Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213382

Bình chọn: 8.5.00/10/1338 lượt.

Sao?” Tiêu Diệp Lỗi sửng sốt, nụ cười của anh thoáng sững lại.

“Tôi hỏi, cậu chỉ giúp tôi được bao nhiêu đây thôi ư?” Lệ Minh Vũ cười nhạt, “Nếu Tô Nhiễm chỉ đáng giá như vậy, cậu nghĩ tôi đồng ý đổi chác không? Tôi không phải doanh nhân, nhưng cũng biết sòng phẳng là thế nào.”

“Chết tiệt, anh thật lòng với Tô Nhiễm…” Tiêu Diệp Lỗi tức giận, đứng dậy đòi đánh Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ túm lấy nắm tay cùa Tiêu Diệp Lỗi, anh đứng lên hất Tiêu Diệp Lỗi sang bên. Tiêu Diệp Lỗi lảo đảo, ngã ngồi xuống ghế.

“Lệ Minh Vũ, tôi cảnh cáo anh! Nếu anh dám làm chuyện có lỗi với Tô Nhiễm, tôi sẽ giết chết anh!” Tiêu Diệp Lỗi nổi giận đùng đùng, quát lên với anh.

Lệ Minh Vũ nhìn anh một cách trịch thượng, anh cất giọng vô cảm, “Tiêu Diệp Lỗi, cậu biết tôi rất thích người thẳng thắn, đã vậy cậu cần gì vòng vo với tôi?” Nói xong, anh chìa tay ra trước.

Tiêu Diệp Lỗi nắm tay Lệ Minh Vũ đứng dậy. Anh chỉnh trang quần áo mất trật tự, cảnh giác nhìn Lệ Minh Vũ, “Anh có ý gì?”

Lệ Minh Vũ ngồi xuống ghế sô pha. Anh nhã nhặn pha trà, rót ra hai ly. Mùi trà thơm phảng phất trong không khí. Tiêu Diệp Lỗi không biết anh đang suy tính điều gì. Tiêu Diệp Lỗi định lên tiếng thì điện thoại của Lệ Minh Vũ đúng lúc đổ chuông.

Cuộc gọi này là của Tô Nhiễm. Lệ Minh Vũ nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, gương mặt anh liền thoáng vẻ dịu dàng. Sự thay đổi nhanh chóng này đập vào mắt Tiêu Diệp Lỗi.

Có lẽ muộn rồi mà anh chưa về nên Tô Nhiễm lo lắng. Biết anh đang giải quyết công việc, cô nhẹ nhàng dặn dò vài câu. Lệ Minh Vũ không kìm được cong môi cười, giọng điệu anh cũng đồng dạng nhẹ nhàng, “Em ăn tối trước đi, xong việc anh sẽ về ngay.”

Sau khi tắt điện thoại, vẻ hạnh phúc của Lệ Minh Vũ thật lâu cũng không tản đi.

Ánh mắt Tiêu Diệp Lỗi trở nên phức tạp, anh uống một hớp trà, “Lệ Minh Vũ, anh cố tình trêu chọc tôi?” Kẻ ngốc cũng biết Lệ Minh Vũ thật lòng với Tô Nhiễm. Thế mà ban nãy còn giả vờ diễn kịch với anh!

Lệ Minh Vũ hiểu ý Tiêu Diệp Lỗi. Lệ Minh Vũ cũng không vòng vo, anh cất giọng điềm nhiên, “Trêu chọc cậu? Tôi chỉ diễn cùng cậu mà thôi. Cả một vở kịch mà để cậu diễn một mình thì vất vả cho cậu quá.”

“Anh…” Tiêu Diệp Lỗi buông ly trà, cau mày nhìn Lệ Minh Vũ đăm đăm, “Người làm quan quả nhiên thâm độc.”

Lệ Minh Vũ phì cười, anh vỗ vai Tiêu Diệp Lỗi, “Yên tâm, người thâm độc hơn cũng bị cao thủ trừng trị.”

“Anh nói Tô Nhiễm?”

Lệ Minh Vũ cười toe, anh không trả lời nhưng cũng không phủ định.

Tiêu Diệp Lỗi cầm ly trà đã cạn đập mạnh xuống bàn, “Lệ Minh Vũ, con người anh đúng là khó đoán.”

