hôi.”
“Bộ trưởng có ý gì?” Thấy Lệ Minh Vũ ra vẻ trầm tĩnh như thể đã đoán được mọi việc, anh ta thoáng chần chừ, Lệ Minh Vũ không giải thích, anh nói nhàn nhạt, “Tôi nghi ngờ vụ án này nhưng tôi không phải người trong ngành. Biết đâu có người tìm được một kết quả tốt nhất thì sao?”
“Ai?” Vưu Kim băn khoăn.
“Chẳng phải nhờ phòng giám chứng sẽ biết ư?” Lệ Minh Vũ gợi ý cho anh ta.
“Giám chứng?” Vưu Kim nghệt mặt. Một lúc sau, anh ta đột nhiên đứng dậy, ra khỏi phòng làm việc.
***
Phòng giám chứng là một nơi quan trọng. Vào lúc này, mọi đồng nghiệp bên giám chứng đều đang bứt rứt, đứng đưa mắt nhìn nhau ngoài hành lang. Thấy Vưu Kim tới, họ như trút được gánh nặng, tổ trưởng vội hỏi anh ta, “Cảnh sát Vưu, cuối cùng anh cũng tới.”
“Tại sao mọi người lại đứng bên ngoài?” Vưu Kim dừng chân, kinh ngạc nhìn họ.
Các đồng nghiệp im thin thít, tổ trưởng chỉ vào bên trong nhưng không thốt nổi thành lời.
Vưu Kim hồ nghi nhìn Lệ Minh Vũ tiến lên trước.
Lệ Minh Vũ hất vai, ra hiệu anh ta vào xem.
Vưu Kim đẩy cửa phòng giám chứng, một giọng nói biếng nhác chợt vang lên, “Thầy cô cậu dạy cậu như vậy à? Trình độ bây giờ của cậu quay về trường học thêm đi.”
“Anh, anh…” Một giọng nói khác truyền tới lộ vẻ tủi thân.
Vưu Kim nhận ra giọng nói này. Chủ nhân của âm thanh tủi thần là Tiểu Tức. Tiểu Tức là nhân viên giám chứng trẻ tuổi nhất vừa tốt nghiệp năm ngoái. Chàng thanh niên này tính tình hiền lành, ôn hoà, lại làm việc chăm chỉ. Nhưng tại sao hôm nay lại thành ra như vậy?
Anh ta muốn vào xem lại nghe người kia nói tiếp, “Đừng có mà anh này tôi nọ. Làm không được việc, ra ngoài hành lang đứng với đám đàn anh đàn chị của cậu đi.”
Vưu Kim không nghe nổi nữa, anh ta đi vào, anh ta muốn xem ai đang ra vẻ ta đây. Nào ngờ anh ta vừa đảo vào trong liền thừ người, người đó quát to…
“Anh là ai? Ở đây không cho phép người lạ đi vào!”
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng cao lớn đang đứng cạnh máy thí nghiệm. Anh ta đeo găng tay cầm một giá thuỷ tinh. Từ tướng mạo có thể thấy anh ta là con lai. Kỳ lạ thay Vưu Kim nhìn mãi cũng không biết anh ta là ai trong sở cảnh sát.
Sao anh ta lại vào đây, rồi dám đuổi hết đồng nghiệp trong phòng giám chứng ra ngoài hành lang?
Người đàn ông thấy Vưu Kim thoạt sửng sốt. Thấy Lệ Minh Vũ theo sau Vưu Kim, anh ta khẽ cười, “Tôi là người ngoài? Vậy anh ta là ai?”
Lệ Minh Vũ đằng hắng vẻ như đang nín cười.
Sắc mặt Vưu Kim hết sức khó coi, đôi lông mày của anh ta nhíu chặt, “Anh là ai? Ai cho anh tuỳ tiện vào phòng giám chứng?”
