Duck hunt
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214650

Bình chọn: 8.5.00/10/1465 lượt.

khiến cô buồn ngủ.

Lệ Minh Vũ mỉm cười, anh vò đầu Tô Nhiễm, xoa lưng cô. Tô Nhiễm dựa vào ngực anh, mí mắt cô run nhè nhẹ, để mặc anh vuốt ve bản thân.

“Đừng quậy…” Đến khi bàn tay của anh trở nên càn rỡ, cô lí nhí phản đối.

Lệ Minh Vũ phì cười, anh đang định nói chuyện thì điện thoại đặt ngay đầu giường đổ chuông. Anh ôm Tô Nhiễm nằm lên ngực mình, với tay lấy điện thoại nghe máy.

Tô Nhiễm mơ màng nghe thấy giọng nói quen tai, nhưng vì vừa rồi hao tốn nhiều sức lực nên cô mệt mỏi rã rời, mất hết khả năng phân tích. Thời gian trò chuyện rất ngắn, ngắn đến mức cô không nghe Lệ Minh Vũ trả lời bất cứ điều gì. Chốc lát sau, Lệ Minh Vũ cúi đầu hôn cô một hồi, anh thủ thỉ vào tai cô, “Anh ra ngoài giải quyết công việc, bữa tối chờ anh về ăn.”

Tô Nhiễm vô thức gật đầu, trở người, ngủ say sưa…

Tới hoàng hôn, trời lại âm u mưa lả tả. Trong một quán cà phê ở khu phố dành cho người đi bộ, do trời mưa nên khách cũng vắng vẻ đến đáng thương. Có vài người đi đường chạy ùa vào núp dưới chỗ ngồi che dù ngoài trời đục mưa. Cửa quán cà phê đẩy ra, chuông gió treo ngay cửa rung lên. Lệ Minh Vũ đi vào, nhân viên trong quán bước nhanh lại nhận dù của anh đem cất. Anh cởi áo khoác, phủi nước đọng trên đó xuống, rồi vắt áo lên cánh tay, đi về chỗ ngồi trong góc. Phía sau anh có vài người mở cửa bước vào, cuốn theo mùi mưa lạnh tanh vào trong.

Lệ Minh Vũ đi thẳng vào chỗ ngồi trong cùng, Tô Ánh Vân đã chờ từ lâu. Thấy Lệ Minh Vũ đến, Tô Ánh Vân bất giác đứng lên, ánh mắt bà chứa muôn vàn cảm xúc phức tạp và lo lắng khó nói thành lời nhìn anh.

Lệ Minh Vũ để áo khoác sang bên. Anh ngồi xuống, nhân viên lễ phép hỏi anh dùng gì, Lệ Minh Vũ không nhìn Tô Ánh Vân, anh nói bình thản, “Chút nữa tôi sẽ gọi.”

Nhân viên mỉm cười rời đi. Lệ Minh Vũ dựa người vào ghế, anh chẳng nói chẳng rằng điềm tĩnh nhìn Tô Ánh Vân, phảng phất như đang đợi bà chủ dộng lên tiếng.

Tô Ánh Vân không biết phải nói từ đâu, bà cầm ly cà phê lên uống, nhẹ giọng hỏi anh, “Tiểu Nhiễm sao rồi?”

“Cô ấy rất tốt, sức khỏe đã hồi phục.” Lệ Minh Vũ trả lời nhàn nhạt.

“Vậy tôi cũng yên tâm.” Tô Ánh Vân thở phào nhẹ nhõm.

Thấy bà như vậy, miệng Lệ Minh Vũ nhếch lên lạnh lùng, anh cố tình nhấn giọng, “Chưa kịp nói bác biết, cháu và Tô Nhiễm sắp kết hôn.”

“Sao?” Tay Tô Ánh Vân phát run, mắt bà lộ vẻ kinh khủng, lưỡng lự và… hoảng sợ.

“Cháu nghĩ Tô Nhiễm cũng sắp nói bác biết.” Lệ Minh Vũ mỉm cười nhưng mặt anh lạnh như băng.

