“Bố mẹ tôi chẳng bao giờ phải đưa đón tôi đến tận nơi, tôi tự đi thôi, nhà trường cho tôi vào rồi mà.”
“Nói dối! Lớp tôi chỉ nhận những học sinh ưu tú thôi!” – Hương Anh vẫn cãi lại.
“Ưu tú? Thế bạn gì kia học kém mà cũng là học sinh ưu tú à?” – Tùng Lâm bỗng giơ tay chỉ về phía Tú Phong.
Tú Phong giãy nảy:
“Này cậu đừng có khinh thường tôi chứ! Tôi học không giỏi nhưng tôi có tài khác!”
“Cậu nói thế thì tôi cũng có tài.”
“Tài gì chứ?”
“Nó đây này!” – Tùng Lâm giơ cái đàn đang đeo lên.
Mấy người bạn cười rũ rượi. Hoàng Vũ lạnh lùng như vậy cũng phải cười, cậu đi tới vỗ vai Tùng Lâm:
“Bạn à, muốn chơi đàn này thì đợi mười năm nữa đi, miệng còn hôi sữa, người thì vừa lùn vừa xấu cầm cái đàn to đùng còn chưa nổi nữa là.”
Tùng Lâm tối sầm mặt khi nghe câu nói ngạo mạn ấy, cậu đáp:
“Tôi không đẹp trai như cậu, chắc cũng chẳng giỏi như cậu nhưng tôi chơi đàn chắc chắn còn khá hơn cậu đấy!”
“Vậy ư? Cậu có biết cái đàn này muốn chơi được thì phải rèn luyện thế nào không?”
Tùng Lâm chưa kịp trả lời thì Hương Ly đã cất tiếng hỏi:
“Đàn này là đàn gì vậy Lâm?”
Lâm ngẩng lên. Mấy người bạn kia ai cũng ăn nói cộc cằn với cậu, sao chỉ có cô bạn này lại dịu dàng như vậy? Câu hỏi của cô rất chân thành chứ không có ác ý gì với cậu. Trong lòng cậu cảm thấy thật ấm áp, cậu mỉm cười:
“Cái này là đàn ghita, cậu không biết à?”
“Ồ đúng rồi! Tớ đã nghe đến đàn ghita nhưng nhớ mãi cũng không nhớ được. Tớ nghe các chú chơi đàn này hay lắm.” – Hương Ly mỉm cười. Nụ cười của cô bé và cả con mắt long lanh cũng cười theo khiến cho Tùng Lâm thấy rất yêu mến cô.
“Vậy cậu có biết chơi đàn này không?”
“Không, khi nào cậu thử chơi đi.”
“Bây giờ tớ chơi luôn nhé?”
“Thôi, chúng ta có thể chơi vào giờ ra chơi, nhưng giờ ai cũng phải vào học cả, vì thế cậu cứ cất cái đàn đi rồi chúng ta sẽ chơi sau.” – Hương Ly vẫn nở nụ cười thân thiện.
“Ừ thế tớ nghe cậu.” – Tùng Lâm mỉm cười. Cậu ấy chẳng đẹp trai gì nhưng sao cười lại ấm áp dịu dàng vậy chứ?
Tú Phong và Hoàng Vũ thấy vậy xì một cái, còn Thiên Duy chẳng nói chẳng rằng gì. Hương Anh thì bó tay, Hương Ly lúc nào cũng thế cả, chẳng bao giờ chê bai ai.
“Chào các con, cô xin giới thiệu cô tên là Trang, cô sẽ đảm nhiệm công việc chủ nhiệm của lớp ta!”
Cả lớp nhìn cô giáo xinh đẹp đứng trên bục, dù cô rất dịu dàng nhưng dường như tất cả đã quá quen cô Phương nên chỉ cười gượng nhìn cô giáo mới. Cô nhìn cả lớp một lúc rồi cười tươi:
“Cô cũng mới chuyển lên đây dạy, trước kia cô dạy ở nơi khác. Cô cũng giới thiệu với các con một bạn học sinh mới, bạn ấy là con trai cô và rất mong được vào lớp ta.”
