hiết kế theo kiểu độc đáo, ngoài con đường nhỏ dẫn vào nhà, vây xung quanh toàn là vườn hoa. Lúc đó hoa bách hợp nở rộ, bao bọc lấy biệt thự, nhìn rất đẹp và nên thơ.
Nhưng chính vì vậy mới tạo thành đại họa!
Khi Tô Ánh Vân dẫn Tô Nhiễm đi về, bà ngửi thấy người Tô Nhiễm nồng nặc mùi xăng. Bà kinh hãi nhận ra Tô Nhiễm vừa làm chuyện gì. Bà chạy ào ra, định báo cho Giang Lăng thì Hòa Tấn Bằng giữ bà lại, không cho bà đi.
Hòa Tấn Bằng biết Tô Ánh Vân tới báo tin. Ông giận dữ quát mắng Tô Ánh Vân, mà khi ông biết Tô Nhiễm đã tưới xăng quanh biệt thự, ông nảy ra ý nghĩ đã làm thì dứt khoát làm cho xong. Ông châm lửa ngay tức khắc.
Tô Ánh Vân vĩnh viễn nhớ kỹ ngày hôm ấy. Chạng vạng hôm đó, gió thổi rất lớn, một ngọn lửa nhỏ gặp xăng đã bùng thành biển lửa, nuốt chửng biệt thự trong nháy mắt!
Bà điếng người, Tô Nhiễm sợ hãi khóc nức nở, Hòa Tấn Bằng lặng lẽ kéo hai người bỏ đi.
Ngày hôm sau, tin tức nhà họ Cố bị cháy truyền đi khắp nơi. Tô Ánh Vân đọc báo mới biết Cố Hoài Dương và Giang Lăng đã chết trong hỏa hoạn. Đến khi đội cứu hỏa chạy tới, hai người đã cháy thành tro. Hòa Tấn Bằng tuy hổ thẹn nhưng loại được một đối thủ cạnh tranh, ông hả hê yên lòng ngồi tiếp trên ghế chủ tịch Hòa thị.
Nhưng Tô Ánh Vân luôn sống trong hoảng loạn. Cảnh sát không đủ bằng chứng, không thể điều tra nên họ đành kết án. Cố Hoài Dương và Giang Lăng không có họ hàng, Tô Ánh Vân đã đến lĩnh tro cốt của họ. Bà an táng họ ở một nghĩa trang, xây mộ đắt nhất hạ táng cho họ. Kể từ ngày đó, bà bắt đầu ăn chay niệm phật giải trừ tội nghiệt cho Tô Nhiễm và Hòa Tấn Bằng.
Hòa thị càng kinh doanh càng phát đạt, Hòa Tấn Bằng chìm đắm trong tiền tài danh vọng đã quên sạch chuyện này. Tô Ánh Vân tận mắt thấy hành động của Hòa Tấn Bằng năm đó, bà đòi chia tay. Hòa Tấn Bằng dùng dằng không đồng ý, Tô Ánh Vân liền sống riêng phòng với ông. Mãi đến khi Tô Ánh Vân chứng kiến ông tằng tịu với Bạch Sơ Điệp, bà dứt khoát ly hôn. Hòa Tấn Bằng cũng tự đuối lý, buộc phải đồng ý.
Tô Ánh Vân bỏ hết tất cả. Bà cho rằng mọi thứ của nhà họ Hòa đều dơ bẩn, bà sẽ không dùng những đồng tiền được tạo ra từ sinh mệnh của bạn bè để sống!
