Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214313

Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.

người khác để thỏa nỗi nhớ nhung.”

Tô Ánh Vân đau thắt lòng, Giang Lăng đã chịu quá nhiều khổ sở.

“Vậy ba mẹ cậu sắp xếp cậu ở đâu?”

“Giống như bà tìm hiểu. Từ bé, tôi đã lớn lên ở nhà họ Lệ. Ba mẹ nuôi là bạn thân của ba mẹ tôi. Ngày xưa, ba tôi từng cứu sống ba nuôi. Ba nuôi luôn mang ơn ba tôi nên nghe chuyện liền nhận nuôi tôi. Thỉnh thoảng, ba nuôi sẽ dẫn tôi về biệt thự sum họp với ba mẹ, bao gồm cả…” Lệ Minh Vũ nhìn Tô Ánh Vân đăm đăm, anh nghiêm giọng, “Ngày cháy đó!”

Tô Ánh Vân đờ đẫn. Bà nhớ Giang Lăng từng nói, Cố Hoài Dương đang tiếp bạn trên lầu. Có lẽ người ở trên lầu biệt thự khi đó là Lệ Minh Vũ và ba nuôi của anh.

“Tôi nghĩ bà vẫn còn chuyện giấu tôi.” Lệ Minh Vũ cất giọng nhàn nhạt.

Mặt Tô Ánh Vân đanh lại, ánh mắt bà hoang mang, “Tôi đã kể cậu nghe hết chuyện năm đó, không còn giấu diếm gì nữa.”

“Thế à?” Lệ Minh Vũ cười gằn, anh nheo mắt, bắn cho bà một cái nhìn chòng chọc, “Năm xưa, chính tai tôi nghe mẹ tôi cầu xin bà. Mẹ tôi khẩn nài bà điều gì? Thấy mẹ tôi van xin, bà đã không chút do dự từ chối mẹ tôi.”

Khi đó, anh nghe không rõ nhưng thần sắc bi thương vô vọng của mẹ luôn rõ như in trong đầu anh. Anh thậm chí còn nhớ vẻ mặt khước từ thẳng thừng của Tô Ánh Vân. Anh tin mẹ có việc quan trọng nài nỉ Tô Ánh Vân giúp đỡ, nhưng bà lại từ chối, hãm hại ba mẹ anh.

Tô Ánh Vân nghe Lệ Minh Vũ chất vấn, bà ngớ ra vài giây rồi đột nhiên bừng tỉnh, “Tôi nhớ rồi! Mẹ cậu có nhờ tôi nhưng tôi đã từ chối.”

“Mẹ tôi nhờ bà làm gì?”

Tô Ánh Vân liếm môi, mắt bà ra chiều đăm chiêu, “Chị ấy hy vọng tôi đứng ra vạch tội Hòa Tấn Bằng. Chị ấy biết Cố Hoài Dương và Hòa Tấn Bằng xem nhau như kẻ thù. Tuy Cố Hoài Dương có ý giết Hòa Tấn Bằng nhưng dù sao cũng không thành công. Còn Hòa Tấn Bằng lại lên kế hoạch dồn ép Cố Hoài Dương vào đường cùng. Nếu Cố Hoài Dương thật sự gặp nguy hiểm, chị ấy mong tôi tố cáo Hòa Tấn Bằng.”

Lệ Minh Vũ ngây ngẩn cả người.

“Nhưng tôi đã từ chối chị ấy. Tôi nghĩ ba mẹ cậu sẽ thoát khỏi nguy hiểm. Quan hệ giữa Hòa Tấn Bằng và Cố Hoài Dương không chừng sẽ có cách hòa hoãn. Hòa Tấn Bằng Bằng là chồng của tôi, là ba của con tôi. Nếu ông ấy ngồi tù, con tôi phải sống như thế nào? Tôi có thể mặc kệ Hòa thị nhưng không thể nhìn con mình từ nhỏ đã bị người đời giễu cợt, giễu cợt tụi nó có một người cha giết người.” Gương mặt Tô Ánh Vân buồn đau, “Tôi thừa nhận mình ích kỷ. Tôi đã dứt khoát từ chối mẹ cậu. Tôi rất mong chị ấy giữ Cố Hoài Dương ở nhà, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết. Nhưng không ngờ tai nạn tới quá nhanh…”

Lệ Minh Vũ mệt mỏi dựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc lạnh trở nên vô hồn, gương mặt nghiêng cương nghị toát lên nỗi thống khổ không cách nào che dấu. Ngần ấy năm qua, mọi thứ anh tưởng là sự thật đã bị bác bỏ hoàn toàn.

