h ấy là kẻ trộm, nhưng bây giờ lại có chút đồng tình với anh ấy.”
“Hoà Vy…” Tô Nhiễm nắm tay cô, “Lệ Minh Vũ buông tha nhà họ Hoà thì người được lợi là ai?”
Hoà Vy nhìn cô, “Là em.”
Tim Tô Nhiễm như bị bóp nghẹt.
“Chị rất hận Tiêu Diệp Lỗi nhưng chuyện này cũng không khó nghĩ mấy. Cậu ta làm vậy là vì em.” Hoà Vy nói tiếp, “Sau khi biết chuyện này, ý nghĩ đầu tiên trong đầu chị là phải chăng Tiêu Diệp Lỗi nhận hết mọi thứ? Nhưng sau khi tìm hiểu cặn kẽ, chị mới biết người hưởng lợi lại là em. Vì vậy, chị càng chắc chắn Tiêu Diệp Lỗi vào Hoà thị chỉ nhằm giúp đỡ em.”
Tô Nhiễm vô thức nhìn Hoà Vy. Cô không hiểu hết ý của Hoà Vy.
Hoà Vy đành lắc đầu, “Người phụ nữ ngốc nhất trên đời này chính là em. Tiêu Diệp Lỗi, cậu ta…” Nói đoạn, Hoà Vy đột nhiên im bặt. Cô bất giác đổi giọng, “Chị nghĩ cậu ta ngấm ngầm hại chị là để em hưởng hết tài sản nhà họ Hoà. Từ nhỏ đến lớn, em và cậu ta luôn có quan hệ rất tốt, đến cả chọn ngành học cũng là vì em. Mà hôm nay, cậu ta lại dám ép buộc Lệ Minh Vũ. Có lẽ mọi việc cậu ta làm đã trù tính từ lâu.”
“Nói vậy, em không có tư cách trách cứ cậu ấy.” Tô Nhiễm hiểu Hoà Vy nói vậy không phải vô lý. Cô biết Tiêu Diệp Lỗi rất cố chấp.
“Cậu ta một mực giúp đỡ em, thậm chí không tiếc hãm hại người xung quanh để hổ trợ em. Hành động này có vẻ cực đoan nhưng xét về tình là bình thường.” Hoà Vy nói hời hợt, cố nhếch miệng cười nhạt.
Tô Nhiễm thẫn thờ vì thái độ của Hoà Vy. Cách hành xử này không giống Hoà Vy chút nào. Hoà Vy là một người ân oán phân minh. Tiêu Diệp Lỗi hại Hoà Vy như vậy, dựa theo tính cách Hoà Vy chắc chắn sẽ báo thù. Nhưng bây giờ Hoà Vy lại nói “Xét về tình là bình thường”?
Hoà Vy thấy Tô Nhiễm nhìn mình trân trân, cô đành mỉm cười nhún vai.
Hoà Vy cũng phát hiện, cô đã không còn chấp nhất nhiều chuyện. Tiêu Diệp Lỗi bán đứng cô, hẳn cô phải trả thù, cô yêu Lệ Minh Vũ nhiều năm, thậm chí còn vứt bỏ tôn nghiêm để cầu xin anh quan tâm, nhưng bây giờ thì sao? Khi cô lại thấy Lệ Minh Vũ trên tivi, cô đột nhiên nhận ra quá nhiều nỗi nhớ, quá nhiều luyến tiếc đã bay thoảng theo gió, chỉ để lại một vệt hồi ức mơ hồ cho cô. Thỉnh thoảng nhớ tới, cô sẽ xem nó như một đoạn quá khứ buồn cười của bản thân.
Hai người đều không nói thêm tiếng nào, phảng phất như mỗi người đều lâm vào nỗi niềm riêng. Nhưng hai người không hề xấu hổ, mà ngược lại chỉ có cảm giác tĩnh lặng theo năm tháng. Ngẫm cũng đúng, từ ngày Lệ Minh Vũ xen vào chị em hai người, cô và Hoà Vy chưa từng nói chuyện đàng hoàng với nhau.
