Duck hunt
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221275

Bình chọn: 7.5.00/10/2127 lượt.

iến thành một con rồng nhỏ xíu thật đáng yêu, nhanh chóng bay đến sà vào vòng tay của tôi… Ren trợn mắt nhìn nó, hất mặt cau mày mím môi dùng một tay chộp lấy đuôi con người ta lôi ra:

– Nhà ngươi muốn chết à?

Cuối cùng sau khi ra khỏi hang, cũng rời khu rừng thì ai về nhà nấy. Con rồng nhỏ này sẽ theo tôi và Ren về nhà.

Tôi phải phì cười với độ trẻ con của Ren, ghen với ai không ghen chứ, con rồng còn chẳng phải là pháp sư…? Bình thường hắn vốn đã trẻ con rồi, nay gặp thêm Dragon càng thể hiện rõ ràng hơn nữa. À… Dragon là cái tên do tôi đặt cho, nó… có vẻ rất thích.

Từ sáng tới giờ, tôi không thấy Ren đâu. Tôi gọi cho Chito bằng cái máy liên lạc mà Ajita sáng chế ra.

– Cái gì? Đi từ sáng á? – giọng Chito ngạc nhiên, tuy rè rè nhưng vẫn không giấu nổi sự thích thú.

– Ừ… cũng chẳng dặn dò gì với Dragon cả, anh ấy đang làm gì vậy?

– Dấu hiệu ngoại tình… Chito… rè rè… – giọng của Ajita cắt ngang cuộc trò chuyện của tôi và Chito – Tới giờ vào học rồi, đi thôi. – Chito đáp – Vâng. Tạm biệt Yuki nhé, tan học tớ sẽ bay ngay sang nhà cậu… chúng ta nhất định phải mở một cuộc điều tra Ren.

– Cảm ơn, vậy cậu đi học đi.

Hôm nay tôi bị bắt phải nghỉ học, Ren cũng nghỉ học, nhưng thay vì ở nhà chơi với tôi, hắn lại đi đâu đó từ sáng sớm. Tôi vừa mở mắt tỉnh ngủ đã chẳng thấy hắn đâu. Dụi đi dụi lại mắt mấy lần cũng không thấy Ren, chỉ thấy hắn viết cho tôi một tờ giấy note, vỏn vẹn vài chữ: “Anh đi, có lẽ trưa sẽ về, em yên tâm ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Nhớ ăn sáng, đừng bỏ bữa.” Mặt sau… “P/s: cấm lén phén với thằng nào, nhất là Dragon! Anh sẽ đuổi nó ra khỏi nhà nếu nó dám làm gì em.”

Đọc thư Ren viết cho tôi quả thật cười không nổi, mà khóc cũng không xong. Cái giọng điệu vừa cứng rắng vừa dịu dàng, vừa ghen tuông vừa đáng yêu này là cái gì thế?

Quả thật đến trưa, Ren mò về, trên người hắn là áo sơ mi trắng, đi cùng quần tâu âu, nhìn vô cùng chững chạc… đi đâu mà ăn mặc thế này?

Tôi nhào đến ôm chầm lấy hắn:

– Anh mới về…

Thực chất chỉ là đang cố gắng ngửi mùi hương trên người hắn… tốt… chỉ là mùi nước hoa quen thuộc của hắn… thoang thoảng mùi cafe. (mũi chị này thính quá…) Cơ bản là không đi với người con gái khác. Ren dịu dàng một tay ôm tôi, tay còn lại xoa đầu tôi:

– Hôm nay em sao thế? Bệnh nữa à? Dragon đâu rồi không chăm sóc em?

– Nó ngủ rồi. Vả lại, anh xem này. – tôi kéo Ren vào cái phòng nho nhỏ vốn là Ren định sau này có con sẽ là phòng ngủ của con, bây giờ đã trở thành của Dragon.

