Polaroid
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214801

Bình chọn: 10.00/10/1480 lượt.

thậm chí còn khiến cô ấy bị bệnh rất lâu. Ông nói món nợ đó phải tính thế nào?” Nụ cười trên mặt Giang Dã nom hết sức hiền lành.

Hạ Minh Hà nhìn anh chòng chọc, ông ta cứng họng không biết trả lời thế nào.

“Nhưng ông đừng lo. Tôi tin sẽ có người tính món nợ của Tô Nhiễm riêng với ông. Hôm nay, tôi chi bắt ông tới là vì chuyện của Hòa Vy.”

Hạ Minh Hà khinh khỉnh nhìn Giang Dã, “Cách bàn bạc của cậu là kêu thuộc hạ đánh tôi? Giang Dã, tôi nói cậu biết, cậu có đánh chết tôi, tôi cũng không tha cho Hòa Vy!”

Giang Dã ung dung thở dài, “Chúng ta lịch sự với nhau một chút vậy. Để tôi cho ông nghe một đoạn ghi âm giải trí.”

Giang Dã búng tay, trong không gian liền vang lên tiếng đàn bà thở dốc, tiếng thở hổn hển của đàn ông và cả âm thanh da thịt va chạm vào nhau.

Giang Dã nhướng mày vẻ như hiếu kỳ. Hạ Minh Hà đờ đẫn, ông ta cảm thấy khác thường.

Tiếng nam nữ giao hoàn kéo dài chưa đến năm phút thì im bặt, người đàn ông nằm ngửa bật hộp quẹt, hẳn là châm thuốc hút.

“Tình thế bây giờ đang căng thẳng, em cố gắng tìm anh ít thôi.” Giọng đàn ông cất lên.

Âm thanh này vọng ra, sắc mặt Hạ Minh Hà cũng trắng bệch.

Đoạn ghi âm truyền tiếp ra một giọng nữ mềm mại, “Em đã nghe anh xúi Bạch Lâm giết Trần Trung, bây giờ còn rắc rối gì nữa? Anh từng hứa với em Bạch Lâm mà có gì không may, anh sẽ nghĩ cách cứu cậu ấy thoát tội, anh không được thất hứa.”

“Chắc chắn rồi bảo bối của anh. Chúng ta đang đứng chung thuyền. Bạch Lâm tiêu đời, em cũng tiêu đời, anh cũng tiêu đời, hiệu ứng domino cơ mà.” Người đàn ông nói chuyện.

“Nhưng dẫu sao đi nữa Trần Trung cũng trung thành tận tâm với nhà họ Hòa, ông ta còn một đứa con nhỏ.”

“Ai kêu ông ta nhìn thấy anh và em? Em không giải quyết thì đó là mầm mống của tai họa.” Giọng đàn ông nghe rất gian ác.

Người đàn bà trở mình, “Minh Hà, Hòa Tấn Bằng chết rồi, chừng nào anh mới ly hôn cười người ta hả?”

“Chán làm bà nhỏ nhà họ Hòa rồi à?” Người đàn ông bật cười.

“Làm bà nhỏ nhà họ Hòa sao bằng với vợ của chính khách.” Người đàn bà cất giọng phong tình.

“Bảo bối à, em đã theo anh biết bao lâu nay, chỉ cần ổn định hơn, anh sẽ thỏa mãn yêu cầu của em.”

Tiếp sau đó là tiếng cười đùa của hai người…

Nghe xong đoạn ghi âm, Giang Dã chống trán, anh nhếch mày thích thú, “Bộ trường Hạ, chỉ có năm phút ngắn ngủi thôi ư? Sức chiến đấu của ông khác xa một trời một vực với thực lực trong giới chính trị nhỉ?”

Mấy người đứng quanh cũng cười hả hê. Hạ Minh Hà giận tím tái mặt mày.

“Sao? Đoạn ghi âm này có giúp ông thay đổi ý kiến không?” Giang Dã nín cười nhìn ông ta.

