của anh, sự ích kỷ của anh. Muốn sở hữu cậu, muốn độc chiếm cậu, muốn cậu trả giá cho những khổ đau mà anh đã trải nghiệm. Đến cuối cùng, đã khiến người con trai mình yêu nhất đau đến mức này, phải lùi vào một góc tối của bản thân để trốn chạy, tinh thần dại dại ngây ngây chẳng khác gì một xác người có thể cử động.Anh từng cảm thấy trên cả tự tin, rằng bản thân yêu cậu đến điên cuồng, rằng trên đời này không ai có khả năng sở hữu thứ cảm xúc si rồ anh dành cho cậu, rằng cậu chính là tất cả của mình.Song xem ra, Sehun đã đúng.Anh có yêu cậu sao?Yêu cậu. Lại chẳng thể bỏ qua quá khứ?Yêu cậu. Lại ép uổng đến bờ tự hủy diệt?Yêu cậu. Lại siết chặt cậu vào mình, bất kể đối phương có thở được hay không?Đây là yêu sao?Chắc chắn là yêu. Anh không thể sỉ nhục cả bản thân và cậu bằng cách chối bỏ nó, cũng không có khả năng làm ra việc đó.Anh rõ ràng yêu cậu. Nhưng là cách yêu của loài quái vật.Lại rụt tay về.Trong bóng đêm sầu thảm, vẫn đôi mắt đờ đẫn dõi về bóng hình nhỏ nhắn nằm cuộn tròn trong chăn, vẫn bàn tay bao lần đưa ra nhưng đều rụt lại.Vẫn ái tình bị dày vò theo cách tàn nhẫn nhất.* * *Năm ngày trôi qua.Bầu trời Milan ngày càng rực rỡ sắc hoàng kim của mùa xuân rạng nắng, ngay cả con người của thành phố sầm uất cũng bừng lên một loại sức sống khó lòng kiềm chế. Vậy mà, đối với một số kẻ, sự nóng bỏng của thời khắc, lại chẳng khác nào cảm giác lạnh lẽo dưới nấm mồ sâu.Lễ cưới của cặp uyên ương trẻ, dù đã được bưng bít một cách cẩn trọng, đứng trước sự chứng kiến của hơn hai trăm nhân vật tiếng tăm ngày hôm đó, đã sớm trở thành đề tài nóng bỏng trên đầu môi chót lưỡi giới truyền thông.Bệnh viện được cảnh sát vây kín, mọi liên lạc trực tiếp với các nhân vật trong cuộc được triệt để phong tỏa, ngay cả các thành viên trong Hội Đồng Quản Trị Costa cũng không moi móc được gì từ phía lãnh đạo của mình. Rạng sáng ngày thứ ba sau tai nạn của cô dâu, phía đại diện Tập đoàn Costa bất ngờ đưa ra tuyên bố chấn động: Lorenzo da Costa tạm thời rời khỏi chức vụ, mọi quyền hạn vì thế rơi về tay Phó chủ tịch tập đoàn Alfronso Romano.Kinh tế Ý lại một phen rơi vào hỗn loạn. Trước là thân phận thật sự của ông vua đế quốc Costa, sau là cuộc kết hôn bất ngờ cùng những sự kiện không may được bưng bít xảy ra trong ngày cưới, giờ phút này lại là sự rút lui bất chợt từ phía nhân vật đứng đầu. Tin đồn thổi phồng rằng vị Chủ tịch trẻ lâm vào tình trạng thực vật, rồi chuyển sang mắc bệnh nan y, đến cuối cùng là tâm thần không ổn định. Cỗ phiếu Costa trong nháy mắt tụt dốc thảm hại, các cỗ đông liên tiếp đưa ra nhiều kháng nghị cấp thiết, song không một ai dám thẳng thừng đề nghị thay đổi chức vị Chủ Tịch.Bởi họ biết rõ, Costa được như ngày hôm nay, hoàn toàn là do con người này. Huống chi, sự việc đến thời điểm hiện giờ, Romano vốn không có khả năng dàn xếp ổn thỏa, bọn họ lại không đủ tài lực để tranh giành cỗ phần cùng dòng họ Costa. Vậy nên, giải pháp duy nhất chỉ có thể là: chờ.Cũng giống như sự việc bốn năm về trước, khi một Costa non trẻ bất ngờ lâm vào thế khủng hoảng tài chính, cũng là một tay Lorenzo vực dậy, nhờ vào quyết định đổ vốn của Tập đoàn Banca Monte, hay nói một cách trực tiếp hơn – nhờ vào cuộc kết hôn mang tính lợi nhuận với thiên kim nhà Morretti.Họ đang đợi, đợi một kỳ tích như bốn năm về trước.Tiếc thay, nhân vật từng một thời tạo ra kỳ tích, giờ phút này chính bản thân lại đang thiết tha cầu mong một kỳ tích khác xảy ra.Oh Sehun thở dài, lắc đầu ngán ngẩm khi đưa mắt về phía thân hình cao lớn đứng thẫn thờ nơi ngưỡng cửa, bước vào cũng chẳng dám, ra đi lại không nỡ, đến cuối cùng lại chôn chân tại chỗ như một hồn ma bám riết, hữu hình, vô thanh.Đêm đó sau khi nghe được phần lớn sự thật từ Zhang Yixing, Park Gia Chan Yeol đích thật có quay về bên cạnh người vợ trẻ của mình. Cửa khóa trái, đèn không mở, một âm thanh cũng chẳng phát ra trong suốt cả đêm dài.Đến sáng sớm, đích thân đương sự đã tìm đến vị bác sĩ già để tỏ tường căn bệnh của vợ mình. Lúc đó Sehun cũng có mặt, trong vòng nửa tiếng, anh có cảm giác như tên thanh niên họ Park ngày nào lại lần nữa sống dậy. Vẫn gương mặt vô cảm, vẫn ánh mắt mịt mờ không cảm xúc. Khác ở chỗ, lần này ai nấy đều biết rõ, bên trong cái vỏ lạnh lẽo đó, vẫn còn thứ gọi là trái tim. Và nó đang bị dày xéo đến tội nghiệp.“Tâm thần phân liệt rất đa dạng, đa mức độ. Trường hợp của Baekhyun – may mắn thay – lại rất nhẹ. Tuy mang tính di truyền, song phần lớn phát bệnh cũng chỉ do môi trường xung quanh tác động. Một giấc mơ xấu, một lời nói đả kích nặng nề, một hình ảnh gợi nhớ quá khứ đau thương, có thể tạm thời đẩy cậu bé vào tình trạng rối loạn tư duy, sau đó sinh ra ảo giác, rồi không kiềm chế được hành động của bản thân. Tuy nhiên, trường hợp đó với cậu bé rất hiếm xảy ra. Khác với cha nó, tâm thần phân liệt nơi Baekhyun mang tính tích cực, tức chỉ bao gồm sinh ra ảo tưởng, trầm cảm… Song cũng khá nguy hiểm, do phần lớn chúng có khả năng đẩy đưa kẻ mắc bệnh đến bờ vực tự làm hại mình.”Hớp vào ngụm trà, bác sĩ Zhang nheo mắt quan sát con người đối diện, có lẽ đang cố tìm ra chút
