, “Cậu không công bằng!” Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu toát ra trên trán cô. “Bây giờ cậu không còn yêu anh ấy nữa. Chính cậu bảo tớ thế. Việc này … việc này xảy ra tự nhiên thôi, Kerry. Cậu kể cho tớ cậu thích Victor thế nào, và, ừm, tớ xin lỗi nếu tớ hiểu nhầm,” cô cố nén câu cuối cùng. “Tớ chẳng biết phải nói gì nữa.”
Mặt Kerry nhăn nhúm lại, làm Leigh cảm thấy những làn sóng tội lỗi nhấn chìm cô.
“Kể từ khi mày tới đây, mày luôn là bạn tốt của tao. Tao chỉ không ngờ được là mày lại trở mặt với tao như thế này.”
“Nhưng tớ không mà! Tớ có làm thế đâu!” Leigh la lên, đặt tay lên vai Kerry. Kerry lùi lại, tránh không cho cô đụng vào người cứ như cô là thuốc độc vậy.
“Chà, chắc chắn với tao thì là như thế đấy,” Kerry quay người và chạy biến ra khỏi phòng, đế giày gõ mạnh xuống nền gạch cứng của phòng thay đồ.
Leigh đứng đó, nắm chặt cái túi đựng đồ thể dục. Rồi cô chậm chạp nhặt sách vở lên và bước ra khỏi cái phòng thay đồ nữ chật chội, hôi hám ấy, tránh cái nhìn soi mói của các bạn cùng lớp. Leigh biết rõ sự thật dù cho không ai khác biết.
Cô không đánh cắp Christian của ai cả. Anh ấy ở đó chờ đợi cô.
Nhưng cư xử đúng đắn thì có ích gì không không có ai tin ta cả?
***
Cứ như lớp thể dục còn chưa đủ khiến cô chán đời, cô còn đãng trí đến mức quên mất túi đồ ăn trưa ngay trên bàn bếp trước khi đi học, may mà hai đôla còn sót trong túi đủ để cô mua thứ gì đó ở quầy bán đồ ăn đắt khủng khiếp của trường.
Cái giá phải trả cho tính hay quên à?
Cá ngừ nấu nhừ.
“Cám ơn bác,” Leigh lầm bầm khi bà bán căng-tin múc cho cô một muỗng thức ăn đầy tú hụ.
Cô đã đi nửa đường tới cái bàn quen thuộc thì đột nhiên dừng lại. Cô nghĩ cái quái gì thế nhỉ? Cô không thể ngồi đó được.
Lucy, Allison và Kerry đã đang ngồi. Cái ghế của Leigh còn trống như đang chế nhạo cô. Leigh ngập ngừng bước tới vài bước rồi liếc nhanh xung quanh cái căng-tin ồn ào. Cô còn đi đâu được nữa? Chẳng còn cách nào ngoài ngồi một mình thôi. Nếu như mình không có cái khay ngu xuẩn đầy thức ăn này trên tay, mình đã chuồn khỏi đây mà không bị ai để ý rồi, cô nghĩ.
Cô có nên tới chỗ họ không nhỉ? Cô đã sống sót qua một vụ đối đầu nảy lửa ngày hôm nay. Rất có thể với sự hỗ trợ của Allison và Lucy ở đó, sẽ không tệ lắm đâu. Có thể bây giờ Kerry đã bình tĩnh hơn rồi.
Đúng lúc đó thì cô bắt gặp ánh mắt của Lucy. Bạn cô hơi lưỡng lự, vẻ mặt nó bối rối. Leigh mỉm cười rồi nhún vai – như thể nói rằng cô hiểu.
“Tớ ngồi đây được không?” cô hỏi Abigail Sunquist, người đang ngồi với mấy cô gái mà Leigh ngờ ngợ quen.
“Được, ngồi đi,” Abigail nói, ngồi xích qua.
Mấy giây sau, khi Leigh liếc sang cái bàn cũ của cô và thấy cái balô của Kerry để chễm chệ trên cái ghế vốn dành cho cô, cô biết cô đã quyết định đúng … ít nhất là một lần này.
Chương 16
“Thấy toà nhà này không?” Christian chỉ vào một tấm ảnh. Có bao nhiêu điều anh muốn chia sẻ với Leigh, bao nhiêu điều anh muốn tâm sự với cô.
Leigh ngồi cạnh Christian trên sàn phòng khách trải thảm nhà Archer. “Toà tháp London, có phải không?” Cô với vào tô sứ lấy một nắm bỏng ngô giòn rụm.
“Mmmm-hmmm. Còn đó là nơi châu báu hoàng gia được cất giữ. Em biết không, cái vương miện to tướng nặng trịch có nhung màu tím bên trong ấy đã ngự trên đầu nữ hoàng khi bà xuất hiện màu mè kiểu cách. Công nương Diana có đeo một số nữ trang cũng được cất giữ tại đó. Các vòng xuyến, mũ miện và những thứ như thế.”
“Ôi, em muốn được xem những thứ đó quá,” Leigh vừa nói vừa nhai tóp tép. Anh lật nhanh qua những trang ảnh dày bóng. Leigh đã hứa giúp anh làm một cuốn lưu niệm về chuyến đi học của anh, nhưng lúc này họ mới chỉ xem qua tất cả các ảnh chụp thôi.
“Xem kích thước của con chim này này.” Đó là một con quạ đang mổ ruột bánh mỳ trên mặt đất. “Truyền thuyết của toà tháp kể rằng nếu đàn quạ bay đi, Toà tháp London sẽ sụp đổ. Chắc chắn đó chỉ là mẹo quảng cáo thu hút khách du lịch, nhưng bảo vệ canh gác tháp London thì đúng là chăm bọn quạ này ghê lắm.”
“Thì có lý do thế còn gì.” Leigh chăm chú xem bức ảnh một cách tỷ mỷ, xem kỹ từng chi tiết một, khiến Christian ngẩn người vì sung sướng.
Ở bên cạnh Leigh thật thú vị không chịu nổi, Christian thoáng gặp mình hay đi ngang qua lớp cô để được nhìn thoáng qua gương mặt nhỏ đáng yêu đang nhăn lại vì suy nghĩ. Anh điện thoại cho cô có vẻ hơi nhiều quá, anh biết, nhưng giọng nói và điệu cười của cô làm anh thích thú hơn bất cứ điều gì trên đời. Và những đêm như thế này, họ loanh quanh chơi ở nhà anh hoặc ra ngoài với bạn bè, tận hưởng cảm giác ở bên nhau.
Leigh cù vào sườn anh. “Anh là một nhiếp ảnh gia có tài đấy,” cô bảo anh.
Christian chống khuỷu tay lên. “Nếu thế hãy để anh chụp ảnh em đi. Vì em chẳng cho anh tấm hình nào của em cả.”
Cô đỏ bừng mặt. “Khi nào hình lớp em xong em sẽ cho anh một tấm nhé. Nếu nó đẹp.”
“Nếu là ảnh chụp em thì chắc chắn là đẹp rồi.” Christian nói, hôn nhẹ lên môi cô.
Đã hơn hai tuần kể từ khi anh và Leigh trở thành “chính thức”, nhưng anh biết cô vẫn còn đang vất vả điều chỉnh. Cô cứ nói đi nói lại với anh rằng cô nhớ Kerry quá, rằng những