ột câu chuyện dối trá đâu có gì khó, đúng không?”
“Có thể khiến em xem trọng như vậy, tôi có nên cảm thấy vinh hạnh không?” Lệ Minh Vũ cúi sát đầu, ra vẻ như càng lúc càng dịu dàng quấn quýt, ngay cả giọng anh cũng trầm thấp nhu hoà, nhưng đầy nguy hiểm.
“Đã vậy, em cứ thành thật ra luôn đi, đừng lúc nào cũng giỏ trò sau lưng tôi.”
Ánh mắt Tô Nhiễm hơi giật giật, như làn gió nhẹ thổi qua mặt hồ tĩnh lặng.
“Hoặc là…” Lệ Minh Vũ bỗng dưng nở nụ cười, giọng nói trầm trầm phát ra từ cổ họng, “Tôi sẽ làm cái gọi là “dối trá” trong miệng em trở thành sự thật. Tôi có bản lĩnh này.” Nói xong, bèn ngẩng đầu, ngón tay anh nuông chiều mơn trớn gò má cô, ngắt nhẹ một cái.
Tô Nhiễm bỗng chấn động, trống ngực đập dồn dập vô cớ.
Lời này của anh có ý gì?
Đúng lúc này, một âm thanh trong vắt nũng nịu mang theo chút vui sướng truyền đến…
“Minh Vũ, hoá ra anh ở đây. Em tìm anh ở khắp nơi.”
Hai người theo tiếng nhìn lại, là Hạ Đồng.
Hôm nay, cô ta ăn mặc vô cũng diễm lệ. Cô ta với màu váy dạ hội đỏ rực không phải ai cũng dám mặc. Màu này không chỉ yêu cầu làn da người mặc trắng ngần mà dáng người còn phải thướt tha.
Vóc dáng Hạ Đồng nóng bỏng, áo khoét sâu phần ngực, tôn lên khuôn ngực sâu quyến rũ. Mỗi động tác mỗi bước đi đều khiêu khích dục vọng đàn ông.
Lệ Minh Vũ buông Tô Nhiễm ra, vô thức cau chặt mày.
Hạ Đồng hết sức tự nhiên khoác tay Lệ Minh Vũ, hầu như áp cả người cô ta sát vào anh, cười quyến rũ, “Minh Vũ, anh làm sai rồi kìa. Chuyện dẫn em gái tới giả mạo chị gái mà anh cũng làm ra được à?”
Tô Nhiễm hiểu ý của Hạ Đồng.
Diện mạo của cô và Hoà Vy hao hao nhau, dù có người nghi ngờ, cũng không ai bước lại xác nhận…Cô là con gái lớn nhà họ Hoà?
Lòng cô bất giác chua xót. Lệ Minh Vũ ơi Lệ Minh Vũ rốt cuộc anh đang làm cái gì?
Hình ảnh Hạ Đồng chủ động, khiến cô vô tình nhớ đến tình cảnh của bốn năm trước. Lần đó, Lệ Minh Vũ và Hạ Đồng cùng nhau ra ngoài…
Lệ Minh Vũ nhìn Tô Nhiễm chằm chặp, thấy ánh mắt cô khác thường, anh vội rút cánh tay Hạ Đồng đang ôm ra, lãnh đạm nói, “Vợ tôi Tô Nhiễm. Tôi nghĩ lần này cô không nên nhầm lẫn nữa.”
Tô Nhiễm ngẩng đầu, nhìn Lệ Minh Vũ.
Hạ Đồng ngấm ngầm chịu đựng, sắc mặt cũng trở nên khó coi, nhưng ở nơi đông người cô ta phải kiềm chế biểu cảm của mình, mấy giây sau cô ta cười nhẹ nhàng, “Tô Nhiễm đây mà, đương nhiên em biết.” Bốn năm trước, cô ta đã lĩnh giáo tài ăn nói của Tô Nhiễm. Người phụ nữ này cô ta không thể coi thường.
