nh sum xuê che khuất bóng một người khách. Một nhân viên tiến lại gần người khách ngồi đưa lưng về tán cây rợp lá, “Chị có muốn đổi ly cà phê khác không? Cà phê của chị nguội rồi.” Người khách này rất kỳ lạ, cô ta ngồi cả buổi mà chẳng hề đụng đến một giọt cà phê.
Lá xanh che khuất vẻ mặt của người khách nhưng không cách nào che lấp giọng nói run rẩy của cô ta, “Không cần, tính tiền giúp tôi.”
“Dạ, chị chờ em một chút.” Nhân viên phục vụ vội vàng đi thanh toán.
Chỗ này vừa vặn kế bên nơi Lệ Minh Vũ và Tô Ánh Vân ngồi ban nãy. Tô Nhiễm đứng dậy rời khỏi, nước mắt lăn dài trên đôi má cô…
Q.10 – Chương 9: Có Yêu Mới Biết Quý Trọng
Hòa Vy tỉnh dậy cũng trùng hợp nhìn thấy cầu vồng. Cầu vồng sáng chói chiếu vào cửa kính, tỏa ra vầng sáng nhiều màu sắc. Hòa Vy không kìm được bước lại gần, khuôn mặt nhợt nhạt của cô ngập tràn ước ao.
Giang Dã không biết đang làm gì. Trong biệt thự to lớn chẳng thấy bóng dáng của anh.
Nỗi lo và sợ hãi qua đi, được nhìn thấy cầu vồng sáng lấp lánh, Hòa Vy đã đưa ra một quyết định quan trọng… cô sẽ đi tự thú! Cô không thể để bản thân làm hỏng danh dự của họ Hòa. Dù cô có thể trốn tránh một lúc, nhưng làm sao có thể sống vậy cả đời? Tự thú? Tự thú sẽ dễ chịu hơn ngày tháng bị truy nã! Cô không muốn sống như vậy!
Xưa nay, Hòa Vy cô làm gì cũng xốc nổi. Cô không muốn người khác nói này nói nọ bản thân. Cô sẽ chủ động đi tự thú, ít nhất cô cũng không thấy thẹn với lương tâm. Phạm sai thì phải chịu trách nhiệm, đây là lẽ sống ở đời!
Cô không có lý do cũng không có tư cách tiếp tục trốn tránh!
Hòa Vy để lại cho Giang Dã một tờ giấy, cô thu dọn đồ đạc, đứng soi mình trong gương, chỉnh trang lại quần áo, đánh son lên đôi môi tái nhợt. Dù chịu hình phạt, cô cũng phải giữ cho mình gương mặt đẹp nhất, đây… là tôn nghiêm sống của cô!
Hòa Vy ra khỏi cửa, gọi xe đến thẳng sở cảnh sát. Đến sở cảnh sát, xe nghênh ngang chạy đi, để lại một mình Hòa Vy đứng lặng bên ngoài.
Nhìn nơi uy nghiêm trước mắt, Hòa Vy lại cảm thấy thoải mái và kiên định hẳn. Khi một người quyết định đối mặt và chịu trách nhiệm về việc mình làm, dẫu biết trước hậu quả, thì tảng đá nặng trong lòng cũng tự biến mất, không còn cảm giác thẫn thờ mất hồn, không còn nôn nóng bất an, chỉ còn lại sự bình an.
Hòa Vy hít sâu, đi một mạch vào sở cảnh sát, “Tôi là Hòa Vy, tôi đến tự thú.”
