a lên che lại gương mặt, lưng tựa vào tường, toàn thân buông lỏng.“Đó là quyết định của Baekhyun,” Sehun đến lúc này mới chậm rãi lên tiếng, một chân tiến đến gần hắn, song lại không dám chạm vào. Anh sợ mình chỉ động nhẹ, sẽ khiến hắn đột nhiên sụp đổ. “Không ai trong chúng tôi nghĩ đến, chuyện sẽ ra nông nỗi như ngày nay. Cậu và em ấy chẳng phải đã quyết định kết hôn? Tôi nghĩ đến đó xem như đã là một kết thúc mỹ mãn.”Đúng vậy. Nó quả thật mỹ mãn.Cho đến khi sự nghi ngờ chết tiệt của hắn phá tan tất cả.Nếu có thể quay ngược thời gian, Park Gia Chan Yeol thật muốn tự tay giết chết bản thân mình.“Việc chúng ta cần để tâm bây giờ, là khiến cho Baekhyun thoát khỏi tình trạng thất thần này. Và mấu chốt không ai ngoài cậu cả,Chanyeol. Vì vậy, dù có muốn chết, cậu cũng phải khiến cậu ta hồi phục trước, hiểu chứ?” đưa mắt sang Zhang Yixing, Sehun nghiêm nghị nhíu mày. “Ông đã cho cậu ta biết tình trạng của Baekhyun?”Zhang Yixing lặng lẽ lắc đầu, ánh mắt khiên cưỡng. Ông làm gì có cơ hội đó. Khi vừa chạm đến chuyện Baekhyun vì bệnh tình mà bỏ hắn ra đi, Park Gia Chan Yeol dường như đã chẳng còn đủ minh mẫn để tiếp nhận bất cứ điều gì xảy ra tiếp theo nữa rồi.“Ông nói đi.”Câu nói không xuất phát từ Sehun, mà chính từ kẻ đang trên bờ vực suy sụp. Biểu hiện của hắn… như không ra biểu hiện gì. Thể như đã chết lặng.“Tôi không nghĩ đây là thời điểm tốt.”“Còn chờ?! Ông còn có thể, nhưng Baekhyun thì làm sao đây? Ông cuối cùng là muốn tôi làm gì?”Zhang Yixing thở dài, thu vào tầm mắt cái gật đầu của Sehun, sau đó từ từ mở lời:“Bộ não con người là một bộ phận phản ứng có điều kiện, khi chạm đến đau thương cùng cực, tự động sẽ loại bỏ phần ký ức không mong muốn tồn tại. Với Baekhyun, ký ức về Chan Young bao năm nay cứ chập chờn như bóng ma vờn đuổi. Tâm lý yếu đuối đỏi hỏi nó phải quên đi hoàn toàn, song mặc cảm tội lỗi vẫn còn cố níu kéo. Nếu ngày đó, nó mất đi con mình chỉ do tai nạn tự nhiên, hẳn sẽ không đau đến vậy, khốn đốn dường này. Bao năm nay, sau lần phát bệnh suốt hai tháng trời, dù có đôi khi nhớ ra mình từng mang thai, Baekhyun lại chưa hề hoàn toàn khôi phục ký ức của ngày kinh hoàng đó. Nó… vẫn luôn nghĩ mình sẩy đi đứa nhỏ là do tai nạn ngoài ý muốn, không hề dám đá động đến sự thật: chính bản thân đã gián tiếp hại chết con mình.”“Hay nói một cách khác, chính cậu mới là kẻ gây ra chuyện đó. Tôi đã nhiều lần giải thích với nó cậu kết hôn là do lợi ích gia tộc, song thằng bé vì đang trong thời kỳ tâm tư dễ xúc động, thêm vào căn bệnh của nó… Phát cuồng như thế…” ông lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng nhưng không được. Chúng cứ lũ lượt ùa về như vết thương còn tươi mới, sự bình tĩnh trong ông bắt đầu bị lung lay. “Khi vào đến bệnh viện, đứa bé đã chết được hai giờ…”Từ Trung Quốc đến đây, trong lòng ông vốn đã nơm nớp lo sợ. Bao nhiêu cố gắng của ông trong mấy năm qua nhằm lấy lại thế thăng bằng cho cậu bé, trong phút chốc lại có nguy cơ bị hủy hoại. Thế nhưng, dù có trong tưởng tượng khủng khiếp nhất, Zhang Yixing cũng chưa bao giờ nghĩ vừa bước chân xuống phi trường, đã đập vào ngay bản tin khiến người kinh động: Hôn lễ của Chủ tịch Costa hóa ra thảm họa, “cô dâu” tự vẫn ngay trong lễ cưới.Đưa mắt về phía Chanyeol, bao nhiêu kiềm nén, mệt mỏi trong ông bao năm qua, đột nhiên bùng nổ. Ông đã cố gắng dùng đôi mắt khách quan để nhìn vấn đề. Song, khi kẻ bị hại là người thân, dù có lý trí đến đâu; trong hoàn cảnh này, Zhang Yixing vẫn cảm thấy – mình không khác gì một lão già khó tính đứng trước kẻ hại đời con gái.“Tôi thề có Chúa, mãi mãi không tài nào quên được hình ảnh thằng bé mình vấy đầy máu, tay ôm chặt lấy bụng, liên hồi gào thét tên cậu…”Đồng tử gã đàn ông co lại, gương mặt xám nghoét, hơi thở dường như ngừng hẳn, trông cứ như kẻ bị tra tấn mà không dám lên tiếng. Sehun có thể cảm nhận ra tâm trạng hắn. Anh đột nhiên muốn Zhang Yixing ngừng lại, cứ cái đà này, kẻ bị đẩy vào điên cuồng có lẽ sẽ là hắn.“Đừng, đủ rồi, bác sĩ Zhang!” anh với đến giữ tay vị bác sĩ già, hy vọng ông ta bình tĩnh lại. Song xem ra, chính bản thân đương sự dường như đã quên mất cương vị một bác sĩ của mình, trong mắt ông giờ chỉ còn nỗi căm ghét sâu xa.“Buông ra. Tôi biết rõ mình không nên nói chuyện này vào giây phút này, nhưng-” chỉ tay vào mặt gã đàn ông đang trân trân ngó vào một điểm bất định trên sàn nhà, ông gầm lên “-tôi muốn cậu phải khắc ghi mãi những gì tôi nói tiếp theo,Park Gia Chan Yeol, tôi muốn cậu cả đời cũng không thể quên được vì muốn bước lên trên nấc thang danh vọng, bản thân đã khiến người mình yêu nhất rơi vào bế tắc!”“Chính tay tôi đã đưa nó vào bệnh viện, chính mắt tôi đã trông thấy vào giờ phút sinh tử, nó vẫn bám chặt ông già này mà gào thét tên cậu! Thân thể thụ thương nghiêm trọng, ấy vậy mà vẫn có thể vùng ra, cố chạy thoát khỏi những y bác sĩ mà nó cho rằng là kẻ xấu muốn cướp đoạt con mình. Bị dồn đến đường cùng, như một con thú bị thương, nó tay ôm chặt bụng mình, hết mắng nhiếc rồi van xin họ đừng cướp đi một bào thai đã chết! Gào khóc, thề thốt sẽ trở thành người tốt! Đến lúc thuốc