Mắt Tô Ánh Vân nhòe nước, giọng nói bà tắc nghẹn, bà cầm khăn quẹt vội nước mắt, “Tôi muốn dẫn cả hai đứa con đi. Nhưng khi đó Hòa Vy đang bệnh nặng, tốn rất nhiều tiền chữa trị. Tôi sợ mình không lo được cho nó, theo tôi gặp nguy hiểm, tôi đau đứt ruột để nó lại cho Hòa Tấn Bằng. Nhưng tôi nhất định phải dẫn Tô Nhiễm đi, tôi không muốn nó biết ba nó đã dùng nó để giết người. Ngộ nhỡ đổ bể nó sẽ sống dằn vặt cả đời. Tôi không có khả năng thuyết phục tòa án phán cả hai đứa con cho tôi, nhưng tôi lúc nào cũng mong hai đứa con của mình sống hạnh phúc vui sướng. Chỉ tiếc chưa đứa nào làm được…”
Lệ Minh Vũ hoàn toàn hóa đá, mặt mày anh tái mét, một câu cũng nói không nên lời. Những chuyện Tô Ánh Vân kể không ăn khớp với điều anh biết. Ít nhất anh không biết ba ruột của anh là người khơi lên chủ tâm giết người!
Tô Ánh Vân lau nước mắt, bà nghi ngại nhìn anh, “Hồi đó, mọi người đều biết nhà họ Cố sinh một cô con gái, tại sao bây giờ lại thành con trai? Tôi và ba mẹ cậu biết nhau nhiều năm nhưng chưa bao giờ biết sự tồn tại của cậu, tại sao lại như vậy?”
Q.10 – Chương 8: Ông Trời Triêu Cợt
Bên ngoài quán cà phê, trời đã ngừng mưa.
Vẻ mặt Lệ Minh Vũ lúng túng, miệng anh mím chặt, một lúc sau anh mới giải đáp thắc mắc của Tô Ánh Vân. “Mẹ tôi là một người khá mê tín.” Anh nói với chất giọng nhạt nhòa như sương mù đọng nơi cửa sổ, “Nghe ba mẹ nuôi kể, lúc tôi ra đời, gia đình tôi sống ở khu Hoa Phủ. Có một người chuyên coi tướng số đi ngang qua nhà, nói sinh nhật của tôi xung khắc với ba mẹ. Ba mẹ có thể sinh tôi nhưng không được tự mình nuôi nấng. Nếu không làm vậy, ba mẹ sẽ liên lụy tôi mất mạng. Người coi tướng kêu ba mẹ gửi tôi cho người khác chăm nuôi, chừng nào tôi lên tám mới được rước về. Trong tám năm đó, ba mẹ không hề nhắc đến con của mình.” Nói đoạn, Lệ Minh Vũ nặn ra nụ cười miễn cưỡng, “Không ngờ, tôi chưa tròn tám tuổi thì ba mẹ đã chết cháy. Không biết là người coi tướng số đó nói đúng hay sai.”
Tô Ánh Vân thảng thốt, “Vậy con gái…”
“Tôi tin ba mẹ chưa từng nói mình có con gái, phải không?” Lệ Minh Vũ nói thản nhiên.
Tô Ánh Vân vỡ lẽ. Đúng vậy! Bà chỉ biết tin Giang Lăng mang thai nhưng quãng thời gian đó cả bốn người đều quá bận nên không gặp nhau. Mãi đến một năm sau khi Giang Lăng đã sinh con, họ mới thật sự có thời gian tụ họp. Hồi đó, bà tận mắt thấy một cô bé trắng nõn đáng yêu. Bà còn nói với Giang Lăng, con gái của chị dễ thương quá. Nhưng Giang Lăng chỉ mỉm cười, không nói tiếng nào.
Thời gian sau, bà cũng hay nhìn thấy cô bé đó. Mỗi lần gặp nhau, bà còn trách Giang Lăng không dẫn con gái đi theo. Giang Lăng chỉ cười, không nói nửa chữ về con cái. Tô Ánh Vân cũng không nghĩ ngợi nhiều. Nhưng bỗng nghe Lệ Minh Vũ nhắc tới, bà cảm thấy quá đỗi kỳ lạ.
Lệ Minh Vũ trả lời nghi vấn của bà, “Cô bé đó là con của hàng xóm. Mẹ hay bồng cô bé về nhà chơi. Bà không thể sống cạnh con mình nên đành nhìn con của
