ứng lên nói cô nghe xem nào!”
Hoàng Vũ đứng lên, nói rất nhanh:
“Con thưa cô, bài văn có 4 phép so sánh ạ. Phép so sánh thứ nhất ở câu “Những cánh buồm nâu trên biển được nắng chiếu vào hồng rực lên như đàn bướm múa lượn giữa trời xanh” là so sánh cánh buồm với đàn bướm. Phép so sánh thứ hai ở câu “Những tia nắng dát vàng một vùng biển tròn, làm nổi bật những cánh buồm duyên dáng như ánh sáng chiếu đèn sân khấu khổng lồ đang chiếu cho các nàng tiên biển múa vui” là so sánh cánh buồm với ánh sáng chiếu đèn sân khấu. Phép so sánh thứ ba ở câu “Biển lặng đỏ đục, đầy như mâm bánh đúc” là so sánh biển với mâm bánh đúc, cuối cùng là phép so sánh ở câu “loáng thoáng những con thuyền như những hạt lạc ai đem rắc lên trên.” là so sánh con thuyền với hạt lạc. Em nhận ra những phép so sánh này là nhờ từ “như” là từ dùng để so sánh.” (Ô hô diễn đạt kiểu này hơi thiếu đó nhá em trai nhưng thôi bỏ qua vì là học sinh lớp 3)
Hoàng Vũ nói nhanh tới mức cả lớp quay cuồng đầu óc để nghe, sau đó thì vỗ tay rào rào. Đến cô Phương cũng không ngờ được cậu bé như thế lại trình bày một cách rõ ràng, từ câu văn có phép so sánh cho đến thứ so sánh, từ so sánh. Cô chẳng bắt trình bày như thế, kiểu đó khéo chỉ có học sinh lớp 4, 5 mới trình bày, vậy mà cậu bé này…
“Quá tuyệt vời! Bạn Vũ thật là giỏi, cô tiếp tục để bạn điểm 10.”
“Con thưa cô, con có ý kiến!”
Cả lớp quay lại Hương Ly đang giơ tay. Cái gì vậy? Cậu ấy trả lời đúng thế còn ý kiến ý cò gì nữa?
“Ly có ý kiến gì?”
Ly đứng lên, khẽ nở một nụ cười nhẹ rồi đáp:
“Bạn ấy nói sai một phép so sánh ạ!”
“Hả? Còn gì mà sai nữa?” – Cả lớp phản đối liền.
“Trật tự! Ly, con chỉ ra chỗ sai đi!”
“Dạ con thưa cô, ở phép so sánh thứ hai là câu “Những tia nắng dát vàng một vùng biển tròn, làm nổi bật những cánh buồm duyên dáng như ánh sáng chiếu đèn sân khấu khổng lồ đang chiếu cho các nàng tiên biển múa vui” không phải là so sánh cánh buồm với ánh sáng mà là so sánh những tia nắng giống như ánh sáng chiếu đèn. Hai vật hoàn toàn khác nhau, chẳng liên quan gì như “cánh buồm” và “ánh sáng” sao lại có thể so sánh với nhau được, phải là “tia nắng” và “ánh sáng” mới đúng!”
“Ồ đúng rồi, bạn Ly rất thông minh đã phát hiện ra. Cô rất tiếc Vũ nhé, lần sau Vũ nhớ chú ý hơn một chút thôi, nhưng cô nhận ra con học rất giỏi đấy. Cô để con 9 điểm nhé, hai con ngồi xuống đi!”
Hương Ly ngồi xuống, mặt hí ha hí hửng nhìn Hoàng Vũ lạnh như tiền, không nói nổi một câu gì. Trông cậu hầm hầm chắc là tức lắm đây, hehe thiên tài mà cũng bị mắc lỗi, cô bé lập công to thật! Hương Anh và Tú Phong quay ngay xuống:
“Ôi má ơi cậu nói hùng hồn cũng chẳng khác gì bạn ý!”
“Hương Ly cũng là thiên tài môn Tiếng Việt chứ chả đùa.”
“Cậu nghe giỏi thật, tớ nghe cứ nhanh như biến có biết đúng sai cái gì đâu?”
Thiên Duy cũng góp sang:
“Này Hương Ly, cậu kêu thích Toán nhưng Tiếng Việt còn giỏi hơn cơ đấy.”
“Hì hì cậu đừng khen quá, ngại ghê! Tớ nghĩ gì nói nấy mà.”
Những người bạn cứ cười rôm rả không để ý cậu bé ngồi cạnh Hương Ly đã tối sầm mặt lại.
Tuy là bị bắt lỗi nhưng cái khả năng thiên tài của Hoàng Vũ đã được công nhận là đỉnh cao. Số “fan” của cậu áp đảo luôn cả số “fan” của Tú Phong và Thiên Duy. Học sinh tiểu học thì điểm 10 là quan trọng chứ đẹp trai, đáng yêu chưa đủ. Hoàng Vũ học giỏi đến nỗi cả lớp chỉ cần nhờ cậu giảng bài là 10 tới tấp, không có nổi con 9 nào. Bất cứ giờ học nào Hoàng Vũ cũng được cái thầy cô khen hết lời, đến môn Tiếng Anh là cái môn mà nghe cũng lằng nhằng lằng tằng nhưng cậu nói rất trôi chảy.
Nhưng cậu cứ lầm lì như thế, chẳng ai có thể thân với cậu được, dù nếu hỏi bài hay cái gì thì cậu đều trả lời tận tình. Bộ bốn LADP cũng chẳng thèm để ý nữa, họ vẫn vô tư, hồn nhiên cười nói.
Vậy mà bỗng một ngày cô Phương nói:
“Bàn của Hương Anh trực nhật rồi, giờ đến lượt bàn của Hương Ly. Nhưng bàn của Hương Ly có hai người nên cả Hoàng Vũ cũng trực nhật cho cô nhé, việc đầu tiên là tiết này các con xuống chăm sóc mấy bông hoa trong vườn trường.”
“Dạ vâng ạ!” – Hương Ly rất vui vẻ đi vì cô bé vốn thích trồng hoa.
Cô bé chạy ngay xuống vườn trường. Ôi mấy bông hoa xinh xắn đầy màu sắc thơm ngát khắp góc vườn của lớp 3A. Hương Ly liền ngắt một bông cài thử lên tóc, trông đẹp chứ bộ! Cô bé nhớ truyện “Bà Chúa Tuyết” quá, cô bé Giecda đi tìm bạn Kay của mình và lạc đến nhà của một bà có phép lạ. Bà ấy có khu vườn rất đẹp, hoa thơm đủ màu sắc, duy nhất hoa hồng không có vì bà ấy sợ thấy hoa hồng thì Giecda sẽ nhớ Kay mà bỏ đi mất. Và trong khu vườn này thì có hoa gì rồi nhỉ? Nhiều quá đi, hoa cúc, hoa cẩm chướng, hoa uất kim hương, hoa dã quỳ…
…và cũng không có hoa hồng!
Lớp mình không trồng hoa hồng sao? Cô bé quên cả việc chăm sóc, mò mẫm vào góc vườn tìm bông hoa hồng.
“Tìm cái gì đấy? Nát hoa bây giờ!”
Cô bé giật mình quay lại, sợ hết hồn đi được. Hoá ra là cái tên “thiên tài” lớp mình, quên mất là cũng trực nhật cùng.
“Tôi, tôi định…nhổ cỏ thôi.”
“Không phải cậu đang tìm hoa hồng đấy chứ?”
“Hả? Sao cậu…?”
“Cậu suốt ngày đọc truyện cổ tích, bới bới thế tôi đoán cậu đang