Teya Salat
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221241

Bình chọn: 7.00/10/2124 lượt.

o nói rồi đứng lên bỏ đi.

Sau khi Chito đi mất, tôi lớn tiếng hỏi:

– Ren ơi, anh ở đâu rồi?

– Anh đang tắm. – Ren đáp.

– Vậy em nấu bữa tối. – tôi lầm bầm, nói như không nói.

Tôi thở dài, thay vì đoán già đoán non như thế này, tôi nên hỏi thẳng Ren… nhưng đáp lại câu hỏi của tôi là…

– Đi làm công việc đại sự, em không cần lo.

Tôi cũng không nói gì nữa, lặng lẽ ăn, rồi lặng lẽ buồn rầu. Rốt cuộc hắn đang làm gì…? Công việc đại sự của hắn… không phải là cướp nhà băng hay giết người đó chứ… có lẽ cũng không phải những việc gây nguy hiểm cho hắn đâu nhỉ…?

Thôi rồi… ngày càng yếu đuối, từ khi nào tôi phải tự an ủi bản thân như vậy…?

…Từ khi người quan trọng nhất đối với tôi xuất hiện.

Ren rõ ràng đã nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt tôi, hắn thở dài:

– Việc anh làm không phải man rợ hay biến thái như cướp nhà băng này nọ đâu nhỏ ngốc à.

– Hơ… anh lại làm cái trò đó?! – tôi nhíu mày, bặm môi, trợn mắt, đúng hơn là dùng ánh mắt mà tôi cho là đáng sợ nhất nhìn chằm chằm vào hắn.

– Anh không biết đọc suy nghĩ đâu, chỉ là tất cả những gì em nghĩ đều hiện ra hết lên mặt kìa. – hắn không những không sợ mà còn phì cười, cứ như đang trêu đùa một con nhím nhỏ không có sức phản kháng, chỉ biết xù lông lên nhưng không thể làm tổn thương một ai – Anh biết em đang cảm thấy hoang mang và bất an, nhưng em tuyệt đối phải tin tưởng anh. Anh không ngu ngốc, cũng không tầm thường. Em biết mà.

– Được rồi, đừng tự sướng nữa. Em tin anh. – tôi mỉm cười. Ren biết… hắn biết… biết tôi đang hoảng loạn. Cảm giác ấm áp lại trào dâng, hắn biết rõ tôi như thể tôi và hắn là một.

– Tốt. Vậy mới là Yuki của a…

– Ăn xong dọn dẹp. – tôi nói, xong kéo ghế ra đứng dậy, không nhìn hắn mà tiếp – Em đi tắm.

– Thật biết phá hỏng khung cảnh… – tiếng hắn lầm bầm phía sau. Tôi bất giác mỉm cười.



– Dragon… – tôi mở nhẹ cửa phòng Dragon sau khi tắm xong, trên tay đem theo một đĩa thức ăn – Không ăn thật sao?

– Ừm. Ta không đói, mà ta cũng không ăn mấy thứ tầm thường này. – Dragon đáp, thằng bé trở mình trên giường.

– Ăn thử đi rồi hẵn nói.

– Ta không ăn đâu.

– Ta để trên bàn. – tôi nói rồi đi ra ngoài.

Vừa đóng cửa phòng, Chito đã đến, tôi đưa nhỏ về căn phòng của mình ở căn nhà phía sau. Ren nhìn thấy Chito cũng không nói gì chỉ liếc qua một cái “Chào.” rồi thôi.

Tôi nằm trên giường với Chito suốt buổi tối tán dóc với cô nàng… cảm thấy thoải mái thật a… đúng là có tâm sự gì chỉ cần trải lòng với bạn bè thì mọi gánh nặng đều tiêu tan hết.

Nói đến tối, nhìn lại đồng hồ đã 11 giờ đêm, tôi mới mò về phòng mình. Vừa mở cửa phòng ra, eo tôi bị một bàn tay siết chặt. Cả người đột nhiên bị ai đó đè vào cánh cửa.

