ả mãn mưu tính của anh! Bây giờ, tôi đã có khả năng trả lại cơn giận này, khiến anh trắng tay! Anh nghĩ anh còn con đường khác để chọn không? Một là làm theo lời tôi, dù tái hôn với Tô Nhiễm, cũng không được bày mưu tính kế nhà họ Hoà. Hai là từ chối, anh sẽ gặp phiền phức, tương lai đầy nguy khốn!”
Trong quá trình Tiêu Diệp Lỗi nói chuyện, thần sắc Lệ Minh Vũ luôn bàng quan, như thể anh đứng ngoài mọi việc. Đợi Tiêu Diệp Lỗi nói xong, miệng anh chậm rãi xếch lên, “Được, tôi đồng ý với cậu.”
Tiêu Diệp Lỗi không ngờ Lệ Minh Vũ đồng ý, anh giật mình, “Anh nói sao cơ?”
“Tôi đồng ý với cậu. Nhưng tôi cũng có một điều kiện.” Lệ Minh Vũ hiếm khi kiên trì lặp lại lần nữa câu nói
vừa rồi.
“Anh có điều kiện?” Tiêu Diệp Lỗi buồn cười, vẻ như Lệ Minh Vũ không có tư cách bàn bạc điều kiện.
Lệ Minh Vũ cầm ly trà lên uống, cất giọng bình thản, “Tôi ký tên vào bản thoả thuận của cậu, còn cậu phải giao ngay Long diên tử cho Tô Nhiễm.”
“Tất nhiên, chỉ cần tôi tận mắt thấy anh ký tên!” Tiêu Diệp Lỗi cười cười.
Lệ Minh Vũ không nhìn Tiêu Diệp Lỗi. Anh đi tới bàn làm việc, mở bản thoả thuận, ký tên mình lên đó, rồi đưa lại cho Tiêu Diệp Lỗi. Tiêu Diệp Lỗi cầm lấy, đưa mắt nhìn qua, “Bộ trưởng Lệ, đúng là đại trượng phu co được dãn được.” Tiêu Diệp Lỗi vỗ vai anh, “Tôi thay mặt Tô Nhiễm, trịnh trọng cám ơn anh.”
Lệ Minh Vũ nở nụ cười thản nhiên.
Tiêu Diệp Lỗi cất bản thoả thuận vào cặp xách, rồi bỏ đi.
Chốc lát sau, Đồng Hựu đi vào, lưỡng lự lên tiếng, “Bộ trưởng, cậu ấy tới tìm anh làm gì?”
Lệ Minh Vũ đi tới trước cửa sổ, ngắm nhìn màn đêm bên ngoài, “Không có gì, cậu ấy chỉ thanh toán rõ ràng giá trị của tôi.” Anh xoay người lấy áo khoác mặc vào, “Muộn rồi, về thôi.”
Đồng Hựu không hiểu nhưng vẫn gật đầu.
Q.10 – Chương 17: Tin Tốt
Khu Hoa Phủ về đêm hết sức yên lặng. Lệ Minh Vũ chạy xe vào ga ra, rồi mở cửa đi vào nhà. Ngay nháy mắt bước vào trong, lòng anh bỗng đong đầy hạnh phúc.
Tô Nhiễm vẫn còn thức, nghe tiếng mở cửa, cô bước ra khỏi nhà bếp. Trông thấy anh về, cô mỉm cười, đi lại ôm anh.
Lệ Minh Vũ để cặp xách sang bên, giang tay đón lấy cô. Anh nói với vẻ trách cứ, “Sau này không được thức khuya chờ anh về.”
“Còn lâu mới nghe lời anh.” Tô Nhiễm cười hi hi ngửa đầu nhìn anh. Đợi anh cởi giày xong, cô để áo khoác của anh sang bên, “Em đã quen chờ anh về nhà, nhưng không ngờ đêm nay anh lại về muộn đến vậy.”
Lệ Minh Vũ cười, cúi đầu hôn má cô.
Tô Nhiễm chợt vùi đầu vào ngực anh, cố gắng hít hà.
