g bệnh này. Ông cần hắn tỉnh táo, tỏ tường mọi việc, sau đó mới có thể tập trung vào việc chữa trị cho Baekhyun.Song, trái hẳn hoàn toàn với dự tính của ông, gã đàn ông đối mặt với việc này tuyệt nhiên không có chút gì của một Lorenzo da Costa bấy lâu ông nhìn thấy qua mạng lưới thông tin. Không thái độ điềm tĩnh, không tác phong dứt khoát, không hành xử bá đạo si cuồng.Thiết nghĩ tung hoành nơi thương trường bấy lâu dưới biệt danh “đao phủ”, chưa kể đã bao lần tàn nhẫn lạnh lùng gián tiếp hại chết nhiều sinh mạng, con người phải hoàn toàn miễn nhiễm với những đau thương mới đúng.Nhưng không, sự thật cho thấy, Lorenzo da Costa vẫn được làm từ máu thịt.Park Gia Chan Yeol không khóc thét, cũng chẳng nổi cơn đập phá đồ đạc; hắn chỉ ngồi đó, giấu mặt vào tay, một tiếng động cũng chẳng phát ra. Phản ứng này đối với một bác sĩ tâm lý như ông tuy không lạ, song trường hợp này lại không dễ chịu chút nào.Nỗi đau quá rõ ràng, đậm và nồng nặc như hương cay, khiến cả một kẻ đã vô số lần đối diện với nó như Zhang Yixing cũng phải giật mình lùi lại.Ông do dự. Vậy có nên tiếp tục hay không? Tình hình này của hắn, rất có khả năng tự giết chết bản thân. Đáng ra không nên vội vàng để lộ nhiều việc như vậy, đặc biệt sau khi hắn vừa trải qua nỗi hãi hùng của việc chứng kiến người mình yêu tự vẫn.Và lý do, lại là chính bản thân.Nhìn hắn thế này, không hiểu sao, lòng ông lại có chút hả hê.Baekhyun tuy không thể đem so sánh với Kinny trong tim Zhang Yixing, nhưng vẫn là một trong số những người ông quan tâm nhất trên đời. Ông thương yêu cậu như chính máu thịt mình, nhìn thấy cậu đau khổ năm này qua tháng nọ, dù là trong vai trò một bác sĩ, cũng không khỏi cảm thấy xót thương vô hạn.Vì vậy, không cần biết đúng hay sai, ông hận gã đàn ông này.“Tôi biết cậu cảm thấy rất tệ, Lorenzo. Nhưng cậu phải hiểu, chúng tôi làm thế đều là vì cậu.”Bẵng một lúc, bờ vai Chanyeol khẽ run lên, không còn rõ là cười hay khóc.“Là vì tôi?”Như một quả bom phát nổ, hắn bật người về phía trước, tay hất đổ chiếc bàn trước mặt, đoạn lao về tóm lấy cổ áo vị bác sĩ già lôi xốc lên, phẫn uất pha lẫn đau thương vô tận.“Là tôi bảo các người đem vợ tôi giấu nhẹm suốt năm năm sao? Là tôi bảo các người hùa nhau cùng đóng vai cao thượng sao? Ông nói biết tôi cảm thấy tệ hại thế nào? Ông biết cái gì? Ông đã bao giờ thử cầm trong tay vật mình trân quý, nhưng vì dùng sai lực nắm mà suýt nữa hủy hoại nó chưa? Cái gì mà tương lai, danh vọng, gia thế… Tôi đã bao giờ đòi hỏi những thứ này từ các người?! Cái tôi cần duy nhất chỉ là nụ cười của vợ mình! Cần nhìn thấy em ấy hằng ngày! Cần cảm thấy nhịp tim em ấy vẫn còn đập… Vì sao? Ông là bác sĩ tâm lý, biết rõ cậu ta như thế sẽ rất cần người thân bên cạnh, lại đi hùa theo một đứa con trai mười-chín tuổi làm ra chuyện tổn hại bản thân mình?! Trách nhiệm hàng đầu của ông không phải là đem đến thứ tốt nhất cho bệnh nhân của mình hay sao?”Cánh cửa bật mở ra, một vài gã đàn ông túa vào, Sehun nằm trong số đó. Trông thấy Park Gia Chan Yeol gần như muốn giết chết Zhang Yixing, anh và hai kẻ khác nhanh chóng nhào đến lôi hắn lại. Tuy bị kiềm chế, con người này vẫn luôn miệng gầm thét, mắt đỏ lên như muốn giết người.“Và lo sợ tôi sẽ vì bệnh tật mà xa lánh vợ mình? Đó là thứ lý do kệch cỡm gì?! Ông làm sao có thể để em ấy nuôi giữ thứ ý nghĩ điên rồ đó suốt bao năm nay? Ông làm bác sĩ cái kiểu gì hả?”“Điên rồ?” sửa lại cổ áo, Zhang Yixing thở ra hậm hực. “Sao cậu không hỏi lại bản thân đã phản ứng ra sao trước bệnh tình của Byun Min Hyun? Cậu khiến cả một bác sĩ như tôi còn phải tin rằng, Park Gia Chan Yeol khinh rẻ những con người như vậy! Huống chi là kẻ yêu cậu thiết tha, nó còn biết nghĩ thế nào?”“Vì ơn Chúa! Hắn suýt nữa siết chết vợ tôi! Tôi nên có phản ứng thế nào đây? Khoan dung tha thứ?!”“Nói điều này bây giờ phỏng có ích lợi? Dù có là vô tình đi nữa, chính cậu đã đẩy nó vào cách nghĩ đó!”Trông thấy gương mặt trắng bệch của đối phương, mắt nhắm nghiền lại dồn nén đau thương; Zhang Yixing biết mình đã đâm ngay yếu điểm. Dù hắn suýt nữa là siết chết ông, nói cho cùng cũng vì không thể chấp nhận nỗi sự thật. Ông là một bác sĩ, không thể biết chết mà vẫn thẳng tay đẩy người vào – dù kẻ đó thập phần đáng bị như thế.“Thật ra, cũng không tất cả là do cậu. Chính bản thân Baekhyun cũng có phần chán ghét căn bệnh đó khi lâu ngày tiếp xúc cùng cha mình. Nếu nó còn không thích nỗi cả bản thân, làm sao có thể tin được cậu sẽ không ái ngại? Huống chi, sau này khi Kinny không thể chịu đựng nỗi mà buông tay khỏi Byun Min Hyun, đã khiến nó càng tin tưởng bản thân sẽ không ai yêu được. Nó cho đến cuối cùng; thà rằng cậu hận nó, cũng không muốn bị chán ghét, ruồng rẫy như cha mình.”Vung tay khỏi vòng kiềm kẹp đang lỏng dần, Park Gia Chan Yeol lùi người về phía sau, gương mặt co lại vì đau đớn.“Có như vậy đi nữa, vì sao khi quay về lại không cho tôi biết? Làm sao có thể để tôi đối xử với em ấy như vậy…? Đêm đó… rồi những lần bỏ đi mất biệt… Ôi Chúa, tôi đã làm gì rồi?”Cùng với chất giọng run rẩy, nửa nghẹn ngào, nữa vỡ òa; bàn tay gã đàn ông đư