XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215324

Bình chọn: 9.5.00/10/1532 lượt.

g lúc tôi ngủ, anh đừng có mà lợi dụng đụng chạm hay nhìn ngắm Yuki gì hết nghe chưa?

– Đừng suy bụng ta ra bụng người. – anh ta nói.

– Cái gì chứ? – tôi trợn mắt liếc xéo anh ta. Ajita cười nhẹ, hình như là đang trêu tôi.

Cái tên này thật là. Tôi hậm hực nằm cạnh Yuki, nhưng ngay lập tức nhận ra sát khí, tôi nhanh nhẹn lăn ra xa nhỏ một chút. Đúng như tôi nghĩ, một vật nhọn phóng từ chỗ của Ajita đến cắm vào nền nhà chỗ ban nãy tôi vừa nằm.

– Anh làm cái gì thế?

– Ai cho cậu nằm cạnh sát cô ấy như vậy?

– Đâu có nghĩa anh có quyền phóng dao vào tôi như thế.

– Tôi ghen. – anh nói.

– Dù gì thì bình thường tôi đều ôm Yuki ngủ cơ mà có vấn đề gì đâu chứ? Anh nên cảm ơn vì tôi chưa động vào cô ấy. – tôi trêu lại anh ta.

– Cậu… tôi sẽ giết cậu nếu cậu dám làm gì cô ấy. – anh ta gầm gừ.

Tôi nhếch mép im lặng. Anh ta đúng là dễ dàng bị kích động.

– Hừ. Ngủ rồi à? Chờ đấy, cái tên này! – anh ta lầm bầm.

Anh ta tức giận với tôi đấy ư? Chẳng phải tôi mới phải là người làm việc đó à?

Anh ta ở đâu nhảy ra, làm lung lay tình cảm của Yuki, làm tôi gặp khó khăn trong việc làm lay động trái tim sắt của nhỏ. Thật là đáng ghét… đã thế còn có một lịch sử hùng hồn với nhỏ trong khi tôi chẳng có gì… ghen tị chết được. Thế mà giờ đây anh ta lại tức giận với tôi chứ.

Thôi mặc kệ. Quá khứ dù sao cũng là quá khứ, hiện tại tôi ở cạnh cô ấy, tương lai có thể tạo ra những kỷ niệm đẹp với Yuki là được rồi.

Lời kể của Yuki.

Tôi tỉnh dậy khi cảm giác ai đó lay mình. Giọng của Chito văng vẳng bên tai tôi.

– Yuki à, mau mau tỉnh dậy thôi, tụi mình phải trở về khách sạn nữa, chắc thầy cô đang lo lắng lắm đấy.

– Ren à, tôi muốn ngủ.- tôi theo thói quen gọi lên cái tên đó.

– A… – cả ba người còn lại đột nhiên giật bắn mình, mỗi người vì một lí do khác nhau.

Dù đã biết tôi và Ren ở cùng một phòng kí túc, nhưng Chito không khỏi bất ngờ với giọng điệu ngái ngủ nũng nịu của tôi. Ren giật mình vì nghĩ Chito chưa biết chuyện điều khiển trí não người ta của hắn. Ajita siết chặt tay thành nắm đấm, ngăn không để mình cho Ren một cú.

– A! Tớ dậy ngay đây.

Tôi ngồi bật dậy, làm khớp lưng kêu cái ‘rắc’ rõ to.



Chúng tôi lê từng bước đi trên đường rừng. Dù chỉ đi một đường thẳng nhưng sao mà đi hoài đi hoài không tới vậy không biết.

Tôi chưa được ăn gì từ sáng hôm qua… hic, bụng tôi đói meo.

– Tớ thấy lạ là tối qua bọn cướp ấy không quay lại căn nhà. – Chito nói với tôi.

