n ngập khí thế bức người.
“Tôi… lúc đó tôi…” Tô Ánh Vân lắp bắp, bà bất lực cụp mắt.
“Bao nhiêu năm qua, tại sao bà ăn chạy niệm Phật? Bà tưởng làm vậy là loại bỏ được nghiệp chướng của nhà họ Hòa bà?” Lệ Minh Vũ lại ngồi xuống.
Tô Ánh Vân rùng mình, “Lẽ nào ba mạng người vẫn chưa đủ làm cậu quên đi thù hận?”
“Ba mạng người? Bà nói nghe hay quá! Ngoài Hòa Tấn Bằng, hai sinh mệnh nhỏ đó là máu thịt của tôi. Tô Ánh Vân, bà tính món nợ này tài tình thật.” Ánh mắt Lệ Minh Vũ đột nhiên u ám.
Tô Ánh Vân không so đo, bà nhìn thẳng vào mắt anh, “Cậu muốn báo thù thì tìm tôi, vẫn câu nói đó, rời khỏi Tiểu Nhiễm, nó vô tội.”
“Thật không?” Lệ Minh Vũ hừ lạnh, “Bà đang thể hiện sở trường cãi chầy cãi cối của nhà họ Hòa bà ư? Nếu tôi nhớ không sai, Hòa Tấn Bằng, bà và con gái Tô Nhiễm của bà, ba người nhà bà đều là hung thủ sát hại ba mẹ tôi!”
Bà cố gắng bình tĩnh, nói với Lệ Minh Vũ, “Ngày đó, Tiểu Nhiễm chỉ là một đứa trẻ, nó mới có hai tuổi, làm sao nó có ý giết người? Tôi biết cậu luôn canh cánh chuyện này, tôi cũng tìm hiểu được ba nuôi của cậu hiện tại là bạn thân của ba cậu, nhờ ba cậu giúp đỡ, ông ấy mới thuận buồm xuôi gió trong giới chính trị.”
Lệ Minh Vũ nhếch mép, “Không ngờ, bà lại tìm hiểu được chuyện này.”
“Tôi biết cậu là con của Cố Hoài Dương, dù khó khăn đến mấy tôi cũng phải tìm cho bằng được.” Tô Ánh Vân nói, “Nhưng ngày xưa cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, cậu có thể hiểu bao nhiêu việc của ba mẹ cậu?”
“Bà có ý gì?” Lệ Minh Vũ híp mắt.
“Người thật sự thiếu nhà họ Cố của cậu đã chết. Tuy Tiểu Nhiễm vô tâm tưới xăng nhưng hung thủ chỉ có một mình Hòa Tấn Bằng.” Tô Ánh Vân không muốn tiếp tục giấu diếm.
“Bà quên bản thân bà rồi thì phải?” Lệ Minh Vũ thờ ơ nhìn Tô Ánh Vân.
“Sự thật là lúc đó tôi biết Hòa Tấn Bằng muốn hại ba mẹ cậu, tôi đến để ngăn cản, không hề nghĩ sẽ phóng hỏa.” Tô Ánh Vân hơi lên giọng. Tâm trạng của bà rất kích động, một lúc sau thoáng bình tĩnh hơn bà mới nói, “Hơn nữa, người có ý giết người trước là ba cậu, không phải Hòa Tấn Bằng.”
Lệ Minh Vũ thẫn thờ.
Tô Ánh Vân mệt mỏi nhìn Lệ Minh Vũ, “Nhưng dù người nào có ý giết người trước tiên thì mất đi tính mệnh vẫn là ba mẹ cậu. Kể từ ngày đó, tôi đã biết có một ngày mình phải kể rõ ngọn nguồn. Ngần ấy năm quá, tôi luôn cố gắng chuộc tội cho nhà họ Hòa, chờ đợi nhà họ Cố xuất hiện, vì tôi biết có một số việc không nói rõ sự thật thì nghiệp chướng sẽ còn mãi. Người trong cuộc không ai có thể sống vui vẻ. Con người không biết tạo ra hạnh phúc sẽ không thể cho người khác hạnh phúc.”
