Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216453

Bình chọn: 8.00/10/1645 lượt.

cùng ném thẳng điếu thuốc vào thùng rác.

Anh xoay ghế, ngắm nhìn cây cọ dưới màn đêm bên ngoài, lá cây kêu xào xạc, hoà vào ánh trăng bàng bạc rủ bóng xuống hồ bơi ngoài trời. Anh vô cớ cáu kỉnh, đứng dậy đi ra ngoài.

Trong phòng khách, tivi đang chiếu quảng cáo, Tô Nhiễm không biết đang bận việc gì ôm laptop ngồi trên sofa, Lệ Minh Vũ từ lầu hai đi xuống, thấy cô tập trung vào màn hình laptop, anh tiến lên trước xem thử.

Một tay Tô Nhiễm bốc khoai tây chiên một tay tìm kiếm thông tin, cô đang hăng say nên không hề phát giác Lệ Minh Vũ đứng trước sofa. Mãi đến khi giọng nói không vui truyền đến…

“Hôm nay, em nói gì với Hạ Đồng?”

Suốt đường về nhà, anh luôn nghĩ vấn đề này, tuy một câu “Chồng ơi” khiến anh vui sướng khôn xiết, nhưng lý trí cũng trở về trong nháy mắt. Cô làm vậy chẳng qua chỉ để đôi bên không quá khó xử mà thôi. Còn vấn đề then chốt là rốt cuộc cô đã nói gì với Hạ Đồng.

Tô Nhiễm vừa bỏ khoai tây chiên vào miệng bị âm thanh bất ngờ doạ hoảng sợ, miệng cô kẹp khoai tây chiên nhìn anh đến thất thần, hồi lâu sau mới nuốt xuống. Cô hơi nghiêng sang bên, đúng dịp để Lệ Minh Vũ trong thấy rõ ràng nội dung trên laptop cô, sắc mặt anh càng khó coi.

Tô Nhiễm dõi theo ánh mắt anh, cô có vẻ lúng túng đóng trang web đang xem lại, nói giọng coi thường, “Anh hỏi thẳng Hạ Đồng không phải là xong ngay à.”

Anh đột nhiên nâng cằm cô lên, bắt cô đối diện với đôi mắt đã không tài nào bình tĩnh được nữa, hỏi lần nữa: “Em nói gì với Hạ Đồng?”

Tô Nhiễm như con cừu dịu ngoan, mặc cho anh nắm cằm cô, ánh mắt cô nguội lạnh như trăng sáng bên ngoài. “Tôi nói với cô ta, Hạ Đồng à, cô đã định trước là thua cuộc, bởi vì Lệ Minh Vũ thà sống phóng đãng với em vợ cũng không màng ngó cô một cái, cô chỉ như giẻ rách mà anh ta vứt bỏ thôi.”

Giọng nói và ánh mắt của cô đều bình thản. Đôi mắt Lệ Minh Vũ thoáng chốc ngây ra, có lẽ anh không ngờ cô sẽ trả lời vô tâm như vậy, cũng không ngờ cô sẽ nói thế với Hạ Đồng, nhất thời anh chỉ lặng thình nhìn cô.

Tô Nhiễm cũng nhìn anh, không nói tiếng nào.

Lát sau, Lệ Minh Vũ mới buông ra, cất giọng nhàn nhạt, “Lấy khăn tắm cho tôi.” Nói dứt câu, anh rời khỏi phòng khách.

Cô nhẹ nhõm cả người, ba phút sau mới đứng dậy đi lên lầu lấy khăn tắm.

***

Nước hồ bơi lóng lánh dưới ánh trăng.

Tô Nhiễm ngồi trên ghế nhìn Lệ Minh Vũ bơi, từng cơn sóng hắt bóng vào làn da màu đồng càng thêm quyến rũ huyền bí, cơ bắp săn chắc lộ rõ vẻ nam tính theo mỗi một động tác của anh.

