ng được gia đình cho phép nên đã bỏ trốn cùng Giang Lăng, cắt đứt quan hệ với gia đình. Sau khi hai người bỏ trốn, họ kết hôn, sống nương tựa vào nhau.
Đến sau này, nghe nói nhà họ Cố xuống dốc, Cố Hoài Dương quay về thăm nom người nhà nhưng người nhà của ông đã chết hết trong thiên tai. Tuy Cố Hoài Dương giận gia đình đối xử tàn nhẫn với Giang Lăng, nhưng chết là hết, ông chỉ biết thở dài than vãn.
Vì vậy, nghe Lệ Minh Vũ kể chuyện, bà biết chắc chắn Cố Hoài Dương sẽ chạy vào cứu Giang Lăng nhưng đáng tiếc họ đã bỏ mạng trong đó.
“Sau này, cậu hợp táng cho họ lần nữa?”
Lệ Minh Vũ không phủ nhận, “Ba mẹ tôi sinh cùng chỗ, chết cũng phải cùng nhau.”
Tô Ánh Vân gật đầu, mắt bà trống rỗng.
“Hôm nay, tôi đã nói hết chuyện năm xưa với cậu. Minh Vũ, vẫn là câu nói đó, nếu trong lòng cậu còn thù hận, xin hãy trút lên người tôi, đừng hại người vô tội.” Khi bà biết anh là con trai của Cố Hoài Dương, bà đã hiểu hết mọi thứ. Dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, mọi việc anh làm đều là để trả thù nhà họ Hòa. Anh đã dùng Tô Nhiễm như một công cụ trả thù!
“Hại người vô tội? Bà ám chỉ ai?” Một nụ cười mỉa mai và oán hận hiện lên miệng anh.
Tô Ánh Vân nóng nảy, nhướng người ra trước, “Năm đó, Tiểu Nhiễm còn rất bé, nó chỉ có hai tuổi.”
“Nhưng cô ấy có tham gia.” Lệ Minh Vũ cất giọng lạnh tanh.
Theo phân tích hiện trường của cảnh sát, biệt thự cháy là do có người rưới xăng lên vườn hoa quanh nhà. Hồi ấy, ba nuôi của anh trông thấy một cô bé lẩn quẩn nơi vườn hoa, cộng thêm phân tích từ cảnh sát, ông đã suy đoán Tô Nhiễm là người tưới xăng. Đây chính là nguyên nhân khiến ba nuôi căm hận Tô Nhiễm. Từ nhỏ tới lớn, ông luôn luôn nói vậy với anh, nhắc nhở anh nhà họ Hòa đã hại ba mẹ như thế nào. Thật không ngờ chân tướng lại đúng như vậy.
Ông rất thân thiết với ba mẹ anh. Ngày xưa, ba anh từng cứu sống ông, về sau ba anh còn giúp ông tiến vào giới chính trị. Trong trận cháy năm đó, ba anh không chỉ cứu mạng ông lần thứ hai, mà còn trịnh trọng nhờ ông chăm sóc cho anh và trả thù nhà họ Hòa. Ba nuôi luôn khắc ghi điều này trong lòng.
Tô Ánh Vân trông hết sức lo lắng, “Minh Vũ, mấy năm qua Tiểu Nhiễm chịu khổ chưa đủ ư? Phải làm gì cậu mới tha cho nói?”
Lệ Minh Vũ chọn lựa trầm mặc, đôi mắt sâu hun hút của anh phẳng lặng không chút dao động.
Hơi thở của Tô Ánh Vân rối loạn, bà cuộn tay thành đấm, “Tôi biết dù tôi có nói gì cũng không thể xoa dịu mối hận trong lòng cậu. Thế nhưng Tiểu Nhiễm vô tội, nó không hề biết chuyện xảy ra năm đó.”
“Vậy cứ để cô ấy không biết đến hết đời.” Lệ Minh Vũ cất giọng điềm nhiên.
