cô ta đau thương, tựa đầu vào ngực anh, thì thào: “Tại sao anh chọn tới chọn lui cũng không chọn em? Trên đời này, ngoài em ra, không người phụ nữ nào một lòng một dạ với anh. Minh Vũ, anh biết không?”
Tô Nhiễm đứng nhìn một bên cũng nghe thấy, vô thức đặt tay lên ngực, nhìn cảnh trước mắt, nhìn khoảnh khắc Hạ Đồng nhào vào lòng Lệ Minh Vũ, cô như thấy bản thân của bốn năm trước. Khuôn mặt Hạ Đồng đau thương, đó là biểu hiện của nhớ nhung trường kỳ và nỗi lòng lo lắng. Tô Nhiễm hiểu đau đớn của cô ta.
Song Hạ Đồng gan lì hơn cô, dù là bốn năm trước cô cũng không dám làm vậy ở nơi đông người. Có lẽ đây cũng là nguyên nhân khiến cô thua thiệt.
Cô không yêu đến cùng, không thẳng thắn, cũng không đủ can đảm. Hành vi của Hạ Đồng tuy hoang đường, nhưng đã dám đem hết danh dự của bản thân hoá thành biểu đạt tình cảm.
Chỉ là đánh mất cả danh dự và tình cảm, chưa chắc đã được đáp lại.
Hình ảnh này nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm của mọi người.
Tô Nhiễm nghe thấy mọi người đang dần xì xào bàn tán.
So với Hạ Đồng nhiệt tình và kích động, Lệ Minh Vũ trước sau chỉ trầm mặc, nhưng cô thức nhìn Tô Nhiễm, thấy vẻ mặt cô bình thản, anh cau chặt mày, lại nhìn Hạ Đồng, cất giọng nhàn hạ, “Quậy đủ chưa?”
“Minh Vũ, em không có quậy, anh mở to mắt nhìn rõ rồi chứ? Người thật sự để tâm đến anh chỉ có một mình em mà thôi, người nhà họ Hoà có cái gì tốt? Hồi đó, chẳng phải anh…”
“Tránh ra!” Lệ Minh Vũ đột nhiên nghiêm khắc, giọng điệu nóng nảy, vung tay cắt ngang cô ta.
Hạ Đồng chếnh choáng, cộng thêm đôi giày cao gót mười hai phân, cô ta trẹo chân, ngã sóng xoài trên mặt đất.
Tất cả mọi người, thậm chí là âm nhạc đều ngừng lại!
Tất cả đều trợn tròn mắt nhìn Lệ Minh Vũ, vì trong ấn tượng của họ bộ trưởng Lệ luôn luôn ôn hoà hiền hậu, anh làm quan chức nhiều năm chưa từng thấy sắc mặt anh thay đổi bao giờ, nhưng ngày hôm nay…
Hạ Đồng ngã trên mặt đất cũng sững sờ nhìn Lệ Minh Vũ, chốc sau, co ta giàn giụa nước mắt.
Lệ Minh Vũ không có ý đỡ cô ta dậy, anh đứng lạnh lùng hờ hững tại chỗ, bỏ mặc ánh mắt kinh hoàng của những người xung quanh.
Hồi lâu sau, khi mọi người không biết giải quyết thế nào, Tô Nhiễm bước đến gần Hạ Đồng, thở dài chìa tay với cô ta. Ánh mắt mọi người dự tiệc dồn hết về Tô Nhiễm.
Đương nhiên, trong ánh mắt này đủ kiểu cảm xúc, có hoang mang, có hả hê, có thích thú chờ xem kịch, còn có …kính phục. Hình ảnh tiêu biểu của đại chiến giữa vợ lớn và tình nhân, chẳng qua tình nhân lại quá kích động, ham muốn chiến thắng vô tình tạo cơ hội tuyệt vời cho vợ lớn bày tỏ cách hành xử.
