ếch mép, thấy cái nhíu mày và lắc nhẹ đầu của tôi thì im luôn.
– Tao tưởng tụi mày là người yêu. – tên còn lại nói.
– Cô ấy là người yêu của tao, thằng ngu. – Chito khoanh hai tay trước ngực nói.
– Haha… tụi mày đúng là quái dị, bạn mình đang bị bắt làm tin mà chẳng có đứa nào lo lắng. Con kia, mày xem bạn mày hèn nhát chưa này, chẳng đứa nào quan tâm mày cả. – cái thằng đầu đàn hôm qua đi lên phía trước nói.
– Mày nghĩ tụi tao cần lo cho cô ấy à? Đừng nên xem thường một cô gái. – Ajita cười, dù môi vẽ nên một đường cong tuyệt hảo, nhưng ánh mắt lại hiện lên dòng chữ “Tao sẽ giết mày.”
– Vậy mày cũng đừng nên xem thường mấy tên DW tụi tao mướn về để xử lí đám tụi bây. – tên đầu đàn.
Tên này vừa dứt lời thì tên A đột ngột xoay người tôi lại. Hắn cúi người xuống. Ồ, tên này là học sinh trường tôi nè… mặt mũi nhìn cũng đẹp trai ngời ngời phết… Đẹp thì đẹp nhưng ai cho phép hắn dám… hôn tôi!!!
Phải đấy! Tên A cúi xuống hôn tôi, nói chính xác hơn là hút lấy sinh lực của tôi. Chân tôi bắt đầu mất cảm giác, thôi tiêu rồi! Tiêu rồi! Tôi đẩy A ra, nhưng vô ích.
Tôi dồn hết sức đưa tay lên móc hàm tên A một cái, khiến A bay lên và đáp đất tạo thành một vòng cung.
Tôi mất điểm tựa ngồi bệt xuống đất với khuôn mặt biến sắc. Tên khốn khiếp… dám cưỡng hôn tôi. Tôi cảm thấy cực kì, cực kì tức giận, thêm nữa là rất sao đó nhỉ… buồn chăng? Khó chịu nữa… dám hôn tôi trước cả hai người con trai tôi thích.
Á… nhắc tới họ, sao mà nãy giờ không thấy có chút động đậy gì hết vậy chứ? Nhưng mà bây giờ tôi cũng không dám xoay người lại nhìn nữa… tôi sợ nhìn thấy mặt họ bây giờ, chắc đáng sợ lắm.
Đột nhiên có một thân xác của ai đó bay vụt qua đầu tôi, và đáp xuống nằm cạnh tên A. Tôi quay lại nhìn, bàng hoàng sửng sốt!
Sau lưng tôi là hàng chục cái xác, máu bê bết nhìn không ra đó đã từng là con người. Chito, Ren, Ajita đang lạnh lùng đá văng từng tên một với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Tôi thấy sống lưng mình lạnh như băng.
Đúng như tôi nghĩ, cả thảy ba người bọn họ đều đang rất rất tức giận. Ren đột nhiên gào lên:
– Thằng chó! Mày dám hôn Yuki! Tao sẽ cho mày sống không yên, chết cũng không xong!! Khốn khiếp!
Ren tiến về phía tôi, đám đàn em dù sợ nhưng vẫn cố gắng chạy đến ngăn cản hắn. Ren bẻ cổ từng tên một, bóp nát sọ từng thằng dám cản đường mình.
Tôi nhìn hắn tức giận như vậy, cộng thêm tổn thương khi hắn thấy cảnh tôi bị tên kia hôn như vậy, bỗng nước mắt tôi chảy ra. Hắn thấy tôi khóc, hàng chân mày xô vào nhau, khuôn mặt hắn đầy vẻ đau khổ. Hắn tống hết những tên chạy đến chắn đường, quỳ xuống trước mặt tôi. Nước mắt làm tôi không thể thấy rõ khuôn mặt của Chito và Ajita hay cảnh vật gì xung quanh nữa, dường như lúc này, tôi chỉ thấy mỗi Ren.
Hắn ghì mạnh vai tôi, hỏi dồn dập:
– Em có sao không? Bị thương không? Đau không?
Tôi cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt để mọi người không lo lắng, khẽ lắc đầu. Hắn đột nhiên ôm tôi thật chặt, làm trái tim yếu đuối hiện đang không ổn định của tôi không khỏi xao xuyến, đã thế hắn còn công kích nó bằng câu nói đậm chất trữ tình:
– Xin lỗi vì tôi đã không bảo vệ được em. Nhưng, tôi thề sẽ không để yên cho tên nào dám làm em khóc.
Thực ra mà nói, hình như người làm tôi khóc là Ren mà… Tôi chỉ biết vòng tay qua ôm lấy hắn, siết càng chặt càng tốt. Tôi đột nhiên run rẩy, rúc vào lòng hắn.
Ren cảm thấy tôi áp sát người mình, có lẽ tưởng tôi sợ, nên càng siết chặt vòng tay, làm tôi muốn ngộp thở… tuy nhiên, nó khiến tôi thấy thật hạnh phúc và an toàn.
Tôi bình tĩnh thở nhẹ… cơ mà lúc bình tĩnh lại tôi mới phát hiện việc làm nãy giờ của mình có ảnh hưởng đến người khác như thế nào…
Tôi giật mình buông hắn ra, ánh mắt tôi đảo sang chỗ của Chito và Ajita. Khuôn mặt anh đáng sợ không thể tả, sát khí ngút trời, có thể khiến người ta chỉ nhìn đã thấy ngộp thở. Anh đang trừng mắt nhìn hai đứa tôi, ánh mắt khắc khoải ấy khiến tim tôi đau dữ dội. Anh nắm chặt hai tay thành nắm đấm, trên mặt anh hiện lên chữ ‘SÁT’.
Chito nhìn anh hơi run, lần đầu tiên tôi thấy cô ấy sợ. Lại một lần nữa, bọn ngu ngốc chỉ bị thương mà chưa chết đứng dậy, lao về phía anh. Ajita đánh như chưa từng được đánh, cốt là để xả stress.
Trong khi Ren ôm chặt lấy tôi trừng mắt nhìn tên A đang từ từ chậm rãi đứng lên.
– Tao sẽ cho mày sống không bằng chết. – Ren gầm gừ.
– Đừng, tôi sẽ tự tay xử lí hắn ta. – tôi đã nín khóc chặn hắn lại.
– Được, nhưng đừng giết hắn, nếu học sinh trong trường mà biến mất sẽ phiền lắm. – hắn dịu dàng vuốt tóc tôi.
– Ừm. – tôi nói rồi đứng dậy – Mày dám làm thế với tao, thì tận số của mày rồi thằng ngu à.
– Ồ, dù mày là con gái, tao sẽ không nương tay đâu. Đừng xem thường tao. – tên A đó lưu manh nói.
– Ồ, tao sẽ cho mày thấy, thế nào là một cô gái. – tôi nhảy phốc lên, xoay một vòng rồi đáp xuống sau lưng A, trong khi tên đó còn đứng hình vì tốc độ của tôi. Tôi dùng phép thụi vào lưng A một đòn.
Tên đó bay về phía trước, tức là về phía Ren, bị hắn đá cho một cước ngay bụng, làm A bay ngược về phía tôi. Tôi nhảy lên đá A một cái, tên đó lại văng sang Ren. Ren nhếch môi