i là sao?
Tô Nhiễm hoàn toàn mù mờ…
Q.10 – Chương 5: Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Màn đêm sâu thẳm như đại dương.
Khi Hạ Minh Hà tỉnh lại, ông ta phát hiện mình bị trói chặt, mắt bịt kín mít, may mắn là miệng không bị gì che lấp, ông ta hớt hơ hớt hải hô hoán kêu cứu. Vài giây sau, ông ta nghe thấy hàng loạt tiếng bước chân rầm rập. Ông ta chưa kịp la tiếp, bụng ông ta đã bị đấm mạnh.
Hạ Minh Hà đau điếng người, trán rịn đầy mồ hôi, ông ta cắn răng, “Mấy người là ai? Bắt tôi tới đây làm gì? Định cướp của ư?”
“Cướp của? Mạng của ông cho cá ăn cũng chẳng thèm.” Một người đàn ông nói nhàn nhạt.
Hạ Minh Hà không biết mình đắc tội với ai, ông ta muốn lên tiếng lại nghe người đàn ông nói, “Mở trói cho ông ta.”
Vài người đi lại nới lỏng dây cho ông ta. Hạ Minh Hà vội vàng tháo đồ bịt mắt, ngó dáo dác xung quanh. Chỗ ông ta đang ở rất xa hoa, không tồi tàn và kinh khủng như ông ta tưởng tượng. Ông ta lại nhìn những người có mặt ở đó, nói giọng sợ hãi, “Đây là đâu? Mấy người là ai?”
Trước mặt ông ta là vài người mặc đồ đen, ở giữa họ là một người đàn ông ngồi thoải mái trên ghế. Có lẽ anh ta là ông chủ của họ. Anh ta trông rất trẻ, diện mạo điển trai xuất chúng. Ánh mắt anh ta lóe vẻ khinh thường và bỡn cợt.
“Cậu…” Hạ Minh Hà cảm thấy anh ta quen mắt nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.
“Bộ trưởng Hạ, đã bao lâu rồi ông không ra biển?” Người đàn ông lười biếng lên tiếng.
Lúc này, Hạ Minh Hà mới biết mình đang ở trên du thuyền. Du thuyền này sang trọng, chứng minh anh ta làm vậy không phải để cướp của.
“Cậu muốn gì?” Hạ Minh Hà nhìn anh ta một cách cảnh giác.
Một người có thể sai người giả mạo tài xế của ông ta thì không phải hạng xoàng. Vả lại, bắt cóc viên chức chính phủ đâu phải chuyện thường.
Anh ta nhìn ông ta hứng thú, “Để tôi giới thiệu đôi chút về mình. Tôi tên Giang Dã, hôm nay tôi hơi đường đột mời bộ trưởng Hạ đến đây.”
Giang Dã?
Hạ Minh Hà như bị quất mạnh vào đầu. Giang Dã, con trai cưng của Giang Chấn Hải!
Hạ Minh Hà nuốt khan, dè dặt nhìn Giang Dã, “Cậu bắt tôi làm gì? Cậu cần gì?”
Giang Dã nói từ tốn, “Dĩ nhiên không phải vì tiền.”
Hạ Minh Hà cũng biết điều này. Nhà họ Giang giàu có cao quý, còn ông ta là viên chức nhà nước, giàu có đến mấy cũng không bằng nhà họ Giang. Có điều ông ta không hiểu mình chọc thiếu gia nhà họ Giang từ lúc nào?
“Rổt, rốt cục cậu muốn gì?” Ông ta lắp bắp hỏi.
Giang Dã không trả lời, đưa mắt nhìn thuộc hạ đứng cạnh.
“Mấy, mấy người định làm gì?” Hạ Minh Hà thụt lùi, tuy đã được cởi trói nhưng ông ta vẫn sợ vô cùng.
Thuộc hạ của Giang Dã đến gần Hạ Minh Hà, vung tay đánh ông ta bôm bốp. Hạ Minh Hà hoảng hốt gào thét thất thanh. Đánh đến khi Giang Dã hài lòng, anh kêu họ dừng lại, đứng lên nhìn ông ta từ trên cao.
Mặt mũi Hạ Minh Hà sưng vù, khóe miệng ông ta rớm máu.
Giang Dã cúi xuống nâng mặt ông ta, giả vờ không nỡ, “Ơ kìa, tôi chỉ kêu mấy cậu bắt chuyện với bộ trưởng Hạ. Mấy cậu không hiểu chuyện rồi, có đánh cũng đừng nên đánh vào mặt chứ.”
Hạ Minh Hà thấy Giang Dã có vẻ nho nhã nhưng tuyệt đối không phải người hiền lành.
Giang Dã thả tay, lắc đầu bất mãn, “Đánh tiếp! Nhớ, không được đánh vào mặt.”
“Dạ, thiếu gia.” Thuộc hạ của Giang Dã tiến lên. Hạ Minh Hà run lẩy bẩy, ông ta chưa thốt được chữ nào đã bị đánh đấm túi bụi.
Giang Dã phởn phơ ngồi xuống, nghe Hạ Minh Hà gào khóc thảm thiết. Mãi đến khi cảm thấy vừa lòng, anh ra lệnh, “Dừng.”
Thuộc hạ dừng đánh, lui người sang bên.
Hạ Minh Hà quỳ rạp dưới đất, trông chật vật cực kỳ. Comple của ông ta bê bết máu, mất hết hình tượng thường ngày.
Giang Dã hào hứng nhìn ông ta, “Cử tri mà thấy dáng vẻ này của ông thì hay quá.”
Hạ Minh Hà dù sao cũng là bộ trưởng có tên có tiếng. Nghe anh nói vậy, ông ta gầm lên, “Giang Dã, tôi không thù không oán với cậu, tại sao cậu đối với tôi như vậy?”
“Ờ.” Giang Dã nhíu mày, “Tất nhiên ông không thù không oán với tôi. Bộ trưởng Hạ, hôm nay mời ông đến là có chuyện nhờ vả ông.”
“Nhờ vả tôi? Nực cười, đây là thái độ cậu nhờ tôi?” Hạ Minh Hà chịu đau, “Cậu không biết muốn nhờ vả người khác thì phải hạ mình ư? Cậu làm vậy là nhờ tôi?”
“Hạ mình?” Giang Dã mỉm cười, “Tiếc quá, tôi chỉ toàn trước là tiểu nhân, sau là quân tử!”
Hạ Minh Hà thận trọng nhìn anh.
Giang Dã điều chỉnh tư thế ngồi, lười biếng nói, “Nói thẳng vậy. Tôi nghe nói con ông đã tỉnh. Việc tôi nhờ ông rất đơn giản, hãy kêu con ông hủy kiện Hòa Vy, còn ông không được phép truy cứu chuyện này.”
Hạ Minh Hà cười nhạt, “Thì ra bắt tôi tới là vì chuyện này. Đúng là buồn cười. Hòa Vy làm con tôi sau này khó có thể sinh con đẻ cái, cậu nghĩ tôi sẽ bỏ qua?”
“Bộ trưởng Hạ, ông nói sai rồi đấy. Chúng ta đâu thể làm cái việc ‘chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn’. Tôi nghe nói con ông hại Tô Nhiễm – em gái Hòa Vy sẩy thai,