Cô Trang ra cửa vẫy vẫy ai đó. Và rồi cô bước vào, theo sau là…
Tùng Lâm!
“HAHAHAHA!!!!!!!!!” – Một tràng cười vỡ bụng vang lên.
Cả lớp làm sao có thể nhịn cười trước cậu bé “màu sắc sặc sỡ” như vậy chứ. Quần áo, đầu tóc cậu chẳng ra cái gì cả, cậu cũng chẳng đẹp trai như các hoàng tử hôm nào của lớp. Nhưng chính vì thế mà cả lớp lại quên đi cả nỗi nhớ cô Phương, cười sằng sặc. Mấy đứa còn trêu:
“Cô ơi, cô xinh thế mà con trai cô buồn cười vậy?”
“Bạn ấy giống ca sĩ quá đi, haha!!!”
“Rất vui được gặp bạn, bạn vào đây đi!”
“Bạn trông đáng yêu đấy!”
“Bạn biết hát không? Trông bạn giống ca sĩ lắm.”
Tràng cười giòn giã làm cho cô Trang quên đi cả việc định mắng con trai một trận. Sáng nay vì cô bận nên đi sớm, bảo bà Tùng Lâm đưa đến, ai dè bà cứ chiều nó để nó ăn mặc thế này. Dẫu sao làm cả lớp cười là cô cũng cảm thấy vui rồi.
“Các cậu không thể dừng lại được à?” – Một tiếng nói vang lên làm cả lớp im bặt.
Hoàng Vũ vẫn ngồi đó cạnh Hương Ly, ánh mắt cậu như một con dao sắc lạnh.
“Cô không chăm sóc gì cho bạn ấy sao, cô thật không đáng là một người mẹ!” – Lời nói ngỗ ngược của cậu làm cho cả cô giáo và các bạn bàng hoàng. Thiên tài Hoàng Vũ sao lại có thể nói ra những lời như vậy?
Cô Trang vì còn trẻ nên cũng dễ khó chịu, nhất là với đứa học sinh mới vào mà đã nói cô hỗn láo như vậy. Cô đáp:
“Cô sẽ bảo lại bạn ấy phải ăn mặc đúng hơn, và cô cũng mong mẹ con về dạy lại con đi. Mẹ gì mà để con trai bé tí đã hỗn thế à?”
“Cô thôi đi!!!!” – Hoàng Vũ hét lên.
Cậu bé nhảy xuống, chạy ra khỏi lớp. Đôi mắt rực lửa suýt nữa trào nước mắt. Cô Trang định chạy theo nhưng đành dừng lại. Cô biết cô nặng lời, chắc cậu bé ấy giận cô. Dẫu sao trẻ con dễ quên, rồi cậu bé ấy sẽ quay lại. Cô quay về bắt đầu bài học với lớp.
Chỉ có nhóm bạn Hương Ly, Tú Phong, Hương Anh thì ngạc nhiên vô cùng trước phản ứng của Hoàng Vũ. Sao nhắc đến “mẹ” mà cậu lại như vậy chứ?
Bỗng cậu bé Tùng Lâm đứng dậy chạy vụt ra ngoài theo Hoàng Vũ. Cô Trang không ngăn kịp, đành để cho Lâm đi.
Bầu trời xám xịt, từng hạt mưa bắt đầu rơi.
Mưa…
Ngày đó là một ngày mưa…
Hoàng Vũ dựa vào lan can, nước mắt cậu bé trào ra. Cậu bé không thể nhớ được những gì xảy ra ngày hôm đó. Chỉ biết, người phụ nữ mà thuở thơ ấu đã yêu thương cậu, ngày đêm bên cậu bỗng dưng không còn nữa. Trong ký ức giờ chỉ mập mờ trôi nổi.
ĐOÀNG!
Hoàng Vũ bịt chặt tai lại, cậu sợ tiếng sấm sét! Cứ khi nghe thấy những tiếng này là dường như có