Mưa ngoài trời đột nhiên rơi lớn hơn, quấy động nỗi bất an lan tràn vào không khí.

Tô Ánh Vân thở hổn hển, tựa hồ có chuyện muốn tuôn ra nhưng đến miệng lại không cách nào thốt thành lời.

Lệ Minh Vũ trông thấy nhưng giả vờ chờ đợi. Nhan viên mang ly nước lạnh lên mời anh, anh chậm rãi uống nước, đối lập hoàn toàn với một Tô Ánh Vân khẩn trương và khủng hoảng.

Hồi lâu sau, Tô Ánh Vân mới bật ra, “Không được, tôi… tôi không đồng ý cho cậu và Tiểu Nhiễm sống chung.”

“Con cháu tự có phúc của con cháu. Tô Nhiễm đã lớn, dù bác là mẹ cô ấy, bác cũng không có quyền ngăn cản cô ấy hạnh phúc.” Lệ Minh Vũ cười nhạt, mắt anh lóe tia mỉa mai như có như không.

Tô Ánh Vân bắt gặp vẻ mỉa mai của anh, bà đau xé lòng, bà liếm môi, nhìn anh kiên quyết, “Cậu lấy Tô Nhiễm là để cho nó hạnh phúc? Tôi không thấy cậu và nó sống chung sẽ có hạnh phúc.”

Lệ Minh Vũ cười cười, “Đây là nguyên nhân bác hẹn cháu?”

“Phải, tôi xin cậu hãy tha cho Tiểu Nhiễm.” Tô Ánh Vân hít sâu một hơi.

“Lý do.” Lệ Minh Vũ bàng quan lên tiếng.

Tô Ánh Vân há hốc miệng, không nói ra nổi lý do.

Lệ Minh Vũ mỉm cười, không nói tiếng nào đứng dậy cầm áo khoác định đi.

“Bởi vì cậu là con của Cố Hoài Dương!” Tô Ánh Vân khó khăn thốt ra câu này.

Bóng lưng của Lệ Minh Vũ cứng đờ, bờ vai rộng của anh tản ra sự lạnh lùng vô tận, anh xoay người nhìn Tô Ánh Vân, nụ cười của anh tắt ngúm, quai hàm bạnh ra.

“Nếu cậu ở cùng Tiểu Nhiễm là để báo thù cho cha mẹ, mong cậu tha cho nó, có gì hãy trút hết lên người tôi. Mấy năm qua, Tiểu Nhiễm đã chịu quá nhiều đau khổ.” Tô Ánh Vân thở gấp, bà siết chặt tay, nhìn anh chăm chú, “Cậu đừng dằn vặt nó nữa. Trước đây, tôi không biết thân phận thật của cậu, nhưng bây giờ tôi đã hiểu tại sao cậu lại tổn thương Tiểu Nhiễm hết lần này tới lần khác, tất cả chỉ vì mối hận trong lòng cậu. Tiểu Nhiễm không thể chịu thêm đau đớn, bốn năm quá nó đã mất đi hai đứa con, Tấn Bằng cũng chết, lẽ nào bao nhiêu đó không đủ che lấp thù hận và đau thương trong lòng cậu?”

Lệ Minh Vũ nheo mắt, anh cười lạnh, “Hai vợ chồng bà tham lam hại chết hai mạng người, bây giờ bà còn ngồi đây mạnh miệng biện dẫn lý do với tôi.”

“Tôi không mạnh miệng biện dẫn lý do. Tôi… đang cầu xin cậu.” Tô Ánh Vân đau xót nhìn anh, “Tôi chỉ dùng tấm lòng của một người mẹ muốn cầu xin lòng thương hại và tự do cho con mình.”

Lệ Minh Vũ cười lạnh lùng, “Thế ư? Tình mẹ của bà quả là bao la dạt dào. Tôi nhớ ngày xưa mẹ tôi cũng van xin bà như vậy.”

Miệng Tô Ánh Vân run bần bật.

“Khi ấy, bà có nghĩ mẹ tôi cũng dùng tấm lòng của một người mẹ van xin bà giúp đỡ không?” Lệ Minh Vũ nói từ tốn nhưng trà