Lệ Minh Vũ điềm tĩnh nhìn Tô Ánh Vân. Anh cầm ly nước lên uống, mắt anh ra chiều suy tư, tựa hồ đang phân tích mức độ thành thật trong lời nói của bà.
“Hôm nay gọi cậu tới là để nói cậu biết năm đó xảy ra chuyện gì. Dù cậu nghe rồi hay chưa nghe, tôi đều có nghĩa vụ kể cậu biết tất cả.” Tô Ánh Vân kiên định, bà uống cà phê, nói lại chuyện ngày đó…
Năm ấy, Hòa Tấn Bằng, Tô Ánh Vân, Cố Hoài Dương và Giang Lăng là bạn thân. Tô Ánh Vân và Giang Lăng bằng tuổi nên hai người thân thiết như tri kỷ. Cố Hoài Dương và Giang Lăng yêu nhau từ lâu, họ kết hôn trước Hòa Tấn Bằng và Tô Ánh Vân. Khi Hòa Tấn Bằng và Tô Ánh Vân cưới nhau, Hòa Tấn Bằng chỉ có hai bàn tay trắng, còn nhà họ Tô là quyền quý cao sang. Sau này Hòa Tấn Bằng được nhà họ Tô giúp đỡ gây dựng sự nghiệp riêng. Còn Cố Hoài Dương là một người thông minh tháo vát, ông mở nông trại hoa kinh doanh. Tình bạn giữa bốn người dần phát triển thành đối tác làm ăn. Hòa Tấn Bằng ngừng nhập hương liệu từ nước ngoài, liên kết với nông trại hoa của nhà họ Cố. Nhà họ Cố cũng nghiên cứu tìm hiểu hương liệu mới cung cấp cho việc sản xuất nước hoa của nhà họ Hòa. Cứ như vậy, nhờ quan hệ hài hòa giữa tình bạn và đối tác kinh doanh mà họ càng lúc càng thân thiết.
Nói đoạn, Tô Ánh Vân dừng lại, bà hít thở nặng nề.
Lệ Minh Vũ nhìn bà, “Tôi biết những điều này. Quan hệ giữa hai nhà hòa thuận nhưng cuối cùng chia rẽ vì một chai nước hoa. Lẽ nào bà định nói với tôi, nếu năm đó không có ‘Đào Túy’, quan hệ giữa hai nhà sẽ không xấu đi. Ngày ấy, chính ba mẹ tôi đã cải tiến ‘Đào Túy’ dựa theo công thức cũ, họ làm nó thơm dai và bền mùi hơn. Ông bà muốn chiếm đoạt nó, nảy sinh ý giết người! Đây là sự thật!”
Tô Ánh Vân lắc đầu, ánh mắt bà bi thương, “Công thức mới của ‘Đào Túy’ đúng là châm ngòi mâu thuẫn nhưng chuyện không đơn giản như cậu tưởng. Nguyên nhân chính dẫn đến quan hệ giữa hai nhà sụp đổ là…” Bà siết chặt tay, vẻ mặt bà càng khổ sở.
“Là gì?” Lệ Minh Vũ nheo cả hai mắt.
Môi Tô Ánh Vân run run, bà hít sâu điều chỉnh cảm xúc của bản thân, “Nguyên nhận thật sự là có một đêm mẹ cậu và Hòa Tấn Bằng… đã lên giường với nhau.”
Lệ Minh Vũ ngớ ra, cằm anh căng cứng, anh lạnh lùng rít từng chữ qua kẽ răng…
“Bà nói dối!”
Tô Ánh Vân nhìn anh vẻ thương hại, “Tới lúc này, cậu nghĩ tôi có cần thiết nói dối với cậu không?”
Lệ Minh Vũ siết tay, trán anh hiện đầy gân xanh, anh nhìn như đang kiềm nén cơn giận, môi anh cũng mím thành một đường thẳng sắc lẹm.
“Cậu hãy kiên trì nghe tôi nói hết. Có lẽ sự thật sẽ khác với chuy