u oà khóc, anh không biết dỗ dành cô bé như thế nào.
Đúng lúc này, bên tai anh lại vang lên một giọng nữ mềm mại…
“Bạn nhỏ, con khóc nữa sẽ không đáng yêu.”
Mộ Thừa ngạc nhiên quay đầu, anh thấy cô gái ban nãy đang cười dịu dàng với Băng Nựu.
Băng Nựu dừng khóc, ngơ ngác nhìn cô gái đang mỉm cười. Mắt cô bé rưng rưng hoài nghi, rồi cô bé bất thình lình vui sướng….
“Mẹ Tô Nhiễm…”
Băng Nựu định nhào vào lòng cô gái thì Mộ Thừa ngăn cản. Anh nói ôn hoà, “Băng Nựu, cô không phải mẹ Tô Nhiễm.”
Băng Nựu hít mũi, ngẩng đầu nhìn cô gái. Cô bé rắm rứt cắn môi như thể đã biết không phải Tô Nhiễm.
Cố gái cười tươi, ngồi xổm xuống lau nước mắt trên gò má của Băng Nựu, “Váy bị rách có thể sửa. Nhưng con nít khóc nhè sẽ sưng mắt, như vậy sẽ không đẹp.”
“Thật không?” Băng Nựu nghe lời cô gái.
Cô gái gật đầu. Nhìn chiếc váy bị rách của Băng Nựu, cô rút ra một kim cái áo, sau đó quấn tà váy rách của cô bé thành vài vòng, rồi dùng nó cài cố định lại. Kim cài áo tô điểm thêm vẻ đáng yêu cho váy của Băng Nựu.
“Không phải là được rồi ư?” Cô gái khẽ cười với cô bé.
Băng Nựu trố mắt nhìn, cô bé hét lên sung sướng, “Đẹp quá.” Băng Nựu thích thú sờ váy của mình.
Cô gái đứng dậy, trìu mến nhìn Băng Nựu.
“Cám ơn cô.” Mộ Thừa nhìn cô gái, “Để tôi gửi lại cô tiền kim cài áo.”
“Không cần. Cái này tôi chuẩn bị thêm lúc thiết kế cho hợp thôi, không đáng giá đâu.” Cô gái từ chối, giơ tay lau mồ hôi túa ra bên thái dương.
Mộ Thừa sửng sốt, “Cô là nhà thiết kế thời trang?”
“Anh nói vậy nghe hay quá. Nhưng nói đúng hơn tôi chỉ là thợ may.” Cô gái khiêm tốn đáp lời.
“Dù gì tôi cũng cám ơn cô.” Mộ Thừa cười nồng hậu, nhưng anh phát hiện sắc mặt của cô trông nhợt nhạt khác thường.
“Không có gì, tôi tiện tay thôi.” Cô gái kéo hành lý, “Tôi phải đăng ký rồi, tạm biệt.”
Mộ Thừa gật đầu, đôi lông mày của anh hơi chau lại, anh chần chừ nhìn bóng cô gái xa dần.
“Ba, cô đó nhìn rất giống mẹ Tô Nhiễm.” Băng Nựu kéo tay Mộ Thừa, nói nũng nịu.
Mộ Thừa ngồi xổm xuống, véo mũi cô bé, “Bây giờ vui chưa? Sau này, con không được khóc nhè ngoài đường nữa, nhớ chưa?”
“Hức.” Băng Nựu chu miệng, cô bé đột nhiên trợn to mắt, chỉ ra xa xa… “Ba, cô cô…”
Mộ Thừa nhìn theo hướng tay cô bé. Anh trông thấy cô gái ban nãy ngã xuống đất, mọi người đứng quanh đều la lên hoảng hốt.
“Gọi xe cấp cứu, coi chừng Băng Nựu.” Anh dặn dò bảo mẫu, chạy lại đẩy mọi người đang đứng coi ra, “Tôi là bác sĩ, mọi người tránh xa một chút.”
Cô gái hôn mê, mặt cô trắng bợt. Mộ Thừa lập tức sơ cứu cho cô gái…
***
Ở nơi có thành phố đang chìm đắm trong màn đêm lại là một cảnh khác.