“Cậu muốn dùng nó uy hiếp tôi? Cậu không biết tí gì về pháp luật ư? Cậu cũng thừa biết đoạn ghi âm này không thể làm bằng chứng trình tòa.” Hạ Minh Hà cố chống chế.

“Ai nói tôi trình lên toàn án?” Miệng Giang Dã xếch lên, “Tôi định đưa đoạn ghi âm này cho cánh báo chí, đóng góp cho sự nghiệp đồn thổi của họ. Ông nghĩ đoạn ghi âm này lọt ra ngoài thì sẽ thế nào? Chắc có nhiều cái hay ho lắm đây. Thứ nhất, ai ai cũng sẽ biết ông già yếu bất lực, chưa tới năm phút là xong. Thứ hai, mọi người sẽ tò mò muốn biết ông quyến rũ vợ của Hòa Tấn Bằng như thế nào. Có khi nào hai người sợ lộ chuyện quan hệ bất chính nên giết Hòa Tấn Bằng chăng? Nói không chừng, năm ấy Hòa Tấn Bằng cũng tình cờ bắt gặp hai người thông dâm nên bị giết chết.”

“Tôi không có giết Hòa Tấn Bằng!” Hạ Minh Hà gầm gừ.

Giang Dã cười, “Coi kìa, ở đây có mấy người ít ỏi, ông thanh minh thì được, chứ đoạn ghi âm này truyền ra ngoài, ông có cả trăm cái miệng cũng vô ích.”

“Cậu…” Hạ Minh Hà nghiến răng trèo trẹo.

“Chỉ cần ông đồng ý với yêu cầu của tôi, tôi sẽ trao cho ông đoạn ghi âm này. Trao đổi như vậy hẳn sẽ khiến ông bằng lòng.” Giang Dã nhướng cao mày.

“Cậu kêu tôi tha cho Hòa Vy?” Hạ Minh Hà híp mắt.

“Ông còn lựa chọn khác?” Giọng điệu Giang Dã lạnh tanh, “Dựa theo tính tính của tôi, khi tôi không khống chế được bản thân, tôi cũng chẳng biết mình sẽ gây ra chuyện gì. Bộ trưởng Hạ, đổi chác này có lợi cho đôi bên. Lẽ nào ông muốn hả giận nhất thời mà đánh mất tiền đồ của mình?”

Hạ Minh Hà lạnh nhạt nhìn anh, “Làm sao tôi biết cậu có sao chép lại hay không?”

“Tôi đã nói tôi trước là tiểu nhân, sau là quân tử. Ông ngoan ngoãn phối hợp, mọi việc sẽ đâu vào đấy.” Giang Dã nói.

Đoạn ghi âm này do Lệ Minh Vũ giao cho anh. Kỳ thực, anh và Lệ Minh Vũ đều hiểu đoạn ghi âm này không thể lật đổ Hạ Minh Hà, cùng lắm nó chỉ tạo nên dư luận xã hội, ảnh hưởng đến lần tranh cử tới của ông ta. Lệ Minh Vũ muốn hất đổ ông ta hoàng toàn nên còn đang tìm chứng cứ thiết thực khác. Nhưng Giang Dã chỉ cần đoạn ghi âm này để giúp Hòa Vy.

Hạ Minh Hà im thin thít, cuộn tay cam chịu.

Giang Dã nhếch miệng cười hài lòng…

Nghĩa trang vắng lặng âm u.

Lá khô rơi đầy trên mộ của Hòa Tấn Bằng. Tô Ánh Vân phẩy chúng xuống, đặt bó cúc trắng lên mộ của ông. Tô Ánh Vân nhìn hình của Hòa Tấn Bằng rất lâu, bà buông tiếng thở dài, “Vì cô ta, ông có thể từ bỏ gia đình, nhưng cô ta có đến viếng ông không?”

Cô ta mà bà nói chính là Bạch Sơ Điệp.

“Ông không còn gì để lo nghĩ, nhưng tôi cầu ô