XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216421

Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.

t Tần Viện Viện có ý đồ. Gặp mặt nhau ở nơi đây, sao chỉ đơn giản là ôn chuyện xưa?

“Mình có thể giúp cậu việc gì?”

Tần Viện Viện thở dài, lại chỉ chỉ ông xã của cô ta, “Dù anh ta không tốt với mình, mình cũng không thể mặc kệ anh ta được. Tô Nhiễm à, lần này ông xã mình tranh cử, nhưng số phiếu bầu của cử tri chắc chắn rất thấp, mình muốn nhờ cậu nói với bộ trưởng Lệ một tiếng, để chồng cậu có thể giúp ông xã mình tìm con đường sáng sủa hơn.”

“Viện Viện, kết quả tuyển cử phụ thuộc cử tri. Chuyện này phải xem ý nguyện của người dân, dù là Lệ Minh Vũ, anh ấy cũng không thể gian lận.” Tô Nhiễm hết sức kinh ngạc.

“Aiz, Tô Nhiễm, sao cậu lại không nhìn xa trông rộng giống hệt hồi còn đi học vậy nè? Tuyển cửa chỉ là một hình thức mà thôi, quyền quyết định chẳng phải cũng nằm trong tay quan chức cấp cao à? Vốn dĩ mình với ông xã không dám trèo cao tìm bộ trưởng Lệ, nhưng chúng ta không phải lả bạn học cũ ư? Cậu xem nói giúp mình một tiếng trước mặt ông xã cậu được không?” Tần Viện Viện nói đến đây, bỗng thì thầm, “Nói thật cũng chỉ là một câu thôi mà. Nếu chuyện này thành công, đôi bên đều có lợi. Hơn nữa, cậu là bà xã anh ấy, cậu cứ nằm bên gối thù thì vào tai anh ấy không phải là xong rồi sao?”

Tô Nhiễm vừa nghe, liền cau chặt mày, “Viện Viện, cậu nói gì vậy? Tuyển cử nhiệm kỳ mới là việc hệ trọng, cái gì mà chỉ là hình thức? Cử tri bỏ phiếu ít thì phải tự mình tìm nguyên nhân, chứ không phải dùng cách gian lận này. Hơn nữa…” Cô hít sâu một hơi, đem nghẹn ngào trong lòng thả ra ngoài, “Mình và Lệ Minh Vũ không phải vợ chồng. Xin lỗi Viện Viện, ôn chuyện cũ lúc nào mình cũng hoan nghênh, nhưng chuyện này mình không giúp được cậu.”

“Cậu…” Tần Viện Viện nghe vậy liền muốn nổi giận, nhưng nhìn tới phía sau cô, sắc mặt cô ta đột nhiên thay đổi, giọng cô ta ấp úng, “À, mình có việc, đi trước nhé.”

Tô Nhiễm cảm thấy kỳ lạ, sao cô ta giống gặp quỷ vậy? Cô gắp trái cây xong, bèn xoay người, nhưng cô bỗng dưng trợn to mắt, Lệ Minh Vũ không biết đã đứng sau lưng cô từ thuở nào. Vẻ mặt anh…tái mét!

Q.6 – Chương 9: Lặp Lại Chuyện Xưa

Rõ ràng anh nghe tường tận cuộc đối thoại của hai người.

Tô Nhiễm buông dĩa trái cây xuống, xoay người đối mặt với anh đang đứng lặng người. Cô biết nguyên nhân sắc mặt anh khó coi, nhưng cả buổi tiệc anh chỉ như một con sư tử mạnh mẽ khoe khoang chiến lợi phẩm là cô, điều này khiến cô rất khó chịu. Mặc kệ anh xuất phát từ mục đích gì, cô đều không muốn xuất đầu lộ diện với nhiều người qua thân phận “Bà Lệ”. Cô và anh từ lâu đã không còn là vợ chồng.

Con người bằng da bằng thịt, tâm tư cũng sẽ lung lay thay đổi. Nhưng nếu đã định trước phải chia ly, cô sẽ phân rõ tâm tư của bản thân, không thể vì vài câu dịu dàng mà lạc lối vào vực sâu. Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.

Bầu không khí giữa hai người như sững lại, Lệ Minh Vũ trầm lặng đứng trước mặt cô, vẻ trầm tĩnh trong mắt anh bị cơn giận mơ hồ cuốn phăng, tựa như vòng xoáy sâu hun hút đáng sợ, lưng anh ưỡng thẳng ngạo man, cằm anh bạnh ra, môi mím chặt thành đường thẳng.

So với con giận bùng nổ ra ngoài của anh, Tô Nhiễm lại bình tĩnh giống như đoá hoa lan điềm đạm lặng nở.

Có người chú ý đến bên này, liền chỉ chỉ trỏ trỏ qua ngay.

Tô Nhiễm hơi cúi mắt, chú ý đến sự thay đổi của đám người cách đó không xa, cô khẽ nhếch môi, xoay người cầm dĩa trái cây tới trước mặt anh, lấy chiếc nĩa nhỏ tinh tế ghim một miếng trái cây dâng lên miệng anh, cất giọng mềm mại: “Đồng liêu của anh chắc chưa bao giờ thấy bộ dáng lúc anh nổi giận?”

Cô chủ động và dịu dàng bất ngờ khiến Lệ Minh Vũ ngơ ngác, anh mau chóng hiểu ý cô, cố kìm nén bực bội, mở miệng, “Bây giờ em chỉ ước tôi mất mặt?”

Tô Nhiễm cười nhạt, “Há miệng! Điều mấy người này thích chỉ là hình ảnh ngọt ngào của tôi và anh.”

“Em thì sao?” Lệ Minh Vũ khẽ hỏi, nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng ăn trái cây cô đút.

Cô không trả lời, trên môi thấp thoáng nụ cười, lại ghim trái cây đưa tới miệng anh, nói nhỏ, “Dù bị anh xem như rối, tôi cũng phải cám ơn?”

Lệ Minh Vũ giận quá hoá cười, “Em cho rằng bản thân giống con rối? Con rối gì?”

“Một con rối giúp anh đắp nặn hình tượng người chồng hoàn mỹ.” Tô Nhiễm mỉm cười. Từ góc nhìn của những người xung quanh, cô và anh cực kỳ giống một đôi vợ chồng đang tâm sự thân mật, nhưng Lệ Minh Vũ nghe ra hàm ý oán giận trong lời cô.

Lệ Minh Vũ áp gần cô hơn, cầm dĩa trái cây trên tay cô đặt sang bên, cánh tay vòng quanh eo cô, anh cúi đầu, gương mặt dán sát vào cô, thầm thì: “Đừng quên tôi đã nói, chỉ cần chưa tới ngày thứ mười, dù là mười một giờ năm mươi chín phút tối ngày thứ chín em vẫn là vợ tôi.”

Cánh này như hình ảnh hai người quấn quýt si mê, nhưng Tô Nhiễm thấy sóng ngầm cuộn trào trong mắt anh. Đó là dấu hiệu anh đang nổi giận.

“Dẫu sao anh cũng nên ngẫm nghĩ sau này phải đối phó với mọi người thế nào đi.” Cô nói lạnh lùng.

“Cho nên em mới ở trước mặt người ngoài gấp rút chối bỏ quan hệ giữa tôi và em?” Lệ Minh Vũ dằn từng chữ rành rọt.

Tô Nhiễm khẽ nhếch môi, “Tôi nghĩ dựa theo chỉ số thông minh của anh, bịa đặt chu toàn m