Tô Ánh Vân xót xa nhìn Lệ Minh Vũ, “Cậu cũng ở trong biệt thự, cậu trốn ra bằng cách nào?”

Lệ Minh vũ hít sâu, kể lại chậm rãi chuyện anh từng trải qua…

Năm đó, anh còn rất nhỏ. Những điều mà anh có thể nhớ là hình ảnh mẹ đau khổ van xin một người phụ nữ đi cùng với một cô bé đến nhà và trận hỏa hoạn khủng khiếp vây quanh biệt thự hôm đó. Lúc xảy ra cháy, anh, ba nuôi và ba mẹ đều ở trên lầu hai. Có điều anh không nhìn thấy bóng dáng của mẹ, ba anh đẩy ba nuôi và anh ra ngoài. Biệt thự chìm trong biển lửa, tất cả xà ngang đều đổ ập xuống đất. Ngay thời khắc anh nghe được tiếng mẹ gào thét đau đớn trong biển lửa, anh đã nhìn thấy gương mặt đẫm máu của bà bên cửa sổ! Ba anh có thể chạy thoát nhưng ông không làm vậy. Ba nuôi cố sức giữ ba anh, không cho ông chạy vào trong nhưng ông xô mạnh ba nuôi. Anh nhớ rõ mồn một ánh mắt ông nhìn anh khi ấy, đó là ánh mắt đau đớn luyến tiếc của một người sắp lâm chung. Ông căn dặn anh, “Con phải nhớ, nếu bà mẹ chết thì người hại ba mẹ chính là nhà họ Hòa.” Nói xong câu đó, ba của anh chạy nhào vào biển lửa, hy vọng có thể cứu mẹ ra ngoài.

“Cả đời tôi cũng không quên được cảnh ba chạy vào đó. Tiếc là cả ba và mẹ đều không thể bước ra.” Giọng nói của Lệ Minh Vũ khản đặc.

Hồi bé, Lệ Minh Vũ luôn cho rằng ba mẹ không thích anh nên mới đưa anh cho ba mẹ nuôi. Nhưng năm đó nhìn thấy ba liều lĩnh cứu mình, anh đã hiểu ba mẹ rất thương anh. Mỗi khi nằm xuống anh lại mơ thấy khuôn mặt bỏng rộp bê bết máu của mẹ và bóng lưng ba biến mất trong biển lửa.

Tim Tô Ánh Vân đau nhói, “Ba cậu sẵn sàng đánh đổi tính mạng vì mẹ cậu. Tôi chưa từng hoài nghi tình cảm giữa họ.”

Cố Hoài Dương sinh ra trong một gia đình khá giả. Ở vùng quê của Cố Hoài Dương, nhà ông cũng được coi là danh gia vọng tộc. Tô Ánh Vân từng nghe Giang Lăng kể chuyện xưa. Hồi ấy, hoàn cảnh gia đình của Giang Lăng khó khăn, bà phải đến nhà họ Cố làm công kiếm tiền. Nói thẳng là người làm của nhà họ Cố, hầu hạ cậu chủ Cố Hoài Dương. Thời gian trôi qua, Cố Hoài Dương đã yêu Giang Lăng dịu dàng mỹ lệ từ lúc nào không hay. Ông mặc kệ chuyện gia đình ép hôn, bày tỏ ý định chung sống với Giang Lăng. Nhà họ Cố không đồng ý, giận dữ đuổi việc Giang Lăng, ép buộc Cố Hoài Dương phải lấy con dâu đã được sắp đặt sẵn.

Nhưng Cố Hoài Dương yêu Giang Lăng tha thiết. Ông khô


XtGem Forum catalog