Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214620

Bình chọn: 8.5.00/10/1462 lượt.

Ánh Vân. Giang Lăng biết ngày hôm ấy bà và Hòa Tấn Bằng nhận lầm người, ngoài Cố Hoài Dương đau khổ, còn có Tô Ánh Vân. Khi gặp mặt, bà khóc lóc cầu xin Tô Ánh Vân tha thứ.

Tô Ánh Vân làm sao lại trách cứ bà? Bạn bè nhiều năm, Tô Ánh Vân biết Giang Lăng yêu Cố Hoài Dương da diết. Tô Ánh Vân không thể quên nhưng vì say rượu đánh mất bạn bè thân thiết, nỗi đau này lại càng mãnh liệt.

Tô Ánh Vân hứa với Giang Lăng, bà sẽ cố gắng quên hết chuyện này, không cất giữ trong lòng, cũng không nhắc tới. Dù Hòa Tấn Bằng và Cố Hoài Dương cư xử thế nào, tình bạn giữa bà và Giang Lăng vĩnh viễn không thay đổi.

Hai người lại tiếp tục tình bạn như xưa, nhưng quan hệ giữa Hòa Tấn Bằng và Cố Hoài Dương càng lúc càng gay gắt. Vấn đề chủ yếu xuất phát từ Cố Hoài Dương. Ông bắt đầu xoi mói và đả kích mọi đề xuất hợp tác của Hòa Tấn Bằng, có lần đang họp, ông còn ngang nhiên ném bỏ hợp đồng của Hòa thị.

Hòa Tấn Bằng biết nếu không hòa hoãn được mối quan hệ này thì sớm muộn gì cũng ảnh hưởng đến việc sản xuất nước hoa của Hòa thị. Một lần sau khi từ nước ngoài trở về, Hòa Tấn Bằng còn chưa về nhà đã vội vàng đi tìm Cố Hoài Dương, làm hòa với ông.

Biết Cố Hoài Dương thích rượu vang, Hòa Tấn Bằng đích thân đến nông trại rượu tốt nhất, tìm rượu vang quý hiếm về tặng. Có điều ông chủ không chịu bán, Hòa Tấn Bằng phải hạ mình năn nỉ. Ông thức suốt ba ngày hái nho cho ông chủ tỏ thành ý, cuối cùng mới mua được rượu vang.

Khi Cố Hoài Dương thấy Hòa Tấn Bằng mang rượu đến, trên mu bàn tay Hòa Tấn Bằng chi chít vết thương, nỗi hận của ông cũng giảm đi phần nào. Dù gì cũng là bạn bè nhiều năm, hận đến mấy cũng không bằng lời hối lỗi thật lòng. Hai người cùng nhau uống cạn chai rượu. Uống đến ly cuối cùng, cả hai đều cười quên hết hận thù, quyết định từ nay về sau lại là bạn tốt như thuở ban đầu.

Q.10 – Chương 7: Từ Hiểu Lầm Đến Thù Hận

Hai nhà tiếp tục làm bạn bè, nhưng số lần gặp gỡ và tụ tập giữa bốn người giảm hẳn, không còn giống như hồi trước chỉ cần gặt hái thắng lợi hay công việc tiến triển là cùng nhau ăn mừng lập tức.

Sau sự việc đó, họ cùng lắm chỉ gặp nhau theo kiểu đàn ông gặp đàn ông, phụ nữ gặp phụ nữ. Mối quan hệ nhạy cảm giữa hai nhà quanh quẩn trong một trạng thái kỳ lạ suốt nửa năm dài ròng rã. Tuy hai nhà đều cố không nhắc tới chuyện xảy ra khi đó nhưng Tô Ánh Vân biết nó như một ngòi nổ, chỉ cần có lửa thì sẽ nổ tung.

Rốt cục ngọn lửa đó cũng tới!

