Old school Swatch Watches
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213192

Bình chọn: 8.5.00/10/1319 lượt.

đành lắc đầu cam chịu, “Tiêu rồi, tôi tới không kịp buổi họp báo.”

“Công việc làm không bao giờ hết. Cô Y nổi tiếng trong nghề, sau này còn nhiều cơ hội.” Mộ Thừa viết xong rồi đưa bệnh án lại cho y tá.

Cô gái sững sờ nhìn anh, “Sao anh biết tôi họ Y?”

“Y Lan.” Mộ Thừa cắm tay vào túi áo blouse trắng, anh nói chính xác tên cô. Thấy cô giật mình, anh từ tốn giải thích, “Cấp cứu và nằm viện cần giấy tờ liên quan. Tôi xin lỗi, chưa hỏi ý cô mà tôi đã tự tiện xem hộ chiếu. Tình huống khẩn cấp, mong cô tha thứ.”

Y Lan vỡ lẽ, cô gật nhẹ đầu, “Cám ơn anh, bác sĩ Mộ.” Nói cám ơn xong, cô bèn muốn xuống giường, “Nhưng tôi không thể nằm viện.”

Mộ Thừa vươn tay ghì cô lại, giọng anh hết sức kiên quyết, “Cô phải nằm viện.”

Y Lan không ngờ thái độ của anh đột nhiên nghiêm túc, cô giật mình, nặn ra nụ cười gượng gạo, “Tôi hiểu sức khỏe của mình hơn ai hết. Bệnh nhân có quyền yêu cầu xuất viện đúng chứ?”

“Nói vậy, cô biết mình bị u mạch máu não?” Mộ Thừa nhìn cô.

Mắt Y Lan vụt vẻ kinh ngạc nhưng nhớ tới anh là bác sĩ giải phẫu thần kinh, dĩ nhiên cô không gạt được anh, “Phải, tôi biết mình bị bệnh này, tôi luôn uống thuốc để kiểm soát bệnh.”

Mộ Thừa thở dài, “Vậy cô có biết khối u của cô nằm sâu trong não. Ban đầu, cô chỉ chóng mặt, thị lực kém, nhưng bây giờ cô lại bị ngất, chứng minh bệnh của cô đã chuyển biến xấu. Nếu chữa trị trễ hậu quả sẽ càng nghiêm trọng.”

“Gần đây tôi hay mệt, công việc quá bận dễ khiến tôi bị ngất.” Y Lan không phối hợp với Mộ Thừa.

Mộ Thừa cũng hiểu tâm lý bệnh nhân. Nhất là khoa của anh, bệnh nhân nào nằm ở khoa này thì không ai là bệnh đơn giản. Đứng từ góc nhìn của bệnh nhân, bài xích cũng là bình thường. Anh cất giọng chân thành, “Tôi nghĩ thường ngày, cô hay bị đau đầu và cứng gáy. Lần này cô hôn mê, nghĩa là u mạch máu não đã bắt đầu vỡ và xuất huyết dưới màng nhện. Khi cô hôn mê, tôi đã chụp CT và động mạch não, phát hiện khối u trong mạch máu của cô đã phình to. Tình trạng này rất nguy hiểm. Nếu giải phẫu muộn, tính mạng của cô sẽ bị đe dọa.”

“Tôi biết.” Y Lan không hề kinh ngạc, cô bình tĩnh trả lời.

“Cô biết?” Đến phiên Mộ Thừa ngỡ ngàng, anh cau mày, “Cô biết rõ bệnh của mình, mà còn bay ư? Cô có biết khối u mạch máu não của cô đang đối mặt với khả năng nguy hiểm là bị vỡ không?”

“Bác sĩ Mộ, cám ơn anh đưa tôi đến bệnh viện kịp thời, nhưng tôi không chấp nhận cuộc giải phẫu này.” Y Lan lắc đầu, “U mạch máu của tôi nằm gần não bộ. Theo tôi được biết, kiểu phẫu thuật này mạo hiểm rất lớn. Nếu giải phẫu thất bại, tôi có thể bị mù. Tôi là một nhà thiết kế, tôi không thể mất đi thị lực.”