Một hồi sau, Tô Nhiễm lên tiếng, “Hoà Vy, Minh Vũ cũng có tư cách trong Hoà thị. Nhà họ Hoà chúng ta không thể độc chiếm mọi thứ.”
Hoà Vy có vẻ kinh ngạc, “Tiểu Nhiễm, em có ý gì?”
Tô Nhiễm không muốn giấu Hoà Vy. Hoà Vy là một người thông minh. Dù cô không nói, Hoà Vy sớm muộn gì cũng biết toàn bộ quá khứ. Tô Nhiễm nói, “Hoà Vy, em không muốn nói rõ lý do. Nhưng em muốn chị biết Long diên tử không thuộc về nhà họ Hoà, giờ cũng là lúc nhà họ Hoà chúng ta chuộc tội.”
“Ý em là…” Hoà Vy giật mình, mắt cô đảo vòng như sực liên tưởng đến điều gì đó. Cô kéo tay Tô Nhiễm, “Long diên tử thuộc về Lệ Minh Vũ?”
Tô Nhiễm không giải thích, cô chỉ gật nhẹ đầu. Long diên tử vốn là của nhà họ Cố. Nếu lúc trước không có nhà họ Cố giúp đỡ, nhà họ Hoà làm sao điều chế được Đào Tuý đời sau? Hoà thị làm sao trở thành tập đoàn niêm yết trên thị trường?
Nhà họ Hoà trở thành danh gia vọng tộc là nhờ vào năng lực của nhà họ Cố. Nếu vậy, nhà họ Hoà có quyền gì cướp đi mọi thứ thuộc về Lệ Minh Vũ?
Anh có thể khiến cô yên lòng điều chế Đào Tuý, đưa hết mọi thứ vốn thuộc về anh cho cô. Cô có tài đức gì để hưởng những điều này?
Kỳ thực trên đường tới đây, Hoà Vy cũng cảm thấy ngờ vực. Điều cô hoài nghi đầu tiên là thân phận của Lệ Minh Vũ. Nếu thân phận thật của Lệ Minh Vũ có vấn đề, phải chăng anh tiếp cận nhà họ Hoà có mục đích? Giờ lại nghe Tô Nhiễm nói vậy, cô cũng đoán được phần nào. Tuy chuyện này không nói thẳng nhưng cô cũng không thể dối gạt lương tâm vờ như không biết. Hoà Vy nhìn Tô Nhiễm, “Có phải còn rất nhiều chuyện không tiện nói không?”
“Đôi khi biết ít lại vui sướng hơn.” Tô Nhiễm khẽ cười, “Nhưng dựa theo trí thông minh của chị, sớm muộn gì chị cũng biết. Có điều chị đừng nên hỏi mẹ nữa.”
Hoà Vy hiểu ngụ ý của Tô Nhiễm, lại nghe nhắc tới mẹ, lòng cô càng rõ ràng. Cô gật đầu, không tiếp tục truy vấn Tô Nhiễm, “Em yên tâm, chị biết phải làm thế nào.”
“Cám ơn chị.” Tô Nhiễm cười tươi nhìn Hoà Vy, lòng cô đong đầy hạnh phúc.
“Chị cám ơn em mới dúng. Chị có lỗi với em rất nhiều. Bây giờ là lúc chị chuộc lỗi với em.” Hoà Vy cười
chua xót.
“Chị là chị của em.” Tô Nhiễm mỉm cười, xiết chặt tay cô.
Q.10 – Chương 19: Chúng Ta Kết Hôn Đi
Hoà Vy cũng cười, đôi mắt ẩn hiện ánh lệ.
Hồ bơi bằng kính trong nhà phản chiếu nhiều gợn nước lóng lánh như muôn vàn vì sao sáng lấp lánh trên trời. Lệ Minh Vũ bơi bên trong, Tô Nhiễm ngồi đợi anh trên bờ. Ánh đèn lờ mờ kéo bóng cô dài tít tắp.
Lệ Minh Vũ có thói quan tập thể dục mỗi tối, còn cô thì quen ngồi đợi anh.
Nhìn anh bơi thành thạo
