ười khác nói về việc cô đang cặp với Victor, anh thấy mình dửng dưng kỳ lạ. Chắc chắn mọi cảm xúc anh có giờ đã dành hết cho việc suy nghĩ về Leigh rồi.
“Các cậu xong chưa?” Richie hỏi. “Tớ phải về nhà trước khi con Sasha nó phá tan nhà tớ ra.” Con chó giống Yorkshire của Richie có tiếng là phá phách khi bị nhốt trong nhà quá lâu.
Christian đổ phần còn lại trong đĩa vào thùng rác. “Cậu biết cậu nói gì về việc gặp gỡ ai khác không?”
“Ừ,” Jason vừa đứng lên vừa nói.
“Có một người ở trường Fillmore mà tớ rất thích.”
“Ai thế?” Richie và Jason đồng thanh hỏi.
“Leigh.”
“Leigh á?” Jason lặp lại. “Cậu với Leigh Ferelano á?”
Richie huýt sáo. “Rắc rối to rồi …”
“Với Leigh thì có gì sai trái?” Christian sửng cồ lên.
“Cậu không phải hỏi bọn tớ câu ấy,” Jason nói.
“Nhắc bọn tớ xem ai là bạn thân nhất của cô ấy.” Richie gãi cằm vẻ trầm ngâm. “Cô gì tóc vàng ấy.”
Christian quắc mắt. “Im đi.”
Richie cười khùng khục. “Hơn thế nữa, cô ấy có biết là cậu tồn tại trên đời này không?”
“Khi dự án sức khoẻ kết thúc, cô ấy tránh cậu càng xa càng tốt còn gì,” Jason nói.
Christian đẩy cánh cửa kính bước ra. “Ừ, cô ấy cố ý như thế. Cô ấy không muốn xúc phạm đến tình cảm của Kerry.”
“Có thể cậu vướng phải một lời nguyền độc địa rồi,” Richie nhận xét.
Jason kéo khoá áo khoác. “Thế cậu định bao giờ thì mời Leigh đi chơi?”
“Tớ mời rồi,” Christian nói. “Leigh từ chối tớ.”
“Nàng công chúa băng giá từ California.”
Christian lắc đầu. “Không, cô ấy tuyệt lắm. Chỉ trung thành với bạn thôi.”
“Này, nếu cậu thực sự mê nàng, có thể cậu cần bày tỏ cho nàng biết. Đừng chấp nhận tiếng không ấy là câu trả lời cuối cùng.” Jason khuyên.
Christian suy nghĩ trong giây lát. Có lẽ chờ đợi và hy vọng nàng quay lại không phải là việc nên làm. Có thể Jason đúng.
***
Christian bắt đầu thật chậm rãi, bằng những việc nhỏ nhặt mà anh hy vọng sẽ làm Leigh vui chứ không khiến cô phải bực mình: một miếng giấy nhắn nhỏ dán vào trong cánh cửa tủ của cô, xin cô cho anh một cơ hội. Một lời nhắn ngắn gọn vào máy trả lời tự động của cô, đề nghị điều tương tự. Và rồi, điều lãng mạn nhất mà anh có thể nghĩ ra – một quả bí ngô nhỏ vẽ hình hai gương mặt một buồn một vui ở hai phía, gắn kèm với bức ảnh chụp họ ở thác Niagara lồng trong khung gỗ giản dị.
Chẳng có việc nào có tác dụng. Cô không trả lời điện thoại của anh, cô không nhận cả quả bí ngô lẫn tấm ảnh và nếu có có thấy mảnh giấy nhắn thì cô cũng chẳng nói lời nào. Thế là Christian lao vào bóng đá, học hành và bạn bè. Không sao. Nhưng cũng không hay lắm.
Anh có thể sống mà không có bạn gái mà – có quái gì đâu, anh chả sống thế một năm là gì. Nhưng bây giờ anh không muốn thế nữa.
Anh muốn có được Leigh.
***
Trung tâm thương mại đông khá là đông, cho nên có thể dễ dàng chuồn vào cửa hàng áo len mà không bị để ý. Ngoại trừ người bán hang dáng chắc nịch mỉm cười vẻ phỉnh phờ với anh khi anh bước vào, chẳng ai thèm nhìn anh đến lần thứ hai.
Leigh đang đứng trên một cái thang gắn vào tường, soạn áo len trên những cái tủ tường đày màu sắc. Tóc cô được búi gọn ra sau gáy, cô đang mặc một cái quần Jeans rất đẹp và một cái áo cao cổ màu xanh vàng.
Christian chờ đến lúc mấy người xem hàng gần đó đi khỏi, anh rụt rè tiến đến bên cô. “Em đói không?” Anh giơ ra trêu ngươi cô một bịch bánh quế nướng ấm sực. “Bánh nóng mới ra lò đây.”
Leigh há hốc mồm. Có điều, đó là vì ngạc nhiên hay thích thú thì Christian chịu không nói được.
Anh mở bịch bánh, để hơi nóng thơm phức của nó bốc ra ngoài. “Anh cho em một cái bây giờ nhưng nó hơi dính đấy. Có lẽ anh phải chờ đến lúc em hết ca rồi.” Leigh nhảy xuống khỏi thang, lắc đầu. “Đừng làm thế này.”
“Làm gì cơ?” anh hỏi. “Mang một cái bánh quế cho bạn bè à?”
“Anh biết em định nói gì mà.” Cô thảng thốt nhìn quanh trung tâm. “Ai đó có thể nhìn thấy anh đấy.”
“Thế thì dễ sợ nhỉ,” Christian ngây mặt ra. “Tưởng tượng vụ xì-căng đan mà xem. Chàng mang đến cho nàng đề nghị hoà bình dưới dạng chiếc bánh quế.”
Leigh đành nhoẻn miệng cười. “Anh không thấy em đang làm việc à?”
Christian lôi từ trên mắc xuống một cái áo len màu đỏ tươi. “Em có cái áo này cỡ anh cần không?”
“Là cỡ bao nhiêu?”
“À, đó là cho bạn gái anh – thực ra cho người mà anh hy vọng sẽ là bạn gái anh. Có lẽ em có thể giúp được anh. Anh cũng không chắc lắm về sở thích của cô ấy.”
“Cô ấy ghét áo len,” Leigh bước lại chỗ anh. “Anh thử đến cửa hàng bán quần Jeans ở cuối dãy này xong.”
Christian buông cái áo len ra và bước tới sát cô. “Không, anh nghĩ là cô ấy thích áo len. Cô ấy sợ rằng những cô gái khác trong trường sẽ không thích cô ấy hay sao đó. Nhưng điều ấy không đúng đâu.”
“Christian…”
Anh để túi bánh lên cái thang. “Tại sao em không trả lời điện thoại của anh, Leigh?”
“Anh biết lý do mà.”
“Chẳng có nghĩa gì cả,” anh nói. “Kerry và anh là quá khứ rồi.”
“Em không thể.” Nhưng giọng cô đã dịu xuống.
Christian để tay lên vai cô và nhìn sâu vào mắt cô. “Anh muốn được hiểu thêm về em,” anh nài nỉ. “Làm ơn cho anh một lý do chính đáng để em không thể cho anh cơ hội đó đi.”
Leigh vùng khỏi tay anh r