Tô Ánh Vân sững sờ, “Cậu nói gì?”
Bà không hiểu ý của Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ nhìn bà, vẻ mỉa mai trong mắt anh mất hút, thế vào đó là sự nghiêm túc…
“Gặp lại Tô Nhiễm vào bốn năm sau, tôi đã quyết không để cô ấy rời xa mình.” Anh nói thêm, “Hôm nay lại càng như vậy, tôi sẽ tái hôn với cô ấy.”
“Tại sao? Tại sao cậu phải làm vậy? Cậu không buông tha nó được ư? Cậu vẫn muốn dằn vặt nó?…”
Lệ Minh Vũ cắt ngang Tô Ánh Vân…
“Đối với Tô Nhiễm, tôi đã quên hết thù hận từ lâu.”
Vẻ mặt kích động của Tô Ánh Vân đông cứng.
“Tôi yêu cô ấy, tôi muốn cho cô ấy hạnh phúc, chỉ đơn giản là vậy.” Giọng Lệ Minh Vũ bình thản nhưng lộ rõ tình cảm sâu đậm.
Tô Ánh Vân nghệt mặt, há to miệng, không nói nên lời.
Lệ Minh Vũ thở dài, “Thay vì tiếp tục hận thù, chẳng thà vui vẻ yêu thương cô ấy. Tình yêu khiến con người hạnh phúc, không dày vò như thù hận.”
“Minh Vũ, cậu nói thật chứ?” Giọng Tô Ánh Vân run run.
Câu trả lời này nằm ngoài sức tưởng tượng của bà. Đầu óc bà trong một lúc không thể gánh nổi tin tức và sự chuyển biến quan trọng này.
Lệ Minh Vũ chỉ nói, “Tôi hy vọng, chuyện này giấu Tô Nhiễm mãi mãi. Nếu sự thật thống khổ đến vậy, đừng để cô ấy biết, cứ như vậy cả đời là được.”
Tô Ánh Vân nhìn Lệ Minh Vũ, bà cảm động khôn xiết. Tuy anh không thề non hẹn biển nhưng bà là người từng trải, bà cảm giác được tình cảm sâu sắc anh dành cho Tô Nhiễm. Tay bà càng siết chặt, bà cố gắng kiềm nén cơn run rẩy, “Cám ơn cậu, tôi thật lòng… cám ơn cậu.”
“Tôi chỉ muốn phần tình cảm này trở nên thuần khiết hơn mà thôi.”
Tô Ánh Vân cảm kích nhìn anh, bà dè dặt lên tiếng. “Xin cậu… xin cậu làm cho Tiểu Nhiễm hạnh phúc.”
Lệ Minh Vũ biết bà muốn nhận được lời hứa hẹn của anh. Nếu là trước đây, anh sẽ không mảy may đoái hoài đến bà, nhưng hôm nay mọi việc đã sáng tỏ, vướng mắc của anh đã giảm bớt phần nào. Anh nhìn thẳng vào mắt Tô Ánh Vân…
“Chỉ cần chuyện này có thể giấu diếm Tô Nhiễm vĩnh viễn.”
Anh không phải kiểu đàn ông thích hứa hẹn bằng miệng, anh chỉ biết dùng hành động để chứng minh.
Tô Ánh Vân hiểu ý anh, bà cười chua xót, “Tính tình của cậu giống hệt ba cậu. Có lẽ ông trời trêu đùa mới khiến nhà họ Cố và họ Hòa biến thành như vậy.”
Lệ Minh Vũ trầm ngâm, không đáp lời Tô Ánh Vân.
Mưa rốt cục cũng ngừng rơi, cầu vồng sáng chói vắt ngang qua bầu trời. Lệ Minh Vũ và Tô Ánh Vân kẻ trước người sau đi ra quán cà phê, bước về hai phía khác nhau. Mọi thứ lặng lẽ kết thúc như lúc bắt đầu.
Quán cà phê vắng tanh như lúc đầu. Lá xa