Mọi việc bắt đầu từ bữa tiệc Hòa Tấn Bằng tổ chức cho con gái Hòa Nhiễm, mừng sinh nhật hai tuổi của con. Ngày hôm ấy, cô mặc đồ xinh xắn như công chúa, đón nhận vô vàn lời chúc của mọi người. Tô Ánh Vân là chủ nhân của bữa tiệc, bà muốn dồn sức tiếp khách nhưng phải chăm sóc Hòa Vy và Hòa Nhiễm. Giang Lăng và Cố Hoài Dương cũng tham dự, họ tặng món quà xinh xắn nhất cho hai cô bé.

Hòa Vy và Hòa Nhiễm dù sao cũng là trẻ con. Hai cô bé chơi trò trốn tìm, làm Tô Ánh Vân phải tìm khắp nơi.

Bữa tiệc gần kết thúc nhưng hai cô bé lại không thấy đâu. Tô Ánh Vân đi tìm đủ chỗ. Khi quẹo qua một góc, bà thấy cô bé đang ngồi xổm trước cửa sổ chơi đùa. Bà thở phào nhẹ nhõm, định đi lại kéo hai cô bé thì vô tình nghe thấy âm thanh quen thuộc phát ra từ phòng tiếp khách đang khép hờ cửa. Căn phòng này nằm xa đại sảnh nên không gian nơi đây đặc biệt vắng lặng. Bà bước nhẹ lại đó, choáng váng nhìn chồng Hòa Tấn Bằng của bà và Giang Lăng đang ở cùng nhau trong đó. Bà chỉ muốn nhào lên giết chết hai người bọn họ. Ý nghĩ đầu tiên bật ra khỏi đầu bà là… lẽ nào họ lại làm chuyện đó. Lúc bà định bỏ đi lại nghe thấy câu chuyện họ đang nói nằm ngoài trí tưởng tượng của bà.

Trong phòng tiếp khách, Giang Lăng khóc lóc sướt mướt, Hòa Tấn Bằng lúng túng đưa khăn giấy cho bà. Tô Ánh Vân nghe Hòa Tấn nói. “Chị đừng khóc, để người khác thấy lại nghĩ tôi làm gì chị nữa.”

Giang Lăng cầm khăn giấy lau nước mắt, bà nghẹn ngào lên tiếng, “Tôi hối tiếc, ân hận vì hành động ngu ngốc đó mà khiến hai nhà thành thế này.”

“Xin lỗi, tôi luôn muốn xin lỗi. Hôm đó, tôi nhìn lầm chị thành Tiểu Vân, bồng chị vào phòng ngủ…”

“Anh đừng nói nữa. Hai chúng ta đừng nên gặp nhau, lỡ bị người khác trông thấy lại khó lòng giải thích.” Giang Lăng vội nói.

“Không phải, tôi muốn tìm cơ hội để nói chuyện này. Giang Lăng, chị ngẫm lại đêm đó đi. Thực ra đêm đó chúng ta không có quan hệ với nhau, chúng ta chỉ cởi quần áo nằm ngủ cùng giường thôi. Chị biết tôi đau khổ đến thế nào không? Tôi giải thích với Hoài Dương nhưng anh ấy không tin. Anh ấy không sai, dù chúng ta không xảy ra chuyện gì nhưng không thằng đàn ông nào có thể chứng kiến vợ mình khỏa thân nằm với thằng khác.” Hòa Tấn Bằng nóng nảy gãi đầu, ông nhìn Giang Lăng, “Hôm nay, tôi tìm chị là mong chị nhớ lại việc đêm đó. Nếu được tôi xin chị nói chuyện này với Tiểu Vân giúp tôi. Tôi nói cô ấy không tin. Chị cũng biết tôi rất yêu Tiểu Vân, tôi không thể mất đi cô ấy. Cô ấy không nhắc tới nhưng tôi biết cô ấy luôn canh cánh trong lòng. Chuyện này vốn là hiểu lầm, tôi và chị hoàn toàn trong sạch.”

Giang Lăng lặng người, hồi tưởng việc đêm đó. Thần sắc của b