn cô khẽ thở dài. Chuyện gì khiến một cô gái hồn nhiên vui vẻ như cô lại trở nên yếu đuối như vậy? Anh thật không nhẫn tâm mà bỏ mặc cô không lo.

“Đừng rời xa em…”

“Anh sẽ không rời xa em đâu, ngốc ạ.” Anh khẽ nhíu mày rồi nằm xuống ôm lấy cô, dùng hơi ấm từ cơ thể mình sưởi ấm cho cô.

“Em chính là nắng ấm của cuộc đời anh, anh không chắc mình có thể nhưng sẽ cố gắng cho em bình yên em cần.”

Cảm nhận được hơi ấm, Hạ Anh từ từ ngủ thiếp đi. Trong những cơn mê chập chờn, cô trở về những năm tháng cô đã cố quên nó đi khỏi kí ức mình. Mùa hè, năm cô gặp Hải Đăng.

Hạ Anh đi loanh quanh trên con phố nhỏ của thị trấn, đã mấy tháng từ khi mẹ cô khỏi ốm, cô đưa bà về quê rồi xuống Hà Nội lao đầu vào việc làm thêm để trả nợ cho những khoản cô đã tiêu khi mẹ nằm viện. Cô mải ngó xung quanh không để ý mà đâm phải một người con trai, chiếc máy ảnh trên tay anh rơi xuống đất.

“Ôi, xin lỗi anh!” Hạ Anh nhìn chiếc máy ảnh trên tay người con trai, cô khẽ cúi đầu xuống xin lỗi.

“Ôi đúng là xui xẻo, thế là xong cái máy ảnh. Haizz… Cô đúng là sao chổi.” Người con trai nhìn chiếc máy ảnh đã bị vỡ trong lòng xót xa.

Hạ Anh nhíu mày nhìn anh ta.

“Anh cũng không cần phải nặng lời thế chứ. Tôi va phải anh, làm vỡ máy ảnh của anh, là tôi không đúng. Nhưng anh cũng không thể nói tôi là sao chổi chứ. Anh đi đường cũng đâu để ý. Cùng lắm tôi đền máy ảnh cho anh là được chứ gì.” Cô nói một hồi, anh chàng bị cô nói vẫn đứng đó nhìn cô không chớp mắt.

“Còn không phải à, cô chính là cái cô đanh đá trong vụ tai nạn lần trước. Gặp cô lần nào đen lần đó.” Anh chàng vẫn tiếp tục.

“Anh…” Hạ Anh im lặng nhìn anh ta một lúc: “Anh… anh chính là cái người đâm vào tôi hôm đó sau đó bỏ chạy. Anh mới là sao chổi đấy!” Hạ Anh nhớ lại chuyện tai nạn lần trước lại cảm thấy tức giận. Vì vụ tai nạn đó mà cô mất tiền nộp viện phí cho người ta rồi lại phải đi sửa xe. Rõ ràng hắn ta mới là sao chổi, bây giờ hắn nói cô là sao chổi là sao chứ! Hạ Anh thở mạnh một cái rồi bỏ đi, anh chàng vẫn không chịu bỏ cuộc mà đi theo cô.

“Này cô nói cô đền máy ảnh cho tôi đấy nhé!”

Hạ Anh đã quen Hải Đăng như vậy, hai lần gặp nhau, từ oan gia dần dần trở thành tình yêu. Có lẽ nó chính là định mệnh. Định mệnh cho cô gặp hai người con trai cùng một ngày để sau này cô dần dần gặp lại họ lần nữa và yêu thương họ.

Khi Hạ Anh tỉnh lại lần nữa, cơ thể đã không còn yếu ớt mệt mỏi như hôm trước. Cô nhìn người con trai đang ngồi bên cạnh giường, không hiểu sao trong lòng cô có chút hụt hẫng, trong những lúc mê man cô đã nghĩ hơi ấm đó chính là Nam Phong, chỉ anh mới cho cô cảm giác yên bình dường như thuộc về cô nhưng lại chẳng phải của cô, một cảm giác xa vời khó nắm bắt.

“Hải Đăng?”

Hải Đăng nghe tiếng Hạ Anh liền quay sang nhìn cô lo lắng hỏi.

“Hạ Anh, em tỉnh rồi? Thấy trong người sao rồi? Còn mệt nữa không?” Anh nói rồi sờ lên chán cô đã thấy đỡ hơn nhiều anh khẽ thở phào.

“Em làm anh lo quá. Anh gọi điện suốt mà không liên lạc được nên đến đây tìm em.”

“Em… em không sao. Điện thoại em hỏng hôm trước. Anh đã ở đây suốt ư?” Hạ Anh hỏi. Trong con mê cô nhớ có một người đã chăm sóc cô cả đêm nhưng cái cảm giác đó hình như không giống lắm.

“Ừ, em có đói không? Anh lấy cháo cho em ăn nhé!” Hải Đăng nói rồi chạy đi lấy cháo.

Hạ Anh nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, cô nhìn lên bàn thấy điện thoại mình đang kêu. Hôm trước nó còn hỏng cơ mà? Cô khẽ nhíu mày rồi bấm nút nghe. Cô chưa kịp nói đầu dây bên kia đã vang lên:

“Hạ Anh chết tiệt! Cậu làm mình lo ch