ghĩ trường là “khu vườn cổ tích”, các cô giáo là “bà tiên” nữa. Nghĩ lại đến lúc đó cô bé lại chỉ bật cười vì sự ngây ngô của mình.
Năm vừa rồi, cô bé cũng học rất giỏi, sự hỗ trợ của Hoàng Vũ cũng có nhưng chủ yếu là cô bé tự túc. Nhìn lớp mình giỏi, cô bé cũng vui.
Trước ngày đến học lớp 4, Hương Anh sang nhà Hương Ly chơi.
“Hương Ly, năm vừa rồi lớp học tốt thật đó à, chắc năm nay sẽ còn giỏi hơn nữa ấy nhỉ?”
“Ừ tất nhiên là như vậy rồi…”
“Sao cậu có vẻ buồn buồn thế, cậu chẳng hồn nhiên ngây thơ nữa gì cả!”
“Không phải đâu, chỉ là vì tớ thấy có cái gì đó thiếu thiếu…”
“Thiếu á? Toán 10, Tiếng Việt 10, môn gì cũng 10 rồi mà. Hoàng Vũ giúp đúng là đỉnh cao đấy!”
“Nhưng cậu thấy cậu ấy xa lánh mọi người quá không?”
“Ờ thì…hơi hơi lạnh lùng…”
“Tớ lại thích một cái gì đó không lạnh lẽo như thế, nhưng cái đó là gì thì chưa nghĩ ra…”
“Ôi dào nghĩ nhiều làm gì, quan trọng là chúng ta vẫn là nhóm bạn VUI VẺ LÀ TRÊN HẾT kia mà. Thôi chuẩn bị đi, mai lại đến trường rồi.”
“Ừ thời gian nhanh quá đi, năm nay lớp 4 kia đó.”
“Á, ai vậy?” – Hương Ly giật mình khi đang đi học cùng Hương Anh thì bị một bàn tay bịt mắt lại từ sau.
“Hehe Thiên Duy đấy!” – Giọng nói đó cất lên.
“Này này Tú Phong, cậu nghĩ tớ không nhận ra giọng của cậu chắc? Bỏ tay ra đi!”
“A trời đất, phát hiện nhanh thế?” – Tú Phong đành bỏ tay ra, Thiên Duy và Hương Anh bụm miệng cười.
Hương Ly quay lại. Ba người bạn của cô lại tụ tập dưới sân trường như mọi năm, ai cũng cao hơn, lớn hơn nhưng vẫn trẻ con chết đi được à, tính cách con người chắc là chẳng bao giờ thay đổi.
“Hoàng Vũ đâu nhỉ?” – Thiên Duy hỏi.
“Ái da, thiên tài thì phải ngủ một tí chứ, chắc chưa đến đâu!” – Tú Phong cười đểu.
“Xin lỗi đi, thiên tài thì lại càng chẳng bao giờ ngủ ông ạ.” – Giọng nói lạnh lùng vang lên.
Hoàng Vũ đứng đó, mặc áo trắng, đeo cặp. Nhìn cậu lạnh lùng thật là đáng sợ, dù rằng là một thiên tài thông minh nhưng cậu chẳng bao giờ toả sáng, ngược lại chỉ biết thu mình lặng lẽ như một cái bóng. Chẳng bù cho Tú Phong, dù rằng cậu học không được giỏi nhưng chỉ cần giỏi cái gì đó là cậu luôn toả sáng, cháy sáng hết mình!
“Tôi tưởng cầu thủ bóng đá thì mới ngủ nhiều chứ nhỉ? Có biết học là gì đâu, chỉ lăn quay ra ngủ thôi!” – Hoàng Vũ nở một nụ cười bí hiểm nhìn Tú Phong.
“Này này đừng có đá xoáy tôi, sút cho quả bây giờ!”
“Thử đi! Đừng tưởng tôi không biết đá bóng nhé!”
“Chơi luôn, nào ra đây!”
