ngủ lâu chưa?”
“Mới mấy phút thôi.” Tô Nhiễm thở dài, đưa thức ăn cho anh, “Anh ăn đi. Em pha xong nước tắm cho anh rồi.”
Lệ Minh Vũ nhận lấy đồ ăn. Sau khi ăn xong, anh áy náy nhìn cô, “Em vất vả rồi.”
“Ủa? Bộ trưởng Lệ cũng biết cảm kích ư?” Tô Nhiễm cảm động nhưng vẫn trêu ghẹo anh.
Lệ Minh Vũ kéo cô vào lòng, anh khẽ cười vuốt tóc cô.
Cảm giác lúc này thật tuyệt, tuyệt đến mức cô muốn cứ thế này đến hết đời. Có điều cô không quên được thần sắc mệt mỏi của anh, cô hỏi, “Minh Vũ, anh không sao thật chứ?”
Lệ Minh Vũ thân thiết ngắt mũi cô, “Yên tâm, em cứ tin tưởng anh.”
Tô Nhiễm nở nụ cười yên lòng. Cô biết anh nói không sao tức là có sao. Không phải cô tin lời xoa dịu của anh, mà cô tin là anh có bản lĩnh này. Vì vậy cô mới không sốt ruột.
Không biết do tính cách hay do tác phong làm việc nhất quán của anh, anh không bao giờ mang nỗi lòng bên ngoài về nhà. Nhất là gần đây, cô không hề thấy anh nổi giận hay lo lắng vì công việc. Anh khiến cô vừa an tâm vừa xót xa.
“Để em kể anh nghe một chuyện rất hay.” Cô sực nhớ ra một việc, cười ngọt ngào nhìn anh.
Anh hỏi, “Chuyện gì?”
“Diệp Lỗi đã nghiên cứu được Long diên tử. Nó sẽ giúp ‘Đào Tuý’ thành công.” Tô Nhiễm nói vui vẻ.
Khoé miệng Lệ Minh Vũ hơi nhếch lên, anh xoa đầu cô, “Thật không? Vậy thì tốt quá rồi. Từ giờ, em có thể yên lòng rồi.”
Tiêu Diệp Lỗi coi như biết giữ lời hứa.
Tô Nhiễm nhìn anh, “Nếu em thành công, ngoài Diệp Lỗi ra, thì công lao lớn nhất là thuộc về anh.”
Lệ Minh Vũ mỉm cười, “Tại sao?”
“Bởi vì anh luôn giúp đỡ em, không có anh giúp đỡ, sao em làm được Đào Tuý?” Tô Nhiễm dựa vào ngực anh. Cô nhớ ngày trước, mỗi khi nghe đến Đào Tuý anh đều thể hiện khác thường. Tuy phản ứng của anh không rõ ràng nhưng cô cảm giác được. Đến sau này biết rõ sự thật, cô mới biết anh căm hận Đào Tuý. Nếu lúc trước không có Đào Tuý, không có Long diên tử, nhà họ Hoà và họ Cố sẽ không tranh chấp. Bây giờ khi nhắc tới Đào Tuý, mắt anh chỉ còn trông mong và cổ vũ vô tận. Không phải anh giỏi quên đi thù hận, mà là anh đã từ bỏ.
Thế nhưng cô không từ bỏ, cô biết Đào Tuý là thế nào với anh, cô cũng biết chỉ có nó mới cứu được Hoà thị. Vậy nên cô càng biết ơn tình yêu của Lệ Minh Vũ dành cho cô. Anh khiến cô biết tình yêu có thể hy sinh nhiều đến vậy.
Anh có thể hy sinh cho cô, tại sao cô không thể hy sinh cho anh?
Lệ Minh Vũ nâng cằm cô lên, mặc dù mắt anh thấp thoáng ý cười nhưng lại lộ vẻ dò xét, “Em nghĩ vậy thật không?” Giải thích của cô khá gượng ép. Không biết tại sao, anh luôn thấy cô quá mức bàng quan, bàng quan như thể đã biết hết mọi việc. Đây là điều anh không muốn nhìn thấy.