“Suy đoán là một việc vất vả. Không có khả năng thì cậu cố gắng làm gì?” Lệ Minh Vũ nhìn anh đầy ý vị, anh cầm ly lên uống, rồi lại rót thêm trà đôi bên, “Cậu nói thẳng tới đây tìm tôi làm gì được rồi.”

“Anh không tin lời tôi? Chỉ cần anh rời xa Tô Nhiễm, tôi sẽ giúp anh bình phục phong ba.” Tiêu Diệp Lỗi nhìn anh chòng chọc.

“Yêu một người là thế nào?” Lệ Minh Vũ khẽ cười, anh nhấn giọng, “Yêu một người là mong muốn cô ấy hạnh phúc. Hạnh phúc của Tô Nhiễm luôn ở chỗ tôi, buồn vui giận hờn của cô ấy đều nảy sinh từ tôi. Tôi dám chắc cậu hiểu những điều này. Dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, nếu cậu có thể giành được cô ấy khỏi tôi, thì cậu đã làm từ lâu, hà cớ gì phải chờ đến hôm nay?”

Tiêu Diệp Lỗi thở dồn, anh liếc xéo Lệ Minh Vũ, nói giọng hung hăng, “Lệ Minh Vũ, anh rất đáng ghét! Nếu tôi là Hạ Minh Hà, tôi cũng sẽ tìm cách giết anh.”

“Kẻ lúc nào cũng xem thấu tâm tư người bên cạnh đúng là rất đáng ghét. Đổi lại là tôi, tôi cũng không thích.” Lệ Minh Vũ cất giọng thong thả.

Tiêu Diệp Lỗi nghiến răng ken két. Tiêu Diệp Lỗi biết tiếp xúc với kiểu đàn ông như Lệ Minh Vũ đã định sẵn là thua thiệt. Lệ Minh Vũ là một người thông minh, anh luôn biết dùng vẻ trầm tĩnh che giấu nội tâm, nhưng vào lúc người khác không ngờ nhất, lại đâm họ một dao trí mạng.

Mẫu đàn ông như vậy là nguy hiểm nhất.

“Được, vậy tôi nói thẳng với anh. Tôi muốn giúp người, nhưng không phải giúp anh, mà là Tô Nhiễm.” Tiêu Diệp Lỗi nói thẳng thừng.

Lệ Minh Vũ chăm chú đợi Tiêu Diệp Lỗi nói hết.

“Tô Nhiễm, ba lần bốn lượt thử làm ‘Đào Tuý’ nhưng đều thất bại. Tôi tin anh biết tại sao cô ấy thất bại.”

Lệ Minh Vũ gật đầu.

Tiêu Diệp Lỗi nhìn anh, “Ngoài nhà họ Cố của anh có Long diên tử, thì thứ này đã biến mất từ lâu.”

“Tôi không tìm được.” Lệ Minh Vũ buông một tiếng thở dài.

Tiêu Diệp Lỗi ngờ vực nhìn anh, “Thật không?”

“Tôi không có lý do gì để lừa cậu.”

Tiêu Diệp Lỗi cầm lấy cặp xách bên cạnh, anh rút một cái chai đưa Lệ Minh Vũ. Lệ Minh Vũ nhận lấy, anh kinh ngạc nhìn Tiêu Diệp Lỗi, “Sao cậu lại có nó?”

“Anh quên tôi học ngành gì ư?” Tiêu Diệp Lỗi nói, “Tôi đã nghiên cứu nó từ rất lâu. Ông trời không phụ lòng người, rốt cuộc tôi cũng thành công.”

“Điều kiện của cậu là gì?” Anh bình tĩnh nhìn Tiêu Diệp Lỗi.

“Anh rất thông minh!” Tiêu Diệp Lỗi mỉm cười, chỉ tay vào cái chai, “Tô Nhiễm cần nhất là Long diên tử. Cô ấy chỉ còn thiếu thứ này nữa là thành công, đồng thời cũng cứu được Hoà thị. Tôi sẽ đưa Long diên tử cho Tô Nhiễm, nhưng anh…”

Tiêu Di


Disneyland 1972 Love the old s