– Hở… thằng nào đây? – Ren nhíu mày khi thấy trên giường là một đứa trẻ bụ bẫm khoảng 5, 6 tuổi. Nước da trắng, má hơi hồng lên, đôi môi đỏ tươi hơi chu ra, đôi mắt nhắm nghiền, chiếc mũi nho nhỏ phù hợp với khuôn mặt vô cùng. Thằng bé cuộn mình trong chăn, nhưng đã đá văng hết gối xuống giường.

– Dragon đấy, em hỏi nó có còn hình dạng nào không, nó liền hô biến một cái trở nên đáng yêu như thế này. Em bảo nó để thế luôn.

– Hừm… anh sẽ xử lí chuyện này sau. Bây giờ anh cần ngủ. – Ren uể oải đáp, hắn ngáp ngắn ngáp dài rồi rời khỏi phòng đi thẳng qua phòng ngủ chính.

Tôi không nói gì, cũng quay lưng, nhẹ nhàng đóng cửa phòng rồi sang chỗ hắn. Ren vừa nằm xuống giường đã thở đều đều, có vẻ đã ngủ. Tôi nhíu mày… thái độ gì đây? Hắn chỉ ra ngoài uống cafe, sao vừa về nhà đã nằm lăn ra ngủ? Mệt mỏi gì chứ? Nhưng hắn đi uống cafe với ai…? Không thể tự kỉ một mình được…! Chẳng lẽ… thật sự là đang ngoại tình?!!!

Tôi thất thần, không thèm nhìn hắn nữa, bỏ xuống bếp.

Tôi tựa vào bàn bếp, một hơi tu hết ly nước.

Gì chứ… nóng… nóng quá… nóng đến sôi máu mà.



Tôi nằm xem ti vi rồi ngủ quên đến tận chiều, đúng hơn là đến khi Chito đến, tôi đã đưa chìa cho cô nàng nên Chito có thể tự do ra vào, thấy tôi nằm trên ghế sofa, cô nàng đến vừa lay vừa hét:

– Yuki! Thời điểm dầu sôi lửa bỏng nào rồi cậu còn có tâm trí nằm đây nghỉ ngơi thảnh thơi thế này ư?

– Hơ… ơ… Chito? Cậu đến rồi? Tớ sao lại ngủ quên nhỉ? – tôi mắt nhắm mắt mở hỏi với chất giọng lờ đờ… phát hiện ra trên người mình có chiếc chăn đặt ngay ngắn, cả người tôi cũng đã nằm thẳng ra, trên đầu có kê cái gối… một cảm xúc mãnh liệt nhẹ nhàng trào dâng. Môi tôi không nhịn được nở một nụ cười mỉm… cảm giác ấm áp xâm chiếm, tôi dường như quên mất cơn giận lúc nãy.

Tôi vùi mặt vào cái chăn nồng nặc mùi hương của tôi và Ren.

– Ren đâu rồi? – Chito điên tiết lên với cái vẻ mặt bình thản còn hơi mê mẩn của tôi.

– Tớ không biết, tớ ngủ quên mất nên…

– Được rồi, hắn đã về nhà chưa?

– Rồi, vừa về đã lăn ra ngủ, cậu có nghĩ là…

– Hừm… tớ sẽ tạm tá túc bên đây, khi nào Ren ra khỏi nhà mà không có cậu, tụi mình ngay lập tức đuổi theo điều tra. Nhưng mà… nhà cậu có phòng dành cho khách không?

– Có. – tôi gật đầu đáp.

Lần trước tôi quên miêu tả thêm, căn biệt thự này còn có một tầng hầm là kho chứa đồ. Trong khoảng sân rộng lớn phía sau nhà còn có một căn nhà khác, chỉ có tầng trệt như một phòng khách, và lầu một chứa một phòng ngủ nữa cùng với nhà vệ sinh. Bên cạnh đó là ga ra để xe, tạm thời Ren chưa động đến.

– Được rồi, bây giờ tớ về nhà gom một ít quần áo. – Chit