Bởi rằng tình yêu không cần thương hại và đồng tình.
“Dĩ nhiên.” Sợ anh nhìn thấu suy nghĩ của mình, cô vội vàng ôm cổ anh, nói nhỏ, “Cái gì anh giúp cũng quan trọng.”
Coi như là anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Huống chi mỹ nhân này lại chủ động yêu thương. Anh cười nhìn cô, “Vậy phải cám ơn anh thế nào?”
Bắt gặp vẻ ham muốn trong mắt anh, mặt cô đỏ bừng bừng, cô tựa đầu vào ngực anh, “Không biết.”
“Không biết?” Lệ Minh Vũ cười quỷ quyệt, cúi đầu nói vào tai cô, “Vậy để anh nói em biết. Đêm nay em phải giúp anh thoải mái một chút.”
Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ “thoải mái”.
Tim Tô Nhiễm đập dồn dập, lại thấy bàn tay anh lướt lung tung trên người mình, cô ngăn cản, “Minh Vũ, anh mệt rồi, đừng quậy nữa.”
“Em cũng biết anh mệt à?” Lệ Minh Vũ ôm chặt cô, cạ môi vào gáy cô, “Em có nhiệm vụ giúp anh ngủ ngon hơn.”
Tô Nhiễm ra vẻ giận dỗi, cô liếc xéo anh, “Lẽ nào anh không biết mệt ư?”
“Có chư, anh đang mệt lắm đây.” Lệ Minh Vũ giả vờ nghiêm túc trả lời cô.
“Vậy anh còn…” Tô Nhiễm xấu hổ lên tiếng.
“Tại anh mệt nên mới cần em giúp anh thoải mái.” Lệ Minh Vũ cài tay mình vào tay cô, cất giọng mờ ám, “Đêm nay em nhớ chăm sóc anh.”
Tô Nhiễm không dám ngước lên. Đôi mắt anh quá mức nồng cháy, dù cúi đầu, cô vẫn cảm nhận được sức nóng toả ra từ người anh.
Lệ Minh Vũ cười nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô. Anh ve vuốt gò má Tô Nhiễm, rồi lướt tay xuống mơn trớn bờ vai cô.
Tô Nhiễm đang gục đầu đột nhiên đứng dậy. Cô cởi tụt một bên dây áo ngủ, rồi lại đến bên khác. Áo ngủ rơi xuống đất, sau đó là áo con, quần con…
Cảm thấy hơi thở của anh càng dồn dập, Tô Nhiễm cố tình dựa vào lòng anh, cô cười quyến rũ nắm tay anh, “Em đích thân tắm cho anh, chịu không?” Cô cố tình nhấn nhá hai chữ “đích thân”.
Lệ Minh Vũ bật cười, anh nhéo má cô, “Cô nàng này toàn học cái xấu.”
“Chẳng phải do anh dạy ư?” Tô Nhiễm nũng nịu trả lời. Cô lại chủ động cởi quần áo cho anh, cười ngọt ngào kéo anh vào phòng tắm
Q.10 – Chương 18: Xót Xa
Tin tức đồn thổi về Lệ Minh Vũ càng lúc càng dữ dội. Nhưng Lệ Minh Vũ chỉ trầm mặc đối diện với mọi chuyện, anh vẫn bình thản đi làm như thường ngày.
Tuy anh có thể thản nhiên giải quyết công việc nhưng cấp trên vẫn bứt rứt không yên. Hơn nữa, áp lực lớn từ các phòng ban khác khiến cấp trên suýt đình chức Lệ Minh Vũ. Nhưng lại không tìm được ai thay thế công việc của anh nên đành phải thôi.
Tổ điều tra tiến hành kiểm tra Hoà thị nhưng ngạc nhiên là
