thị nhưng ông sẽ trở thành cổ đông lớn thứ hai. Hòa Tấn Bằng biết tất cả đều khởi nguồn từ nửa năm trước. Dù bây giờ ông giải thích thế nào cũng vô dụng. Trong lòng Cố Hoài Dương, hiểu lầm này đã thành hận thù.
Tô Ánh Vân điêu đứng, bà tìm Giang Lăng giúp đỡ. Bà bất ngờ nhận ra Giang Lăng cũng chẳng sống yên ổn. Giang Lăng bị Cố Hoài Dương nhốt cả ngày trong nhà, không cho tiếp xúc với người ngoài. Tô Ánh Vân vỡ lẽ, Cố Hoài Dương không chỉ trách cứ Hòa Tấn Bằng, mà ông còn trút nỗi hận này lên Giang Lăng. Ông không hề đánh đập ngược đãi Giang Lăng. Tình yêu của Cố Hoài Dương dành cho Giang Lăng đã ăn sâu vào máu thịt ông, ông giam giữ bà để lúc nào bà cũng xuất hiện trong tầm mắt của ông.
Tô Ánh Vân đau lòng vì Cố Hoài Dương đã thay đổi. Tạm không nói đến Hòa thị, nhưng vì hiểu lầm mà ông đổi tính khiến bà không chịu đựng nổi. Bà đến tìm Cố Hoài Dương, ông viện rất nhiều lý do để biện hộ cho mình. Ông phân tích mọi việc nhà họ Cố làm cho Hòa thị suốt mấy năm qua. Nhà họ Cố là đầu mối cung cấp hương liệu quan trọng nhất của Hòa thị, không có nhà họ cố, Hòa thị sẽ không có địa vị như hôm nay.
Tô Ánh Vân biết không thể thay đổi quyết định của Cố Hoài Dương. Bà đi tìm kiếm nguồn hương liệu khác nhưng mọi thứ đều vô ích. Hòa Tấn Bằng buộc lòng đồng ý với Cố Hoài Dương, hy vọng giữ được Hòa thị. Quả nhiên, “Đào Túy” mới thành công đúng như dự đoán. Hòa thị vượt qua khủng hoảng. Dựa theo thỏa thuận, Hòa Tấn Bằng phải chuyển chức chủ tịch cho Cố Hoài Dương. Nhưng con người thường biến chất trước quyền lợi. Hòa Tấn Bằng không phục. Hòa thị do một tay ông gây dựng, còn Cố Hoài Dương chỉ lợi dụng tình thế đoạt Hòa Thị, một người cao ngạo như Hòa Tấn Bằng sao có thể nuốt trôi cục tức này? Hòa Tấn Bằng ngang nhiên xé bỏ thỏa thuận, công khai tranh giành vị trí chủ tịch cùng Cố Hoài Dương.
Cố Hoài Dương không phải người dễ đối phó. Ông giận dữ cắt ngay việc sản xuất Đào Túy mới. Hòa Tấn Bằng âm thầm điều tra ra Đào Túy mới thơm lâu là nhờ một loại hương liệu tên “Long Diên Tử” được nhà họ Cố nuôi cấy. Hương liệu này còn quý hơn cả Long Diên Hương.
Hòa Tấn Bằng muốn cướp cách nuôi cấy hương liệu từ chỗ Cố Hoài Dương, để đưa nông trại khác gây trồng, cách đứt hành vi chiếm đoạt Hòa thị của Cố Hoài Dương. Nhưng Cố Hoài Dương là người thông minh khôn khéo. Ông phát giác ý đồ của Hòa Tấn Bằng, cộng thêm việc Hòa Tấn Bằng dứt khoát xé bỏ thỏa thuận, ông càng tức giận. Tình bạn nhiều năm biến mất trong sự hiểu lầm. Tình nghĩa anh em đồng cam cộng khổ bao năm đều vì lợi ích và bất hòa biến thành thù hận.
