Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213152

Bình chọn: 8.5.00/10/1315 lượt.

là khó quá à?”

“Có thể nói thế này, Đinh Minh Khải không trúng độc bình thường, thậm chí không thể gọi nó là độc. Người hạ độc rất thông minh. Hắn hiểu thói quen sinh hoạt của Đinh Minh Khải. Theo tôi biết Đinh Minh Khải thích ăn thực phẩm lạnh, loại độc này không thể cảm giác được, hay uống nó như nước cũng không sao. Có điều nó tích tụ lâu năm trong cơ thể Đinh Minh Khải gặp phải hơi men sẽ sản sinh ra một loại độc chết người. Chất độc này có thể ẩn núp trong con người suốt mấy tháng, vì vậy bên pháp y đợt trước không tìm được nó. Tôi chỉ mới nghe qua loại độc này, mọi người không biết cũng là bình thường.” Hoàng Phủ Ngạn Thương lạnh lùng nhìn Vưu Kim, “Còn anh phỏng đoán mọi việc do Lệ Thiên gây ra, cách nói này khiến tôi vô cùng nghi ngờ tính chuyên nghiệp của anh. Lệ Thiên đã chủ động tự thú, ông ấy cần gì che giấu sự thật sát hại Đinh Minh Khải. Lẽ nào anh nghĩ ông ấy còn giấu diếm anh? Đúng là nực cười!”

“Ai cho anh nói cảnh sát Vưu như vậy?” Tiểu Tức liếc xéo Hoàng Phủ Ngạn Thương.

“Tiểu Tức…” Vưu Kim cất giọng nhàn nhạt, “Phân tích của anh Hoàng Phủ không phải không có lý.”

Tiểu Tức giận sôi máu.

Hoàng Phủ Ngạn Thương dò xét cảnh sát Vưu đứng trước mặt với vẻ như trẻ nhỏ dễ dạy.

Lệ Minh Vũ im lặng suốt từ nãy tới giờ cũng mở miệng, “Ngạn Thương, loại độc này là gì?”

Hoàng Phủ Ngạn Thương buông tiếng thở dài, anh ta lắc nhẹ đầu, “Giống như tôi nói ban nãy. Đinh Minh Khải ăn nhầm thức ăn, chứ không phải trúng độc. Ví dụ như thế này, phấn hoa với người bình thường không sao, nhưng người có thể chất mẫn cảm hít phải thì phấn hoa sẽ trở thành thuốc độc. Theo kết quả sơ bộ, thứ này phải ở dạnh lỏng thể hàn tạo ra từ quá trình lên man. Nó gần giống…” Anh ta suy nghĩ, mắt anh ta đột nhiên sáng rực lên, “Rượu vang!”

“Rượu vang?” Lệ Minh Vũ và Vưu Kim cũng thảng thốt. Tại sao rượu vang lại thành thuốc độc?

“À, rượu vang chỉ là một giả thiết.” Hoàng Phủ Ngạn Thương giải thích, “Ý tôi là độc tố này hình thành từ men rượu. Theo tôi được biết, nhiều loại rượu vang lạnh thường lấy nho khô ngâm đá làm nguyên liệu, tạo ra mùi vị thơm ngon. Nhưng nhiều người không biết nho ướp trong nước đá sẽ lên men. Nếu hơi men này lẫn vào nước hoặc đồ ăn, nhát là đồ ăn lạnh sẽ sản sinh một loại độc trí mạng. Ai ngờ hơi men có thể hại chết người? Vậy nên tôi mới nói người nghĩ ra được cách giết người này thực sự lợi hại.”

Lệ Minh Vũ nói lẩm bẩm, “Rượu vang lạnh…” Mắt anh lạnh buốt, bởi vì lúc này anh chợt nghĩ tới vợ của Hạ Minh Hà đang ở nông trại rượu!