“Cô Y, bất cứ phẫu thuật nào cũng mạo hiểm. Chẳng hạn phẫu thuật cắt ruột thừa đơn giản, cũng có khả năng bất trắc, dẫn tới chết người. Nhưng hy vọng cô tin tưởng tôi. Nếu tôi đề nghị cô làm phẫu thuật, chắc chắn tôi sẽ cố gắng hết mình.” Mộ Thừa nhìn cô, nhấn giọng rành rọt.

Y Lan ngạc nhiên nhìn anh, “Bác sĩ Mộ, anh rất kỳ lạ. Bác sĩ khác cũng không dám khẳng định như anh. Họ còn không biết khả năng thành công là bao nhiêu phần trăm, sao anh có thể tự tin đến vậy?”

Mộ Thừa nhìn cô, “Cô là một cô gái tốt, tôi hy vọng mình giúp được cô.” Anh không nói năng to lớn, cũng không khoe ra kinh nghiệm và lý lịch của mình như những bác sĩ khác. Anh chỉ nói nhẹ nhàng một câu. Cô giúp Băng Nựu, chứng minh cô là một cô gái hiền lành. Anh không nỡ mặc kệ kiểu con gái như cô. Còn một nguyên nhân quan trọng nữa là dáng vẻ của Y Lan gợi anh nhớ Tô Nhiễm. Khi anh tiếp nhận Tô Nhiễm hồi trước, Tô Nhiễm cũng hoang mang như Y Lan bây giờ. Gương mặt Y Lan loáng thoáng bóng dáng của Tô Nhiễm, tạo nên cảm giác khác thường trong lòng anh.

Y Lan không ngờ anh sẽ nói ra lý do như vậy, cô cười chịu thua, “Có vẻ như tôi phải nằm viện thật rồi.”

“Đúng vậy, tôi sẽ là bác sĩ chính của cô. Mấy ngày tới, cô phải tiến hành các xét nghiệm khác. Nếu sức khỏe cô cho phép, tôi đề nghị cô nên phẫu thuật lập tức. Tôi sẽ nói rõ mọi bước trong quá trình phẫu thuật cho cô biết.” Mộ Thừa gật đầu.

Y Lan thở dài không nói gì, cô chỉ gật đầu.

“Người nhà của cô đâu? Khi phẫu thuật cần người nhà ký tên.” Mộ Thừa hỏi.

Y Lan rủ mi như đang kiềm nén cảm xúc, cô nói nhàn nhạt, “Không có, tôi tự ký cho mình được rồi.”

Mộ Thừa ngây ngẩn cả người.

“Anh chưa từng gặp bệnh nhân nào như tôi, phải không?” Y Lan thấy anh thừ ra, cô mỉm cười kiên cường, “Trên đời này, tôi chỉ có một mình, chỉ như vậy thôi.”

Cô cười xoa dịu bầu không khí, “Lẽ nào tôi không tự quyết định cho mình được?”

Mộ Thừa nở nụ cười, “Được.” Không hiểu tại sao trái tim anh lại chua xót vô ngần vì những lời này của cô.

***

Thời tiết trở lạnh. Tháng mười hai lại tới, mùa đông lại về. Một năm bốn mùa cứ thoắt tới thoắt đi. Đối với Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ mà nói, mùa đông này rất quan trọng. Tin đồn về Lệ Minh Vũ vẫn lan truyền khắp nơi nhưng đau khổ là không có bằng chứng xác thực nên chỉ coi như tin vịt mà thôi. Lệ Minh Vũ và Tô Nhiễm đều bận bịu với công việc. Lễ giáng sinh gần tới, dù gì con người cũng phải vui mừng mới tốt. Sáng hôm nay, ánh nắng rạng rỡ chiếu xuyê