này, không thể nói quá ít, cũng chẳng thể nói quá nhiều, phải năm chắc nhịp điệu mới coi là thắng cuộc.
Cô tự nhận bản thân không có bản lĩnh thong dong dưới những trường hợp thế này, nên cô rất khâm phục tính nhẫn nại và tài quảng giao của Lệ Minh Vũ.
Đang chuẩn bị lấy trái cây, có người vỗ nhẹ vai Tô Nhiễm, cô ngoảnh đầu, đối diện với một khuôn mặt phụ nữ ngọt ngào.
“Tô Nhiễm? Đúng là cậu rồi. Trời ạ, mình vừa gặp cậu liền thấy quen mắt, không ngờ đúng là cậu thật.” Người phụ nữ hưng phấn, khuôn mặt tròn trịa rạng ngời vui sướng, nhất là đôi mắt cô ta sáng lấp lánh, làm Tô Nhiễm nghĩ ngay tới kim cương.
“Xin hỏi cô là ai?” Cô buông kẹp gắp trái cây xuống, vẻ mặt loáng thoáng hoài nghi.
“Nhìn không ra ư? Rõ là người hay quên, quên bẵng mình thật rồi mà.” Cô ta vờ đau khổ, kéo Tô Nhiễm, “Mình là Tần Viện Viện, bạn học của cậu đấy, hồi xưa đi học mình ngồi bên tay phải cậu nè.”
Tô Nhiễm cố gắng tìm kiếm tên này trong đầu, Tần Viện Viện hình như có chút ấn tượng, nhưng nghĩ mãi vẫn nghĩ không ra.
“Aiz, xem ra cậu quên mình thật rồi. Chúng ta là bạn thời trung học đó.” Cô ta nhắc nhở.
Tần Viện Viện trung hoc… Tô Nhiễm lơ đãng nhớ tới một cô gái mặc váy xinh xắn. Tô Nhiễm bất giác thốt lên một tiếng “À”, quan sát một phen, sửng sốt chỉ cô ta: “Cậu? Tần Viện Viện?”
Làm sao béo thành thế này chứ? Ơn trời, cô rốt cuộc cũng nhớ ra, nhưng Tần Viện Viện ngày xưa rất đẹp, vóc dáng thon thả, ước mơ duy nhất của cô ta là lấy người giàu có, khi đó bạn học nào cũng cười cô ta, nhưng ngày hôm nay cô ta xuất hiện ở nơi đây, vậy chứng tỏ ước mơ của cô ta đã thành hiện thực.
Tần Viện Viện gãi đầu lúng túng, “Dáng người như vậy kỳ khôi lắm phải không? Haha, ngay bản thân mình soi gương còn thấy khó chịu cơ mà. Cậu vẫn xinh đẹp nha, càng lúc càng đẹp, vóc dáng ngon lành, nghe nói tiểu thuyết của cậu bán rất chạy, thực sự khiến người khác ước ao. Quan trọng hơn cậu còn lấy được một người chồng tốt nữa. Đàn bà ấy mà, có thành công cỡ nào cũng không bằng lấy được tấm chồng tốt.”
“Thực ra béo gầy không sao cả, chỉ cần khoẻ mạnh là được rồi.” Tô Nhiễm không tiếp túc trò chuyện theo đề tài của cô ta, phần lớn thời gian dự tiệc cô đều đứng cạnh Lệ Minh Vũ, dù Lệ Minh Vũ không nói gì, mọi người cũng tự hiểu cô và anh đến cùng nhau.
“Aiz, mình tập thể dục cả ngày, vậy còn chưa nghĩ đến sức khoẻ à?” Tần Viện Viện cầm một phần ăn, gắp thêm hoa quả, cắn một miếng, nhìn sang hướng khác bĩu môi, “Thấy không? Mặc âu phục đen, đầu hói, là ông xã của mình đó. Ngày nào cũng phải chung sống với anh ta rõ là bất mãn.”
Tô Nhiễm thuận thế nhìn theo, một người đàn ông hơi hói giữa đầu, cô nhớ Lệ Minh Vũ giới thiệu anh ta là bộ trưởng bộ văn hoá gì đó. Vừa nãy anh ta cũng đến mời rượu Lệ Minh Vũ, nhưng Lệ Minh Vũ hình như chỉ xã giao cho có lệ.
Tư cách anh ta không có vấn đề gì chứ? Nếu không Lệ Minh Vũ đã chẳng qua loa cho xong.
Thấy cô hình như có ấn tượng, Tần Viện Viện lật đật nói: “Cậu biết mình mà, từ lúc còn đi học đã muốn lấy chồng giàu có, cũng lấy một người đàn ông coi như có tiền có của. Chỉ tiếc anh ta và mình không có tình yêu, suốt ngày cho mình tiền cũng phải tính toán, nhà cửa, xe và mọi thứ đều đứng tên anh ta hoặc ba mẹ anh ta. Mình tốt xấu gì cũng sinh cho anh ta một nam một nữ, cậu nói đi sao anh ta có thể đối xử với mình như vậy chứ?”
Chủ đề điển hình của những bà vợ nhà giàu thích oán trách, Tô Nhiễm chỉ nghe mà không có ý kiến, cười nhẹ, “Viện Viện, mình cho rằng phụ nữ nên dựa vào bản thân thì tốt hơn.”
“Aiz, Tô Nhiễm, cậu đang ở trong phúc mà không biết nên mới nói vậy. Đàn ông thì phải chịu trách nhiệm với phụ nữ chứ. Hồi đó, mình ngốc nghếch, tưởng anh ta đối xử tốt với mình, cuối cùng thì sao? Aiz, Tô Nhiễm, mình nói cậu biết, để đo lường một người đàn ông có yêu cậu thật lòng hay không rất đơn giản. Đó là xem anh ta có thể đưa tất cả mọi thứ cho cậu không. Một người đàn ông chỉ có mười đồng nhưng dám đưa cậu hết mười đồng, và một người đàn ông có một triệu nhưng chỉ đưa cậu mười đống là không giống nhau. Ban nãy mình thấy rõ ràng, ông xã của cậu đối xử với cậu rất tốt.”
Tô Nhiễm nghe cô ta kể lể than phiền hồi lâu nên không nhịn được nữa, cuối cùng khẽ nói: “Viện Viện, đôi khi hạnh phúc thật sự phải do chính bản thân cố gắng tạo ra, sống oán trách quá nhiều sẽ cảm thấy vô vị. Suy nghĩ này của cậu sẽ ảnh hưởng đến con cậu, nên mình nghĩ cậu điều chỉnh bản thân một chút mới là quan trọng. À, mình còn có việc, có gì chúng ta gặp sau nhé.”
Cô muốn tách khỏi Tần Viện Viện, không phải vì cô không nhớ đến tình bạn cũ, mà vì cô thật sự không có thói quen nghe người khác oán giận, thà rằng như vậy chi bằng trở lại đứng cạnh Lệ Minh Vũ.
Nào ngờ Tần Viện Viện kéo cô, căn bản không để cô đi, cười xoà : “Tô Nhiễm, cậu coi như mấy lời mình vừa nói là vô ích đi nhé! Thực ra cậu vừa bước vào cửa thì mình đã trông thấy cậu, trong đám bạn học cậu là người có chồng tốt nhất. Tô Nhiễm, cậu xem…cậu có thể nể tình bạn cũ mà giúp mình một việc không?”
Rốt cuộc cũng nói đến vấn đề trọng tâm, Tô Nhiễm không đi ngay, cô sớm biế
