XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213081

Bình chọn: 8.5.00/10/1308 lượt.

Hoà thị không có bất cứ điều gì liên quan đến Lệ Minh Vũ. Tổ điều tra vẫn tiếp tục công việc nhưng ngày nào cũng phí công vô ích.

Thời gian này Tô Nhiễm đang bận bịu, tập trung điều chế ‘Đào Tuý’ đời sau. Do có Tiêu Diệp Lỗi tích cực giúp đỡ nên công việc của cô diễn ra rất trôi chảy.

Nhiều lần, Tô Nhiễm muốn hỏi chuyện Tiêu Diệp Lỗi nhưng mỗi khi thấy anh mỉm cười, cô lại không cách nào thốt ra nghi vấn trong lòng.

Trưa hôm nay, Tiêu Diệp Lỗi đến quán cơm đặt đồ ăn trước. Tô Nhiễm bận rộn cả buổi sáng cũng tranh thủ nghỉ ngơi. Cô đi xuống dưới phòng làm việc, mở tủ lạnh lấy nước uống, rồi ngồi ngoài ghế sô pha coi tivi.

Tin tức liên quan tới Lệ Minh Vũ vẫn phát nhan nhản trên tivi. Dĩ nhiên cũng có nhiều tin tức khách quan phát ra từ trung ương. Tô Nhiễm nhìn chằm chằm tivi. Trên màn hình lúc này là cảnh Lệ Minh Vũ khảo sát công trình bên ngoài. Thời tiết giá rét, đến cả hà hơi cũng ra khỏi nhưng anh chỉ mặc áo khoác phối với comple trang trọng màu tối.

Cô quay đầu nhìn bên ngoài, không khỏi buông một tiếng thở dài, nhưng ánh mắt cô lại thấp thoáng ý cười.

Đúng lúc này chuông cửa vang lên. Tô Nhiễm vặn tivi nhỏ lại. Những tưởng Tiêu Diệp Lỗi đã về, không ngờ lại gặp Hoà Vy đứng bên ngoài.

Hoà Vy lạnh cóng tay, “Sướng nhất vẫn là em.”

“Chị từ công ty tới à?” Tô Nhiễm đau lòng nhìn Hoà Vy run cầm cậm.

Hoà Vy đổi dép đi trong nhà, cởi áo khoác ra treo lên giá, “Chị vừa xuống công xưởng kiểm tra, sẵn tiện qua coi em làm đến đâu rồi.”

“Công việc rất thuận lợi. Em đã thử mẫu nhiều lần, em có linh cảm mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.” Tô Nhiễm rót tách nước ấm cho Hoà Vy.

Hoà Vy ngồi cầm ly nước, nhạy cảm nhìn lên lầu, “Tiêu Diệp Lỗi trên lầu?”

“Cậu ấy ra ngoài đặt đồ ăn nhưng quán cơm rất xa, cậu ấy không về ngay đâu.” Tô Nhiễm biết Hoà Vy vẫn còn vướng mắc trong lòng.

“Dù cậu ta về, chị cũng không ngại. Cậu ta phải xin lỗi chị trước mới đúng.” Hoà Vy hừ lạnh một tiếng.

Tô Nhiễm thở dài, “Em nghĩ cậu ấy cũng có nổi khỗ. Em chắc chắn việc này có nguyên nhân. Mấy ngày nay, em luôn muốn hỏi cậu ấy nhưng nhiều việc lại khiến em quên bẵng. Hoà Vy, có khi nào hiểu lầm không? Nếu cậu ấy tàn nhẫn như vậy, cậu ấy sẽ không đưa Long diên tử cho em. Cậu ấy đâu cần giúp Hoà thị.”

“Chị cũng đang định nói với em chuyện này.” Hoà Vy tựa người vào ghế sô pha, nhấp một hớp nước nóng, rồi đặt ly lại lên bàn, “Em biết chuyện Hoà thị bị điều tra chứ?”

Tô Nhiễm gật đầu.

“Giống như họ nói, quá trình và kết quả điều tra là bảo mật nhưng trùng hợp thay một thành viên trong tổ điều tra là bạn thời đại học của chị. Chị nhờ vả một hồi, bạn chị cũng kể chị nghe.”