Hạ Đồng ngân ngấn nước mắt, ngẩng đầu nhìn tay Tô Nhiễm, cất giọng tức giận: “Không cần cô già mù sa mưa!”
Tô Nhiễm chỉ cười thản nhiên, “Vậy cô định ngồi luôn dưới đất không đứng dậy? Hay là…” Cô quay đầu lướt mắt qua khuôn mặt lạnh lùng của Lệ Minh Vũ, rồi nhìn cô ta, “Cô còn mơ mộng vẩn vơ anh ta đỡ cô đứng dậy?”
Hạ Đồng nhìn Lệ Minh Vũ, lại bị vẻ mặt anh lạnh lùng doạ khiếp sợ.
“Anh ta sẽ không làm vậy, cô mang hy vọng ký gửi lên người đẩy cô ngã, cô không cảm thấy buồn cười ư?” Tô Nhiễm hỏi.
“Tô Nhiễm, cô đừng vênh vang đắc ý.” Hạ Đồng nghiến răng nghiến lợi, nhất quyết không đưa tay cho cô.
Tô Nhiễm vẫn giữ nguyên động tác, nhìn cô ta, đôi mắt cô trầm lặng, “Hạ Đồng, cô rất kỳ lạ. Người thương tổn cô, cô không trách. Trái lại, cô chỉ muốn mắng người giúp đỡ cô, cô thấy được không?” Tô Nhiễm than nhẹ, “Ba cô bị đồn đãi linh tinh, lẽ nào lúc này cô muốn gây thêm phiền phức cho ông ấy?”. Hạ Đồng nắm chặt tay, hơi từ chối, lát sau mới đưa tay cho Tô Nhiễm, dốc sức đứng dậy. Tô Nhiễm chỉ cười khẽ khàng, chỉnh quần áo lộn xộn thay cô ta, giọng Tô Nhiễm dịu dàng nhưng mọi người chứng kiến ở đó đều nghe thấy, “Phụ nữ không nên rơi lệ bi thương vì người đàn ông không yêu mình, nhất là việc vứt bỏ cả tự tôn. Tự tôn tuy không đáng giá, nhưng dù thế nào cũng không được vứt bỏ, bởi vì đối với phụ nữ, thứ tôn nghiêm không đáng giá này mới là quý báu nhất.”
Hạ Đồng thảng thốt quan sát Tô Nhiễm.
Phía sau, Lệ Minh Vũ mím chặt môi, cứng đờ hết cả người.
Chỉnh trang váy giúp Hạ Đồng xong, Tô Nhiễm hỏi nhỏ, “Cô không sao chứ?”
Hạ Đồng không trả lời, thất thần nhìn Tô Nhiễm.
Kỳ thực đâu chỉ một mình cô ta thấy kỳ lạ, phản ứng của Tô Nhiễm khiến tất cả mọi người khiếp sợ. Đa số phụ nữ khi gặp tình huống này nếu không áp dụng hạ sách phát điên cào rách mặt tình nhân của chồng rồi xoay người bỏ đi, thì cũng đấu trí so gan với tình nhân, vợ chính ngoài mặt tươi cười rạng ngời, nhưng trái timi đau đớn rướm máu. Đây là hai chiêu phổ biến mà vợ chính thường dùng.
Nhưng Tô Nhiễm lại giúp mọi người mở rộng tầm mắt.
Cô chỉ đứng xem như người ngoài cuộc, dù là vẻ mặt, giọng điệu của lời nói, ngay cả động tác đỡ Hạ Đồng đứng dậy cũng tự nhiên lưu loát, không chút oán giận, không chút phát cáu, không ra vẻ, không diễn kịch, mỗi chữ đều nói từ tận đáy lòng, làm mọi người không khỏi kính trọng người phụ nữ yếu đuối này thêm vài phần.
Tô Nhiễm thấy Hạ Đồng nhìn mình chăm chăm, cô chỉ khẽ cười, lại giang tay ôm cô ta, mọi người đứng chứng kiến