Eo tôi bị siết lại, tay còn lại của người ta chống lên cửa đặt cạnh đầu tôi.

– Anh làm trò gì nữa vậy? – tôi phì cười nhìn Ren.

– Em ở trong phòng của Chito đến giờ này mới về! – hắn bĩu môi, trông đáng yêu tợn.

– Đừng nói với em là… đến cả Chito anh cũng ghen?

– … – Ren không nói, chỉ im lặng, tay hắn hơi siết eo tôi. Tôi mơ hồ thấy khuôn mặt của hắn đỏ lên.

– Cô ấy là con gái đấy!

– Không biết, ngoại trừ anh thì em không được ở bên cạnh ai lâu đến thế. Hơn nữa trời còn rất tối. Em không chút phòng bị nào cả. – Ren vẫn bĩu môi cau mày.

– Hahaha!!! Hết thuốc rồi, em chịu thua anh luôn. – tôi cười to, hai tay vòng qua cổ hắn.

Tôi kiễng chân lên hôn nhẹ vào má hắn:

– Đền bù, ok?

– Vậy thôi à? – Ren vẫn bĩu môi, nhưng khuôn mặt đã giãn ra.

– Anh còn muốn sao nữa?

– Phải đánh dấu chủ quyền. – hắn lầm bầm rồi bế thốc tôi lên… hết nói nổi…

– Thả em xuống! – tôi vùng vẫy, nhưng Ren vẫn bình thản thả tôi xuống giường.

Một tay hắn nắm lấy hai cổ tay của tôi đưa lên đầu tôi. Tay còn lại hắn bắt đầu chậm rãi gỡ nút áo của tôi…

– Ren! Anh đang làm cái gì vậy? – tôi hoảng hốt thét lên.

– Đánh dấu… chủ quyền? – “Em còn muốn hỏi cái gì?” hắn không nói ra suy nghĩ này mà gấp gáp cúi xuống.

Đôi môi ấm áp của hắn chạm vào cô tôi khiến tôi rùng mình. Cả người nóng ran lên. Hắn miết lấy miết để, đặt lại đó một dấu hôn đỏ ửng, hắn dần dần nhìn xuống dưới.

‘Cộc cộc’ _ tiếng gõ cửa khiến hắn dừng lại. Tôi thở phào nhẹ nhõm… nhanh chóng vùng vẫy kịch liệt hơn:

– Buông ra, em đi mở cửa.

– Là ai? – Ren giữ nguyên tư thế mà lên tiếng… Hic… kì này không lẽ hắn định làm thật…?! Trông nghiêm túc như thế…!

– Dragon đây, ta vào được chứ?

– Tất nhiên là không. – Ren lạnh lùng đáp.

– Vào đi. – tôi hét lên. Ren đang ở phìa trên trừng mắt nhìn tôi. Tôi tránh ánh mắt của hắn.

Tiếng mở cửa vang lên, Ren nhíu mày trùm kín tôi bằng cái chăn rồi ngồi cạnh tôi.

– Yuki đâu? – Dragon hỏi.

– Không biết. – Ren nói, tay hắn đang giữ chặt vai tôi không cho tôi manh động.

– Rõ ràng tôi vừa nghe tiếng cô ấy.

– Tai ngươi có vấn đề rồi. – Ren lạnh lùng đáp.

– Ưm… vấn đề gì chứ?! – tôi vùng vẫy, đá chân quơ tay… tất nhiên Dragon có thể nhìn thấy và nghe được. Nó lôi tôi ra từ cái chăn rồi lườm Ren sắc lẻm, hắn giả lơ xem như không thấy, đá tầm nhìn sang chỗ khác cứ như vừa rồi mình chẳng nói dối không chớp mắt.

Tôi thoát khỏi bàn tay Ren cũng quay lại