pacman, rainbows, and roller s
Hạt Mưa Ngày Ấy

Hạt Mưa Ngày Ấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210865

Bình chọn: 8.00/10/1086 lượt.

hỏi luôn.

“Tụi tớ vui lắm, còn hai cậu?”

“Cũng vui mà. Năm lớp 2 tớ học giỏi hơn nên bố mẹ cũng cho tớ đi chơi nhiều!” – Tú Phong cười.

“Oa công của Thiên Duy to đó nhá!”

“Hì hì, tớ cũng đâu có công to, nếu như Tú Phong giỏi như hai cậu thì chắc tớ mới có công to.”

“É é đừng khinh, hai mụ rồi sẽ bị tớ đạp đổ như chơi!”

Hương Ly cười đùa:

“Gớm, thế thì chắc Tú Phong sắp thuê thiên tài đến dạy rồi!”

“Thiên tài là gì?” – Tú Phong “ngây thơ bò đeo nơ”.

“Là người thông minh ý, họ giỏi cực kỳ luôn, làm cái gì cũng chẳng cần phải nghĩ.” – Hương Anh đáp hộ.

“Ô haha chúng mình mà được gặp thiên tài nhỉ? Tớ sẽ phục lắm đó, tớ chẳng thể làm một thiên tài đâu!” – Tú Phong cười.

“Ai cũng có thể là một thiên tài!”

Một giọng nói rất nhanh vang lên làm ba người bạn giật mình quay lại.

Trước mắt họ là một cậu bé mặc áo đồng phục trắng, đeo cặp sách, vóc dáng rất cao khéo cũng ngang tầm Tú Phong. Nhưng điều mà họ chú ý là gương mặt cậu bé đẹp vô cùng. Không đẹp đáng yêu như Tú Phong. Không đẹp rực rỡ như Thiên Duy. Vẻ đẹp này có cái gì đó rất bí ẩn…Lại một hoàng tử nữa?

“Ơ bạn là ai?”

Cậu bé đó quay thẳng mặt nhìn ba người bạn, nhếch một nụ cười:

“Tôi là học sinh mới chuyển đến, tên tôi là Hoàng Vũ!”

“Hoàng Vũ? Chuyển đến? Chuyển đến lớp nào?”

“Lớp 3A. Mấy bạn là học sinh lớp 3A đúng không? Tình cờ nghe các bạn nói chuyện thì vừa mạn phép một câu nói, không sao chứ nhỉ?” – Nụ cười đó vẫn hiện lên trên gương mặt Hoàng Vũ.

Cả ba quay vòng cái đầu. “Mạn phép” là gì vậy? Lớp 2 học chưa nhỉ? Mà cái cậu “từ trên trời rơi xuống” đây nói gì mà như người lớn thế, nghe mà chẳng có nét gì ngây thơ như tụi này, dù mặt thì vẫn trẻ con.

“À không sao, nhưng bạn vừa nói gì ấy nhỉ?” – Thiên Duy hỏi.

“Tôi không nhắc lại cái gì, tự hiểu đi nhé!” – Giọng nói lãnh đạm đến lạ kỳ.

Hương Ly nói:

“Cậu ấy nói Ai cũng có thể trở thành một thiên tài.”

“Ồ bạn nhớ rõ thế? Tôi nói rất nhanh đấy!” – Hoàng Vũ nhìn cô bé.

“Dù nhanh cũng hiểu được, thế cậu nghĩ là tụi tớ không nhớ rõ chắc?”

“Tôi lại cứ nghĩ các cậu mới biết đánh vần chứ không biết đọc lại!” – Hoàng Vũ cười rồi bước đi.

“Cậu…” – Hương Ly tức tối – “Này vừa phải thôi nhé, cậu là ai mà có quyền nói vậy với chúng tôi? Chúng tôi còn chưa quen cậu kia!”

“Bình tĩnh cô bạn, làm gì mà nóng thế? Trông xinh xắn mà hổ báo gớm!” – Hoàng Vũ tiếp tục nói những lời khó nghe.

“Cái gì mà hổ báo ở đây? Tôi không phải là hổ báo, tôi là người đấy!”