Thiên Duy bật cười, vỗ vai thằng bạn:
“Máu quá đấy, bóng đâu mà đòi chơi?”
“Ờ thì…quên rồi! Hôm nay tập trung mà.”
“Ây da lần đầu tiên Tú Phong quên bóng đấy!” – Thiên Duy đập bôm bốp vào vai Phong. Phong tuy rằng học kém, nhưng ngoài giờ học thì lại là một con người xuất sắc thực sự. Lũ trẻ của trường tiểu học cho đến các thầy cô giáo phải kính phục cậu bé trẻ tuổi, đẹp trai, có nụ cười đáng yêu và đặc biệt cực kỳ giỏi thể thao và nhất là bóng đá. Đơn giản là trí nhớ của cậu rất tốt, cùng với dáng vẻ khoẻ mạnh rắn rỏi, cậu hoàn toàn là một người xuất sắc trên sân bóng. Quả bóng với cậu đã trở thành người bạn chí cốt, cậu mà quên thì quả là hiếm thấy bao giờ.
“Ôi dào ai mà chẳng phải quên chứ?” – Tú Phong lè lưỡi.
“Cứ nói thế đi, chứ nếu mất quả bóng thì ngồi đó mà khóc!”
“Khóc? Ai khóc? Mất thì mua quả khác, quả bóng thì có cái gì đâu chứ?”
“Đừng nói vậy, ai cũng có một thứ luôn mang bên mình kia mà!” – Cả bọn chết sững khi lại nghe thấy một giọng nói khác vang lên đằng sau mình.
Hoàng Vũ là người quay lại đầu tiên. Kẻ lãnh đạm như cậu cũng phải suýt sặc khi nhìn thấy cậu bạn đứng sau đang cất giọng nói vừa rồi. Lũ bạn cũng tí nữa ngã lăn ra cười, cố gắng để nhìn được cậu ta.
Một học sinh mới, nhưng có coi là hoàng tử không?
Chiếc áo trắng đồng phục của cậu ta được thêu diêm dúa bao nhiêu là hoạ tiết, đến cái mác trường còn chẳng thấy đâu nữa. Chiếc khăn đỏ bị xé te tua thành hình cái khăn gì đó không ai tả nổi, nhưng chắc theo cậu ta thì đó là đẹp. Mái tóc thì dựng ngược, tai còn đeo mấy cái khuyên, cổ và tay cũng đeo mấy cái vòng, quần thì không hiểu là quần đồng phục hay quần rách nữa. Đã vậy còn đi cái đôi giày to khủng bố, màu sắc sặc sỡ trông đến là nổi bật!
Và một đặc điểm nổi trội nhất chính là trên người cậu ta đeo một cây đàn.
Đàn gì mà quen vậy nhỉ?
Mặc cho tất cả các bạn đang nhìn mình với con mắt nhìn người ngoài hành tinh, cậu bé đó vẫn bình tĩnh tiến đến, mỉm cười rõ tươi:
“Xin tự giới thiệu, tôi là Cao Tùng Lâm, học sinh mới của lớp 4A!”
Cái gì!!????
Học sinh của lớp 4A? Tức là lớp mình?
Hương Anh ngạc nhiên rồi chuyển sang bực tức, chạy lên:
“Này cậu kia, lớp 4A là lớp chọn của trường đấy, kẻ “7 sắc cầu vồng” như cậu mà đòi vào học lớp tôi à?”
Tùng Lâm quay lại nhìn thẳng. Gương mặt ấy không đẹp đẽ gì, nhất là nếu so với bộ ba hot boy Phong – Duy – Vũ thì phải dùng cái từ “xấu tệ” song lại có một cái gì đó rất mê hoặc.
“Vậy cậu là học sinh lớp 4A rồi?” – Cậu vẫn cất giọng nhẹ nhàng.
“Đúng, và lớp chúng tôi không thích người như cậu. Người gì mà ăn mặc không ra học sinh gì cả, mà bố mẹ cậu đâu không đến đưa cậu đi à?”