Hạ Đồng bước lại gần Tô Nhiễm, ý cười trên môi cô ta sâu hơn, nhưng nhả từng chữ từng chữ đủ để Lệ Minh Vũ ở phía sau nghe rõ…
“Tô Nhiễm à, cảm giác ngoại tình với anh rể thế nào? Kích thích? Mới mẻ?” Nói dứt câu, cô ta đè thấp giộng, rót vào bên tai Tô Nhiễm, “Nhưng nếu tôi là cô, tôi vẫn làm vậy. Bởi vì Minh Vũ trên giường quá tuyệt vời, khiến đàn bà sẵn sàng chết vì anh ấy. Anh ấy đúng là một người tình hoàn mỹ.”
Nói hết những lời này cô ta mới chịu thôi, ưỡn thẳng người cười với Tô Nhiễm. Cô ta nhớ kỹ mối thù bốn năm trước, lần đó cô ta chưa kịp chuẩn bị, nhưng lần này cô ta muốn đòi lại thể diện.
Tô Nhiễm như bị xối thẳng một chậu nước lạnh vào đầu, thần sắc cô tái nhợt, vẻ châm biếm trong mắt Hạ Đồng tựa như tên ngầm bắn vào mặt cô, khiến cô mất hết năng lực chống đỡ.
Tuy cô biết rằng đàn ông giống Lệ Minh Vũ sao thiếu phụ nữ, nhưng tim cô vẫn quặn đau vô cớ. Triền miên của anh, mùi hương của anh đều từng chia sẻ với người phụ nữ khác…
Vẻ mặt Hạ Đồng đắc ý, bởi vì cô ta thấy Tô Nhiễm mặt mày tái mét, cô ta khoái chí vô cùng, nhưng cô ta chưa đắc ý được bao lâu, Lệ Minh Vũ đã kéo Tô Nhiễm qua, lạnh lùng nhìn cô ta, “Hạ Đồng, ở đây cô nền chừa chút mặt mũi cho bản thân!”
“Minh Vũ, anh…” Hạ Đồng nổi cáu, cô ta không rõ chuyện gì xảy ra với Lệ Minh Vũ.
“Chúng ta đi.” Lệ Minh Vũ mặc kệ cô ta, nắm tay Tô Nhiễm tránh xa cô ta.
Từ đầu đến cuối, Tô Nhiễm không nói câu nào, cô cúi đầu nhìn chăm chú bàn tay anh đang nắm lấy cô. Bàn tay anh mạnh mẽ ấm áp nhưng chưa bao giờ thuộc về cô.
“Lệ Minh Vũ!” Hạ Đồng ở đằng sau đột nhiên hét to tên anh.
Tiếng hét sắc nhọn bất ngờ phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, mọi người gần như dừng trò chuyện và hoạt động đang làm, dõi mắt kinh ngạc về Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ không xoay người, càng không dừng chân, anh vẫn nắm tay Tô Nhiễm rải bước về trước. Tô Nhiễm không theo kịp, cô ngước mắt hoang mang nhìn anh, lại nghe tiếng giày cao gót gõ trên mặt đất mỗi lúc một gần, cô càng thấy bất an.
Đang suy nghĩ, cô cảm thấy có một nguồn lực thô bạo chen ngang, ngay sau đó Hạ Đồng lùi đến trước mặt Lệ Minh Vũ, ôm chầm lấy anh, rồi… kiễng chân hôn lên môi anh.
Khắp gian phòng đều náo động.
Tô Nhiễm bần thần bị hất sang bên trợn trừng mắt nhìn cảnh tượng khó tin đang diễn ra.
Thời gian như ngừng trôi.
Bữa tiệc to lớn chỉ còn vương vấn tiếng nhạc chậm rãi, nghe càng thêm kỳ dị.
Một lúc sau…
“Minh Vũ, anh biết em yêu anh đến nhương nào không?” Hạ Đồng là người phụ nữ không quan tâm đến cách nhìn của người khác dành cho bản thân, sự chai lì của cô ta nổi tiếng khắp giới. Cô ta vòng tay khoá chặt cổ anh, ánh mắt