“Bạn chị nói thế nào?”

Hoà Vy liếm môi, “Bạn chị nói hồi trước họ nhận được chứng cứ xác thực nên mới tiến hành việc điều tra. Nhưng khi bắt đầu, họ lại thấy những dấu vết liên quan đến Lệ Minh Vũ trong Hoà thị đã biến mất hoàn toàn.”

Tô Nhiễm có vẻ thờ phào nhẹ nhõm nhưng cô cũng không hiểu nổi, “Không đúng, Minh Vũ thật sự gài người trong Hoà thị. Em biết chuyện này. Hơn nữa anh ấy cũng nắm cả cổ phần của Hoà thị.”

Hoà Vy gật đầu, “Đúng là vậy nhưng đêm trước khi tổ điều tra chính thức làm việc, những người liên quan đến Lệ Minh Vũ đã tự động chuyển giao cổ phần của Hoà thị. Những cổ phần này vốn mua bán lén lút, bây giờ họ rút hoàn toàn, mất hết dấu vết, lại thành vật hoàn cố chủ. Chị không thể tin được. Nhưng họ đã xoá sạch bằng chứng, đến tổ điều tra cũng chịu thua.”

“Tại sao lại vậy?” Tô Nhiễm khó tin.

Hoà Vy nhìn cô, “Em nghe thêm một việc nữa thì sẽ hiểu.”

Tô Nhiễm ngơ ngác, “Chuyện gì?”

Khuôn mặt Hoà Vy lộ vẻ nghiêm túc, “Em nghĩ mình lấy được Long diên tử bằng cách nào?”

Tô Nhiễm nghiệt mặt vài giây, “Diệp Lỗi nuôi cấy ra.”

Hoà Vy cười lạnh, “Tại sao cậu ta lại rộng lượng giúp đỡ em? Em không thấy đáng nghi ư?”

“Hoà Vy, chị ngờ vực chuyện gì?” Tô Nhiễm nghĩ Hoà Vy không chỉ đơn giản là ghi thù chuyện lần trước.

“Chị nghi ngờ nên đã lén tìm hiểu thử. Sự thật khiến chị thảng thốt vô cùng.” Hoà Vy hít sâu một hơi, “Sở dĩ Tiêu Diệp Lỗi đồng ý đưa Long diên tử cho em là vì Lệ Minh Vũ đã đồng ý nhường hết cổ phần Hoà thị. Lệ Minh Vũ từ bỏ nên cậu ta mới đưa em Long diên tử.”

Hoà Vy lắc đầu ngao ngán, “Tiêu Diệp Lỗi coi như làm được chuyện tốt. Ít nhất giải quyết xong chuyện này trước khi tổ điều tra rớ tới. Lệ Minh Vũ không còn cổ phần Hoà thị, tổ điều tra cũng không có bằng chứng chống lại anh ấy.”

Tô Nhiễm hoàn toàn ngây người. Cô nhớ mấy ngày nay trông anh rất mệt mỏi, lại nhớ anh biết rõ chuyện nhưng không hề nói với cô, tim cô đột nhiên đau thắt.

Theo sự hiểu biết của cô về Tiêu Diệp Lỗi, nhất định Tiêu Diệp Lỗi tự ý đến tìm Lệ Minh Vũ trao đổi. Còn Lệ Minh Vũ chắc chắn cũng đồng ý với đề xuất của Tiêu Diệp Lỗi để thành toàn cho cô.

Tại sao anh lại ngốc như vậy?

Hoà Vy thấy Tô Nhiễm nhăn mặt, cô không khỏi than vãn, “Tiểu Nhiễm, kỳ thực Lệ Minh Vũ nên trả hết mọi thứ của Hoà thị về nhà họ Hoà. Tiêu Diệp Lỗi làm vậy là có lợi cho chúng ta. Nhưng chẳng hiểu sao chị cứ lấy làm lạ. Chị có cảm giác Lệ Minh Vũ đang hy sinh. Trước giờ, chị luôn xem an