toàn đụng chạm nỗi đau của tôi, biết tôi sợ ma nên cứ đem cái thứ đó ra hù dọa. Thêm một lí do để tôi cố gắng cai bệnh này đi…
– Được rồi, não phát triển giống pháp sư hơn rồi đấy.
Hắn cười đểu rồi bế bổng tôi lên chậm rãi đi về phía trước. Cảm giác được hắn đưa đi giữa rừng thế này… thật là lãng mạn à. Cơ mà cái trò này có vẻ vui. Tôi tay chân rãnh rỗi vơ ‘phá hoại môi trường’ tí.
Tôi bứt cọng cỏ hơi dài và mảnh. Nụ cười gian bỗng nở trên môi. Tôi nhìn lên hắn đang cặm cụi tiến về phía trước, dù thấy hơi… tội, nhưng mà ngứa tay quá, nằm yên không được.
Tôi đưa cọng cỏ lên, chọt chọt ngọn cỏ vào mặt Ren. Hắn dừng lại, từ từ cúi xuống. Hắn trừng mắt, mà nhìn mặt hắn lúc này giống mấy con ếch với cặp mắt lồi ra ngoài ý (au không ví như chihuahua là sợ bị fan của Ren chém chết à ='>).
Tôi cười hì hì… thôi tiêu rồi. Khi không lại đi chọc điên hắn chứ.
Ren chỉ mỉm cười dịu dàng, làm tôi chết đứng… à nhầm, chết nằm chứ nhỉ? Cái gì thế này?! Cười á? Có khi nào ngoài mặt thì thiên thần còn bên trong đang rắp tâm ám sát tôi không? Á Á! Thà rằng bị hắn mắng, tôi còn thấy đỡ sợ hơn thế này.
Ren không nói gì, chỉ bước đi tiếp. Ầy… đáng sợ quá!
Suy nghĩ của Ren.
Cô ấy đúng là làm gì cũng đáng yêu chết mất. Ban nãy đột nhiên ôm tôi làm tim tôi như nhảy tọt ra ngoài, do quá hồi hộp đã thả cô ấy xuống đất, nhưng khi thấy khuôn mặt buồn cười ấy, tôi lại không kiềm được trêu chọc cô ấy.
Nhưng phản ứng thú vị của Yuki cứ khiến tôi muốn trêu cô ấy mãi. Cuối cùng thấy cô ấy như khóc òa tới nơi, tôi đành thôi, lại giúp cô ấy về căn nhà hoang kia.
Ôm cô ấy trên tay, tim tôi lại quay về cuộc thi nhảy, chẳng chịu yên. Mỗi việc bước đi đã khiến tim đập nhanh hơn bình thường, nay còn thêm Yuki, tim tôi kiệt quệ sớm mất.
Cơ mà chẳng hiểu sao, dù cho có mệt, nhưng nếu cứ được cạnh nhỏ như này, tôi thấy chẳng có vấn đề gì cả.
Nhìn khuôn mặt của Yuki cứ hớn hở nhìn quanh, muốn cắn cho một cái… nhưng tốt nhất là cứ kiềm chế vậy… kẻo nhỏ lây bệnh ngốc cho tôi.
Đang yên đang lành, nhỏ đột nhiên quấy tôi. Cái con nhỏ này không trị không được mà! Cô ta có biết việc kiềm chế của tôi khó khăn như thế nào không mà cứ gây chú ý với tôi thế chứ! Hừ! Lần này đừng trách tôi trêu nhỏ tới khuya.
Nhưng mà khi vừa cúi xuống, nụ cười hồn nhiên của nhỏ bây giờ là hình ảnh duy nhất trong mắt tôi. Tim tôi ban nãy nhanh hết cỡ, nay như bị hụt mất một nhịp, rồi tôi không nghe thấy tiếng nó đập nữa.
Yuki khẽ chớp mắt, tôi giật mình bỗng nhiên nở một nụ cười… Tôi đang làm cái gì thế này?