“Anh không nhắc tôi cũng quên.” Người đàn ông nhìn quanh một vòng, cất giọng hời hợt, “Điều kiện ở phòng giám chứng khá tốt, máy móc thiết bị coi như hiện đại, nhưng cảnh sát Vưu à, mấy việc như giám chứng không chỉ dựa vào máy móc tối tân, mà còn phải dựa vào đây.” Anh ta cười cười, chỉ vào đầu mình.
Vưu Kim sửng người, mắt loé vẻ đề phòng. Người đàn ông này biết thân phận của anh!
“Được rồi, giới thiệu với cảnh sát Vưu một chút đi. Dù gì anh cũng không phải người nơi này, muốn bị bắt à?” Lệ Minh Vũ đứng đằng sau giải vây, như thể đã quen biết anh ta từ lâu.
Vưu Kim đưa mắt nhìn họ, “Hai người quen nhau?”
Người đàn ông cười tháo găng tay ra, anh ta cởi áo khoác để sang bên. Vưu Kim nhìn thấy tên trên áo blouse trắng, anh ta nổi điên, “Anh dám mặc áo blouse trắng của người khác, anh…”
“Chào cảnh sát Vưu.” Người đàn ông chìa tay với anh ta.
Vưu Kim thẩn thờ, vô thức bắt tay anh ta.
“Hoàng Phủ Ngạn Thương, chuyên viên giám chứng cao cấp quốc tế. Cấp trên của anh mời tôi đến đây.” Người đàn ông mỉm cười, giới thiệu đơn giản.
Vưu Kim mở to mắt nhìn, “Anh, anh là Hoàng Phủ Ngạn Thương?”Anh ta thường nghe thấy tên Hoàng Phủ Ngạn Thương. Người trong phòng giám chứng chắc hẳn càng rõ ràng hơn.
Hoàng Phủ Ngạn Thương là một người chuyên tiếp xúc với người chết. Không phải anh ta có khả năng kỳ dị, mà là anh ta giúp đỡ tìm tòi manh mối để điều tra vụ án dễ dàng hơn. Anh ta cho rằng người chết cũng có thể nói. Vưu Kim không ngờ anh ta lại trẻ đến vậy!
Hoàng Phủ Ngạn Thương bất bình nhìn Vưu Kim, “Ở đây còn ai tên Hoàng Phủ Ngạn Thương khác ư?” Anh ta lại nhìn Lệ Minh Vũ, “Anh phải nhớ lần này anh nợ tôi.”
“Tất nhiên.” Lệ Minh Vũ
đáp thản nhiên.
“Hai người…” Vưu Kim ngớ người, nhưng may mắn là anh ta còn sót lại một chút lý trí, “Cấp trên mà anh nói là sự sắp xếp của Lệ Minh Vũ?”
“Coi như chưa ngốc lắm.” Hoàng Phủ Ngạn Thương tươi cười.
Vưu Kim nổi cáu, lại nghe Lệ Minh Vũ nói, “Kết quả sao rồi?”
Hoàng Phủ Ngạn Thương gắp một ống thuỷ tinh, anh ta vừa coi chất bên trong biến đổi vừa nói, “Bộ trưởng Lệ, sau này kêu tôi giúp đỡ thì phải tìm việc khó một chút. Anh biết vé máy bay bây giờ đắt lắm không?”
“Cảnh sát Vưu sẽ trả tiền cho anh.” Lệ Minh Vũ cười cười vỗ vai Vưu Kim.
“Rốt cuộc là sao?” Vưu Kim mất hết kiên nhẫn, anh ta gào lên.
Hoàng Phủ Ngạn Thương ráy tai, anh ta cau mày, “Anh thích hét lắm hả?”
Lệ Minh Vũ nói, “Hay là anh nói anh ta biết manh mối vừa phát hiện được đi.”
Hoàng Phủ Ngạn Thương mỉm cười, đợi chất trong ống nghiệm hoàn toàn đổi mà