Tô Ánh Vân biết, cứ tiếp tục tranh chấp sẽ xảy ra chuyện. Bà và Giang Lăng liên lạc với nhau, chia ra khuyên nhủ Hòa Tấn Bằng và Cố Hoài Dương. Nhưng con người đứng trước quyền lợi sẽ trở nên mù quáng. Một người chỉ rắp tâm cướp đoạt giang sơn, còn một người muốn coi giữ giang sơn, hai người không ai nhường ai. Đến khi… Cố Hoài Dương nảy sinh ý nghĩ giết chết Hòa Tấn Bằng!
Một buổi chiều, Hòa Tấn Bằng đang bôn ba tìm kiếm nông trại hoa để hợp tác thì hay tin Cố Hoài Dương mướn người chặn đường giết mình. Điều Cố Hoài Dương để tâm nhất là chuyện giữa Hòa Tấn Bằng và Giang Lăng, hơn nữa sự bất mãn của ông tăng vọt theo việc Hòa Tấn Bằng lật lọng.
Hòa Tấn Bằng suýt chết, may mắn gặp cảnh sát đi tuần tra mới sống sót trở về. Ông quyết định Cố Hoài Dương đã vô tình, cũng đừng trách ông bất nghĩa. Chỉ cần còn Cố Hoài Dương trên đời, Hòa thị có thể bị cướp đi bất cứ lúc nào. Hòa Tấn Bằng chủ động xuất chiêu, muốn giải quyết Cố Hoài Dương!
Khi đó, gia đình của Cố Hoài Dương đã dọn tới biệt thự số 45 đường Hoa Đôn. Hòa Tấn Bằng lên kế hoạch sai người chặn đường Cố Hoài Dương rồi giết ông. Đường Hoa Đôn hẻo lánh, dễ dàng ra tay.
Tô ánh Vân vô tình phát hiện ra việc Hòa Tấn Bằng mướn người giết Cố Hoài Dương vào buổi tối. Bà không muốn giơ mắt nhìn chồng mình phạm pháp, bèn gọi báo Giang Lăng, kêu Giang Lăng đừng để Cố Hoài Dương ra ngoài. Nhưng điện thoại gọi mãi không được. Tô Ánh Vân hết cách, bà đành lái xe đến đó.
Tô Nhiễm nghịch ngợm trốn vào trong xe. Giờ đó là buổi trưa, Hòa Vy đang ngủ ngon lành nên bà tưởng Tô Nhiễm cũng vậy. Ai dè cô lại trốn vào trong xe, Tô Ánh Vân sợ không kịp ngăn cản, đành chở cô theo đến biệt thự số 45 đường Hoa Đôn.
Giang Lăng mở cửa, khó hiểu nhìn Tô Ánh Vân dẫn Tô Nhiễm đến nhà. Tô Ánh Vân hỏi han về Cố Hoài Dương, Giang Lăng nói Cố Hoài Dương đang tiếp bạn trên lầu. Tô Ánh Vân nghe Giang Lăng nói tối nay Cố Hoài Dương còn phải ra ngoài làm việc, bà vội dặn Giang Lăng dù thế nào cũng không được để Cố Hoài Dương bước ra khỏi cửa. Giang Lăng thấy chuyện rất nghiêm trọng, gật đầu nghe theo.
Ngay khi người lớn đứng ngoài cửa thương lượng để tránh tai kiếp này như thế nào, Tô Nhiễm nho nhỏ lại trông thấy người làm vườn đang tưới hoa. Đợi người làm vườn đi khỏi, cô bèn muốn bắt chước theo. Tô Nhiễm tìm một hồi thì tình cờ trông thấy nhiều chai xăng đặt cạnh ga ra. Con nít làm sao biết thứ đó là gì? Cô cầm lấy từng chai xăng nhỏ, cười khúc khích tưới quanh vườn hoa.
Biệt thự số 45 đường Hoa Đôn t