Tiêu Diệp Lỗi cười cợt nhìn quanh phòng làm việc, “Nếu là thương nhân có thể thoải mái vung tiền trang hoàng cho phòng làm việc, vô tư khoe khoang mình giàu có. Nhưng là quan chức chính phủ lại phải gồng gánh chịu khổ. Dù mỗi ngày ăn không biết bao nhiêu tiền hối lộ, cũng không dám phô trương ra ngoài.”
Lệ Minh Vũ bật cười, “Cậu đến để thưởng thức nơi làm việc của tôi?”
Tiêu Diệp Lỗi nhún vai, anh nhìn chằm chằm Lệ Minh Vũ, “Rốt cuộc Tô Nhiễm yêu anh ở điểm gì nhỉ?”
“Tình yêu là một vấn đề phức tạp.” Lệ Minh Vũ nhếch miệng cười.
“Tình yêu?” Tiêu Diệp Lỗi buồn cười, “Người như anh cũng biết yêu? Sao tôi lại thấy tình yêu của anh đều hình thành trên lợi ích nhỉ?”
“Cậu muốn nói gì?” Lệ Minh Vũ dựa lưng vào ghế ngồi.
“Giờ này cũng muộn rồi, tôi không muốn làm lỡ giờ tan tầm của bộ trưởng Lệ. Người ngay không nói vòng vo, tôi tới để thực hiện giao dịch với anh.” Tiêu Diệp Lỗi trở lại chuyện chính.
“Nói ra nghe thử.” Lệ Minh Vũ nói giọng điềm tĩnh.
Tiêu Diệp Lỗi nhìn anh chăm chú, “Anh là người thông minh, hẳn cũng biết tình cảnh hiện nay bất lợi thế nào với anh. Tôi có thể giúp anh vượt qua phong ba, thậm chí còn giúp anh đánh bại đối thủ của mình. Chỉ cần đối thủ của anh thất bại, anh sẽ nhận được những thứ tương ứng từ họ.”
“Đối thủ của tôi? Hình như cậu biết rõ lắm thì phải?” Lệ Minh Vũ nhướng mày, thờ ơ nói.
“Anh đang khổ sở không có chứng cứ bắt thóp Hạ Minh Hà, lại thêm kẻ thù cũ Giả Ny của anh cũng đang về chung chiến tuyến với ông ta.”
Lệ Minh Vũ rút hai điếu thuốc, một điếu đưa Tiêu Diệp Lỗi, còn lại một điếu châm hút, “Diệp Lỗi, tôi đã coi nhẹ cậu, đúng là cậu quan tâm tôi hơi nhiều.”
Tiêu Diệp Lỗi ngậm điếu thuốc vào miệng, anh châm hút một hơi, rồi kẹp vào giữa hai ngón tay, “Tôi tới giúp anh nên phải chuẩn bị trước. Không có khả năng, làm sao tôi dám tới giao dịch với bộ trưởng Lệ?”
Lệ Minh Vũ mỉm cười, “Tốt, nói tôi nghe điều kiện của cậu xem.”
Tiêu Diệp Lỗi nhìn Lệ Minh Vũ, “Tô Nhiễm.”
Lệ Minh Vũ nhướng mày vẻ nghi ngại.
“Chỉ cần anh rời khỏi Tô Nhiễm.” Tiêu Diệp Lỗi nói.
Lệ Minh Vũ cười khó đoán, “Điều kiện của cậu không tệ. Dùng một người đàn bà để đổi lấy vinh hoa phú quý cho tôi.”
“Ngày trước, chẳng phải anh tiếp cận Tô Nhiễm là vì tài sản nhà họ Hoà ư? Bây giờ tôi chỉ dựa theo cách hành xử cũ của anh mà thôi. Anh đừng nói tình yêu này nọ với tôi. Đối với anh, tình yêu mơ hồ lắm, nó không thực tế bằng công.”
Lệ Minh Vũ lắng nghe, “Chỉ nhiêu đây thôi à?”
“