– Ừ nhỉ. Cậu nói tớ mới để ý. – tôi ngẫm nghĩ. Đúng là Chito của tôi, vừa xinh đẹp, dễ gần còn thông minh tài năng nữa.

– Nhìn xem, cô vừa mới nhắc đã có khách đến thăm mình rồi. – Ren đột nhiên đứng lại lên tiếng.

– Cái gì, sao xui xẻo thế, tôi đói lắm rồi đấy. – Chito tức giận đấm một cái vào thân cây, khiến cả cái cây run rẩy, đột nhiên từ trên cây phóng xuống hai bóng đen.

Hai cái bóng nhằm thẳng bụi rậm mà rơi… tiếc thay đó là bụi gai.

– A! Mông tao! Aa!! Đau quá.

– Mày im coi.

Hai cái bóng nhảy tưng tưng… cụ thể hơn là hai tên trong băng cướp hôm qua.

– A! Là hai người à. – tôi buột miệng.

– Haha! Thật ra không phải chỉ có hai người đâu. – bọn chúng sững người một lát cười phá lên, nhưng trông có vẻ hơi hoảng.

– Vậy ba người. – Ajita khiêu khích thăm dò đối phương.

– Hừ, vốn định tặng cho các người một món quá bất ngờ, nhưng không ngờ tình cờ lại bị đá từ trên cây xuống như vậy.

– Quà? Đánh lén không thấy nhục nhã còn bảo là muốn tặng. Não của tụi mày làm bằng gì vậy? – Ren hất hàm.

– Mày… thằng chó. Ra mặt đi tụi bây trốn làm gì nữa. Tẩn hai thằng này cho tao. – tên đó đột nhiên hét lớn. Tiếng sột soạt vang lên khắp nơi, người của bọn chúng từ trên cây, trong bụi, ở khắp nơi bắt đầu túa ra bao vây bốn người chúng tôi.

– Haha, thích thì chiều, dù gì cũng phải cảm ơn tụi bây đã tặng tụi tao món quà này. – Ajita cười khẩy bẻ tay răn rắc, liếc nhìn Ren khẽ gật đầu.

Ren cũng nhếch mép, hắn đã thấy và hiểu được dấu hiệu của Ajita. Dù đông hơn gần như gấp đôi hôm qua, nhưng tôi chắc chắn một điều… chúng sẽ thua trong nháy mắt.

CHAP 45: TRỐN THOÁT.

– Tao sẽ nghiền nát mày thằng chó kênh kiệu. – thằng đó nói.

– Mày quên mất chuyện hôm qua rồi sao? – Ajita cười cười.

– Hôm qua sao? Hôm qua khác hôm nay nhiều lắm nhóc con à. – tên đó đột nhiên cười đểu, làm cả bốn không hiểu ý đồ hơi giật mình, phút chốc lơ là mất cảnh giác.

Tôi không nhận ra đã có người tiếp cận mình từ sau. Đột nhiên một cánh tay choàng qua cổ tôi, kéo tôi thật mạnh về phía sau, hai tay tôi cũng bị kiềm lại. Tôi quá bất ngờ chỉ kịp “A” một tiếng.

Và tiếng của tôi đã làm ba người còn lại giật mình chuyển ánh nhìn về phía tôi. Thấy tôi bị bắt như thế, khuôn mặt của họ chuyển sang màu đen, hằm hằm sát khí. Tên đứng sau tôi (thôi tạm gọi là A, chứ mà ‘tên đó’ ‘tên đó’ hoài chắc gây rối loạn thần kinh của rds quá) nhảy phốc về phía sau.

Hắn định chạy đến chỗ tôi thì một trong hai tên bị rơi từ trên cây xuống nói:

– Mày mà tiến thêm bước nào nữa thì tao không đảm bảo an toàn cho con nhỏ đó đâu nhé. Gãy cổ như chơi đấy.

– Haha… mày nghĩ tao lo cho cô ta hả? Con nhỏ đó… – Ren nh