***
Tô Nhiễm xuống xe, rảo từng bước vào khu Hoa Phủ. Khu Hoa Phủ sau cơn mưa càng im ắng. Nhờ hôm trước Lệ Minh Vũ dẫn cô đi dạo, cô đã cảm thấy đường xá ở đây đỡ lạ lẫm hẳn. Cô bước vu vơ trên đường, đoạn đối thoại của mẹ và Lệ Minh Vũ không ngừng vang vọng trong đầu cô. Điều khiến cô đau lòng nhất chính là quyết định của anh. Hóa ra con người cô rất xấu xa nhưng cuối cùng anh đã tha thứ cho cô… Tô Nhiễm nghẹn thở, cô nhắm chặt hai mắt, đặt tay lên nực nhưng không thể nào giảm bớt nỗi đau. Anh đã phải khó khăn cỡ nào để quên đi thù hận? Nước mắt tràn khóe mi Tô Nhiễm, mỗi giọt nước mắt chảy xuống, tim cô lại quặn đau. Cô không biết mình về đây bằng cách nào. Thậm chí cô còn thấy mình không nên về đây! Cô có tội, phải không?
Tại sao năm đó cô lại tồi tệ đến vậy?
Cầu vồng đằng sau Tô Nhiễm dần biến mất, trời chuyển dần về màn đêm…
“Tại sao cháu khóc?” Một giọng nói hiền từ vang lên bên tai cô.
Tô Nhiễm rơm rớm nước mắt ngẩng lên. Cô trông thấy bà cụ làm bánh gạo.
“Sao khóc vậy cháu?” Bà cụ ngồi xuống ghế, xót xa nhìn cô. “Cháu nhìn mình kìa, có gì vướng mắc cũng đừng nên khóc? Cháu mà khóc là Hoài Dương đau lòng lắm.”
Tô Nhiễm ngơ ngác nhìn bà cụ. “Bà, tại sao Hoài Dương lại đau lòng?”
Cô biết bà cụ đã coi cô và Lệ Minh Vũ thành Giang Lăng và Cố Hoài Dương. Ngày đó, Lệ Minh Vũ ở cạnh, cô không tiện hỏi nhiều. Cô rất hiếu kỳ về Giang Lăng và Cố Hoài Dương.
“Cháu ngốc quá, Hoài Dương là chồng của cháu, đương nhiên phải thương cháu rồi. Cháu quên rồi ư? Lần cháu bị sốt cao, thằng bé Hoài Dương lo sốt vó. Nó mời bác sĩ đến tận nhà khám cho cháu mà vẫn không yên lòng. Sau đó, nó lại hớt hơ hớt hải chạy qua nhà bà xin thuốc cho cháu uống bớt đau đầu. Cháu bị một chút xíu là Hoài Dương đã lo lắng cuống cuồng. Hoài Dương tốt với cháu lắm.” Bà cụ vừa cười vừa nói, giơ tay lau nước mắt cho cô.
Tô Nhiễm phảng phất thấy một hình ảnh ấm áp, hình ảnh Cố Hoài Dương chăm lo từng chút một cho Giang Lăng bị bệnh.
“Bà, Hoài Dương hay tới làm phiền bà lắm ư?”
Bà cụ lắc đầu, “Đâu có, hai đứa cháu đúng là vợ chồng, không thích làm phiền người khác. Chỉ khi cháu bệnh hay Hoài Dương đi công tác sợ cháu cô đơn, mới đến làm phiền bà. Bà là bà già vô dụng, mà được hai cháu tin tưởng, bà vui lắm. Đúng rồi, tại sao cháu ra đây một mình? Hoài Dương đâu? Cơ mà tại sao cháu khóc?”
“Cháu… không sao, cháu chỉ bị bụi bay vào mắt.” Tô Nhiễm ấp a ấp úng trả lời.
“Ừ.” Bà cụ gật đầu. “Cháu đừng khóc nữa. Hoài Dương không muốn thấy cháu khóc đâu, chỉ cần cháu khóc là Hoài Dương chẳng làm được chuyện gì.”
Lòng Tô Nhiễm nhói đau. Một đôi vợ chồng yêu thương nhau da diết. Nếu không phải tại cô, nếu không phải tại cô…
***
Sở cảnh sát bận bịu, điện thoại đổ chuông