Bơi hơn nửa tiếng, anh mới nghỉ ngơi, nhưng lại không lên bờ, nửa người lộ trên mặt nước, anh lắc đầu, nước đọng trên mái tóc đen nhánh chảy xuống. Lúc này anh chỉ như con sư tử lười biếng, nhưng Tô Nhiễm biết anh đang ngầm giấu cơn giận.

“Khăn.” Anh nói bình thản, chìa tay lên bờ.

Cô đưa khăn mặt cho anh, anh cầm lau mặt qua loa, rồi cô cầm về, lại bị anh túm lấy, cô hoảng hốt muốn vùng vẫy nhưng anh càng giữ chặt hơn.

“Làm gì?” Cô nói, tim cô đập mạnh lướt mắt khắp hồ bơi. Cô sợ nước, nên ngày nào cũng tránh hồ bơi rất xa.

“Bơi với tôi.” Anh ra lệnh.

Tô Nhiễm trợn tròn mắt, lắc đầu nguầy nguậy, “Không, không được. Tôi không, không…” Cô hoảng sợ, lắp bắp.

Trông thấy biểu tình bình tĩnh đáng ghét của cô cuối cùng cũng biến mất, Lệ Minh Vũ cong môi, đáy mắt vụt lên một tia ác ý, cánh tay anh hơi dùng lực, Tô Nhiễm phát hoảng kêu to một tiếng, cả người chìm nghỉm trong nước.

“A..Ưm…” Anh cúi đầu ngang ngược hôn cô, vùi lấp âm thanh hoảng sợ mà cô kêu.

Tô Nhiễm khiếp sợ, cảm giác chìm trong nước khiến cô không chỗ nào bám víu, cô chỉ biết ôm sát anh, để mặc đôi tay anh giữ chặt, nụ hôn của anh quá mức đột ngột, khiến cô nghẹt thở.

Rất lâu sau, anh mới thả cô ra, nhưng vẫn ôm cô trồi trên mặt nước, ngực anh phập phồng, ngay cả cô cũng cảm nhận được hơi thở gấp gáp và sức mạnh từ anh. Cô khẩn trương nuốt nước bọt, nhìn chằm chặp vào làn nước bên dưới, cơn sóng lăn tăn khiến cô choáng váng hoa mắt.

Lệ Minh Vũ ôm cô bơi tới cuối hồ, áp cô vào vách hồ, anh kéo tay cô vòng qua cổ mình, cánh tay anh giữ eo cô, hơi nheo mắt, “Sợ nước hay sợ tôi?”

Cô chỉ cảm thấy dưới hai chân mình trống rỗng, cô run rẩy, “Tôi, tôi không rõ anh nói gì?”

“Tô Nhiễm, em muốn tôi nói với em bao nhiêu lần mới chịu hiểu!” Lệ Minh Vũ hơi cao giọng, ép buộc cô nhìn anh, cơn giận trong lòng rốt cuộc cũng trào dâng qua ánh mắt, “Từ ‘anh rể’ này em nói riết thành nghiện rồi phải không, hmm?”

Tô Nhiễm chỉ biết một điều rằng anh sẽ không bỏ qua, nhưng không ngờ anh lại kéo cô vào hồ bơi, cô hoảng sợ nên đầu óc đã ngu ngơ từ lâu, muốn đẩy anh ra lại sợ bản thân chết đuối, cô căng thẳng: “Anh, anh tha cho tôi được không?”

“Em mở to mắt nhìn rõ cho tôi, đây là cái gì?” Bàn tay anh duỗi thẳng, nhẫn đeo trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh trăng, chiếu vào mắt cô, “Cái tôi đeo trên tay là gì!”

“Nhẫn kết hôn, nhẫn kết hôn của chúng ta.” Cô vội vàng nói, “Thế nhưng…bốn năm sau nhẫn này thuộc về Hoà Vy.”

“Em câm miệng cho tôi!” Lệ Minh Vũ quát, dằn từng chữ một: “Em ngốc nghếch hay ngu xuẩn? Tôi không liên quan chút nào đến Hoà Vy! Em nghe rõ chưa?”