“Có phải anh nghĩ tới gì không?” Hoàng Phủ Ngạn Thương phát hiện sắc mặt anh khác thường, anh ta vội hỏi.

“Đang nghi ngờ thôi.” Lệ Minh Vũ đáp lời, xoay đầu nhìn Vưu Kim, “Cảnh sát Vưu, kết quả ngày hôm này liên quan đến số phận ba tôi. Tôi hy vọng anh xem xét lại.”

Vưu Kim hiểu tình hình nghiêm trọng, anh ta gật đầu, “Đương nhiên, điều tra sự thật là trách nhiệm của chúng tôi.”

Lệ Minh Vũ cuộn tay thành đấm. Nếu chuyện này liên quan tới Hạ Minh Hà…

“Bộ trưởng Lệ, anh cũng phải chuẩn bị tâm lý. Dù ba anh không phải hung thủ trực tiếp giết chết cảnh sát Đinh, ông ấy cũng phạm tội cố ý gây thương tích cho người khác. Chúng tôi vẫn phải lưu lại trường hợp này.” Vưu Kim nói sự thật.

Lệ Minh Vũ hiểu nguyên tắc này nhưng tội có tình gây thương tích cũng tốt hơn giết người. Đây là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn. Dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng không thể mở mắt nhìn đối phương lấy tính mạng người thân của anh làm trò đùa! “Trăm sự trông vào cảnh sát Vưu. Khi nào thích hợp, nhờ anh cho tôi gặp ba.”

“Tôi sẽ sắp xếp.” Vưu Kim nói.

Lệ Minh Vũ trầm ngâm gật đầu, đôi mắt anh càng thêm tối tăm đáng sợ.

Q.10 – Chương 21: Bình Lặng

Q.10 – Chương 22: Đào Túy

Bệnh viện

Ánh nắng ấm áp xuyên qua rèm cửa chiếu lên cô gái thốt ra tiếng rên khe khẽ nằm trên giường bệnh, cô gái mở mắt ngờ vực nhìn quanh.

Y tá đúng lúc đi vào, cô ta mỉm cười, “Chị tỉnh rồi. Chị chờ một chút, để em đi gọi bác sĩ Mộ.” Y tá vội vàng đi ra ngoài.

Thần sắc cô gái càng lộ vẻ nghi ngại, cô cố gắng ngồi dậy, xoa bóp trán, lúc này mới biết mình đang mặc đồ bệnh.

Đây là…

Cô gái cố gắng nhớ lại nhưng càng nghĩ đầu càng đau.

Cửa phòng bệnh mở ra, một người đàn ông mặc áo blouse trắng đi vào. Anh ta rất cao, từ người anh ta còn tỏa ra mùi cam thơm nhè nhẹ.

Người đàn ông này…

Cô ngẩng đầu nhìn tên trên áo blouse trắng của anh ta… bác sĩ Mộ Thừa – trưởng khoa giải phẫu thần kinh.

Trẻ tuổi như vậy mà đã là bác sĩ trưởng khoa.

Hình như anh ta… trông rất quen mắt.

Mộ Thừa quan sát cô, thấy cô có vẻ vẻ hoài nghi, anh mỉm cười, “Tôi là bác sĩ khoa giải phẫu thần kinh của bệnh viện – Mộ Thừa. Cô ngất xỉu ở sân bay, được xe cấp cứu đưa thẳng đến đây.”

Cô gái sực nhớ đến cảnh tượng ở sân bay. Rốt cuộc cô đã nhớ người đàn ông này là ai. Ở sân bây, cô giúp con gái anh ta sửa lại áo đầm. Khi chuẩn bị đi đăng ký thì cô ngất lịm đi.

“Tôi ngủ bao lâu rồi?” Cô gái hỏi.

“Không lâu lắm nhưng cô không kịp bay đi Los Angeles.” Mộ Thừa nhận bệnh án y tá đưa cho, không biết viết gì trên đó.

Cô gái nghệt ra,