Như tôi đoán, nhỏ ngạc nhiên hết cỡ đang bất động luôn kìa. Không lẽ sốc đến thế sao?
Tôi che giấu bối rối bằng cách… tiếp tục đi.
…
Lời kể của Yuki.
Oáp! – tôi ngáp dài.
Xoa xoa tay cạnh đống lửa do Ren ban nãy thổi vào những que củi Ajita chu đáo nhặt trên đường về.
Tôi vô cùng thắc mắc. Rõ ràng Ajita và Chito đâu có vượt mặt tôi và Ren đâu, cơ mà lúc về căn nhà đó, tôi sững sờ thấy họ đã ở đó từ đời nào.
– Ngủ đi Yuki. – Chito, Ren, Ajita đồng thanh.
Tôi chớp mắt nhìn cả ba, cái trò gì mà đồng lòng thế không biết.
– Ba người cũng ngủ đi thì tôi ngủ, ai cũng thức thì làm sao tôi ngủ ngon được.
Tôi chép miệng, dù mi mắt đã sụp tới nơi, nhưng vẫn cố gắng tuyên bố một câu hùng hồn thế cho oách tí, sáng tới giờ tôi ăn hại quá thể.
– Được thôi, Chito với Yuki ngủ đi, tôi và Ren sẽ chia ca canh gác. Ok?
– Tại sao chứ? Cứ việc đặt vòng tròn ma pháp phòng ngự là xong. – tôi thắc mắc, mặt rất chi là ngu, mà thật tình thì câu hỏi này chẳng thông minh hơn là bao.
– Cậu làm được à? – Chito cười toe toét.
– Ơ sao cậu hỏi vậy?
– Đó là phép thuật của WW mà.
Tôi câm nín. Hình như ở đây… có mỗi mình tôi là WW thôi a. Nhưng mà trong bộ nhớ của tôi không có cái định nghĩa gì về cái loại này hết.
Tôi chỉ biết cười trừ. Ren nói:
– Ngủ đi. Sáng nay cô dậy sớm đấy, chi cho nhọc thân thế không biết?
Tôi bĩu môi, nằm lăn ra đất. Hừ! Đây là quyền lợi của con gái thì tại sao tôi không hưởng chứ. Đã nhọc công vắt chất xám tìm cách cho họ đỡ mệt lại còn phản ứng lại tôi như thế, biết vậy từ đầu tôi chẳng thèm quan tâm chi cho mệt hơi.
– Đêm nay ngủ với tớ Chito.
Tôi bực dọc túm lấy cổ tay kéo nhỏ nằm xuống cạnh tôi.
Tôi ôm nhỏ vào lòng nhắm mắt ngủ, có lẽ do quá mệt và Chito rất ấm, nên chẳng mấy chốc tôi đã ngủ mất.
Lời kể của Ren.
Vừa nằm xuống một tí đã ngủ, có lẽ Yuki đã mệt lắm rồi. Chito nằ bên cạnh cũng ôm nhỏ cứng ngắc ngủ luôn. Còn mỗi tôi và Ajita ngồi cạnh đống lửa.
Tôi chẳng nói gì, anh ta cũng ngồi im, không ai có bất kì cử động nào.
Tiếng nổ lách tách từ đống lửa kéo tôi ra khỏi cơn buồn ngủ, sáng nay Yuki vì quá nôn nao đã gọi tôi dậy sớm quá, tới trường đợi xe thì lúc này cả sân trường hầu như chỉ có vài người. Hơn nữa hôm nay đi xe xốc, còn đi bộ lâu làm tôi khá mệt.
– Cậu đi ngủ đi. Tôi sẽ thức canh, khi nào mệt tôi sẽ gọi cậu dậy đổi ca. – Ajita đột nhiên nói.
– Được. – tôi đáp gọn.
Tôi bỏ sang chỗ Yuki và Chito đang nằm, định ngồi xuống, thì tôi giật mình, quay sang nói nhỏ với Ajita để hai người họ đừng giật mình mà tỉnh giấc:
– Này! Tron