“Em sao thế?” Anh vừa cười vừa hỏi.
Tô Nhiễm nháy mắt với anh, cô bắt chước động tác của anh, vươn tay xoa đầu anh, “Ngoan quá, em cứ tưởng anh về trễ là tại đi uống rượu.”
Nhờ thế Lệ Minh Vũ biết cô vừa làm gì. Anh cười toe toét, “Vậy em có ngửi thấy mùi phụ nữ trên người anh không?”
“Ủa…” Tô Nhiễm suy tư chốc lát, lại ôm chặt anh, cô bĩu môi, “Ngửi ra rồi! Đúng là trên người anh có mùi phụ nữ.”
“Ồ!” Lệ Minh Vũ cười, anh ngậm vành tai cô, “Thế có đoán được, anh dính mùi phụ nữ từ tối qua hay sáng nay không, hmmm?”
Tô Nhiễm nghe ra ý xấu của anh, cô đỏ mặt đánh anh, cất giọng hỡn dỗi, “Anh là đồ háo sắc!” Nói hết câu, cô lại muốn đi.
Lệ Minh Vũ ôm lấy cô từ đằng sau, vùi mặt vào tóc cô, “Đem nay cho anh dính thêm mùi phụ nữ, được không?”
“Anh đáng ghét lắm!” Tô Nhiễm mắc cỡ, đẩy anh sang bên, “Không để ý tới anh nữa. Em đi nấu đồ ăn khuya, anh thay quần áo trước đi.” Tô Nhiễm đi vào nhà bếp.
Lệ Minh Vũ bật cười, theo cô vào nhà bếp.
Tô Nhiễm bận bịu trong nhà bếp, không biết Lệ Minh Vũ cũng theo vào trong. Cô chăm chú chuẩn bị đồ ăn khuya. Đến khi gần xong xoay người lại, mới thấy Lệ Minh Vũ đang dựa ngay cửa, mỉm cười nhìn cô.
Cô cảm thấy ấm áp nhưng vẫn cố tình lườm anh, “Anh đứng đây làm gì, mau lên lầu thay đồ đi!”
Lệ Minh Vũ tiếng lại ôm cô vào lòng. Anh không ngờ có ngày mình lại được hạnh phúc. Ở nhà luôn có một ngọn đèn sáng chờ anh trở về, luôn có người xuống bếp làm đồ ăn cho anh.
Tô Nhiễm cũng không giãy ra, cô lẳng lặng tựa vào lòng anh, cảm thụ nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực của anh. Cô hít sâu mùi hương trên người anh, nói dịu dàng, “Em nấu gần xong rồi, anh lên lầu thay đồ đi.”
Lệ Minh Vũ cuối xuống hôn trán cô, rồi đi khỏi nhà bếp.
***
Do Tô Nhiễm thường tự chăm sóc bản thân nên chị Phi đã ngủ từ sớm. Tô Nhiễm chuẩn bị xong bữa ăn khuya, không thấy Lệ Minh Vũ trong phòng ngủ, cô bèn bưng đồ ăn tới phòng sách.
Trông thấy Lệ Minh Vũ ngồi thiếp đi trên ghế sô pha, cô hơi bất ngờ. Cô không đành lòng gọi anh dậy nên đặt thực ăn lên bàn, ngồi xuống nhìn anh ngủ. Tô Nhiễm xót xa vuốt nhẹ mi tâm của anh.
Cô biết anh rất vất vả, nhưng không biết làm thế nào để gánh vác giúp anh. Cô chỉ mong mỗi ngày về nhà, anh đều cảm thấy ấm áp. Vậy là cô đã mãn nguyện.
Tô Nhiễm đang lưỡng lự có nên đắp chăn cho anh hay không thì một tiếng vang bất ngờ đánh thức người đàn ông đang ngủ say mở choàng mắt.
Tô Nhiễm cũng giật mình, “Mọi chuyện phức tạp lắm hả anh? Em nhìn anh rất mệt.”
Hôm nay là lần đầu tiên kể từ lúc anh gặp chuyện không may, cô chủ động nhắc tới, anh cười cười, “Không sao. Anh