“Đó là phép so sánh chứ có phải tôi nói bạn là hổ báo thật đâu. Haha!”

Cái gì vậy chứ? Đây là tên quái nào? Cậy học giỏi hay sao mà dám “chơi đểu” mình như thế chứ? Mặt Hương Ly đỏ bừng vì giận. Tú Phong không thể đứng yên liền bước ra:

“Này cậu mới vào mà thô lỗ thế à? Tôn trọng bọn tôi chút đi!”

“Thô lỗ? Tôn trọng? Ồ cậu này biết dùng từ đấy! Nhưng tôi thấy mấy bạn kia còn hơn các cậu, nói chuyện với các cậu chán thật, định làm quen bạn mới mà. Thôi bye, tí gặp lại.”

Má ơi tên này còn nói cả tiếng gì đó của nước ngoài nữa, “bye” là gì nhỉ? Chết thật, nói chuyện thì thô lỗ nhưng có vẻ kiến thức thì không tồi chút nào.

***

Năm nay cô Phương vẫn chủ nhiệm, vui quá đi.

“Ừm cô có duyên với lớp mình rồi!” – Cô Phương không chào niềm nở nữa nhưng vẫn thật dịu dàng.

“Dạ cô cứ dạy chúng con mãi đi ạ!”

“Chúng con chỉ thích cô dạy thôi!” – Nhiều bạn nhao nhao. – “Cô dạy môn gì cũng hay, Toán, Tiếng Việt, Tự nhiên xã hội, Đạo đức,…”

“Thì còn cô Thảo dạy Mỹ thuật, thầy Trọng dạy nhạc và năm nay còn có cô Lan dạy tiếng Anh nữa đấy.”

“Tiếng Anh? Môn mới hả cô?”

“Ừ môn học này lớp 3 các con mới được học. Cô chúc cả lớp học tốt nhá, rồi cuối năm cô lại thưởng kẹo!”

“Hura cô muôn năm! Cô nhớ chuẩn bị ra 29 cái kẹo đi ạ, nhất định tụi con sẽ ăn hết!”

“30 chứ con, năm nay lớp ta có thành viên thứ 30 rồi.”

“Dạ? Ai ạ?”

Bộ bốn Ly – Anh – Duy – Phong (LADP) (Lynk Boo đâu rồi, suýt tí nữa là Vy Anh – Duy Phong nè) thở dài. Thành viên thứ 30 đúng là gây “ấn tượng tốt” với họ, chả muốn hỏi là ai luôn.

“Bạn ấy chắc chắn sẽ được lớp chúng ta yêu quý. Con vào đây!” – Cô giáo gọi vọng ra.

Cửa lớp mở. Cậu bé ấy bước vào.

“Cô giới thiệu với cả lớp đây là bạn Phạm Hoàng Vũ, chúng ta cùng chào mừng bạn ấy nào!”

Cả lớp vỗ tay. Nhưng dường như Hoàng Vũ không gây ấn tượng gì với họ ngoài đôi mắt lạnh lùng, không đáng yêu như hai hot boy trước.

“Cũng đẹp trai đó, Thiên Duy có bằng không nhỉ?”– Mấy đứa xì xào.

“Làm sao lại bằng chứ! Thiên Duy đẹp nhất, đẹp hơn ấy!”

“Cũng chẳng đáng yêu như Tú Phong, lầm lầm lì lì.”

LADP cũng đành bó tay. Đúng là cậu bé kia chẳng có gì nổi bật ngoài cái vẻ thô lỗ vừa rồi.

Nhưng Hương Ly lại nhận ra có một cái gì đó khác lạ…

Chỉ riêng cô bé thấy…

Ánh mắt lạnh lùng và cả nụ cười ban nãy của Hoàng Vũ có cái gì đó mà không biết làm sao để diễn tả.

Mà cậu bé cũng đẹp mà, tuấn tú vô cùng, chỉ là vẻ đẹp ngời sáng của Thiên Duy quá chinh phục mọi người, chứ nếu nhìn kỹ Hoàng Vũ lại đẹp hơn Thiên Duy vì cái kỳ bí, lặng lẽo đến mức phải rùng mình. Hoàng tử này là hoàng tử thế nào đây? Hay là không phải hoàng tử mà là con