XtGem Forum catalog
Em Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Em Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324250

Bình chọn: 7.5.00/10/425 lượt.

đồ ăn trưa. Làn da vốn đã xanh xao của cô lem nhem nước mắt, mũi cô đỏ lên. “Không cãi nhau nhiều hơn các cặp khác đâu.”

Lucy và Allison liếc Leigh vẻ không đồng tình.

Leigh nhún vai căng thẳng. Đó là sự thật mà! À, có thể họ không cãi nhau ầm ĩ nhưng Kerry cứ lải nhải mãi về chuyện hai người không hoà hợp còn gì. Chẳng lẽ cô là người duy nhất nghe điều đó hay sao ?

Không ai nói gì trong mấy phút.

“Cậu có nghĩ bọn cậu sẽ là bạn bè không?” Leigh cố lần nữa.

Kerry, Lucy và Allison nhìn cô như thể cô có ba cái đầu.

“Điều như thế có thể xảy ra trong đời thật hay sao?” Lucy mỉa mai.

“À, ít nhất thì anh ấy cũng đứng đắn khi bảo cậu,” Leigh nói yếu ớt. “Có những anh chàng chả làm thế đâu.”

“Đúng thật,” Allison nói, mắt cô nheo lại. “Có ai nhớ Roger lắm mánh, cái gã làm ở trung tâm thương mại không? Ba tuần tràn đầy hạnh phúc, xong hắn không gọi điện thoại, không e-mail, không sủi tăm lên.” Cô lắc đầu. “Và khi tớ đối mặt với hắn, hắn nói hắn không nghĩ tớ sẽ đau khổ.” Cô uống ừng ực hết chỗ sữa còn lại. “Đồ tồi.”

“Có những anh chàng sợ ràng buộc.” Leigh thêm vào.

“Tất cả con trai đều thế,” Allison tuyên bố.

“Đó là bào chữa thôi,” Lucy căm phẫn nói.

“Ít ra tớ còn bạn bè như các cậu để an ủi,” Kerry chùi nước mắt, nói. “Các cậu lúc nào c ũng ở bên.”

Lucy và Allison gật đầu dứt khoát. “Bạn thân suốt đời.”

“Suốt đời,” Leigh nhắc lại, trao Kerry một nụ cười nhạt nhẽo, yết ớt. Cô thấy mình cũng muốn khóc.

Khi cô vò nhàu cái túi giấy màu nâu và phủi vụn bánh trên vạt váy, cô biết mình phải làm gì.

Tình bạn với Kerry phụ thuộc vào điều này.

***

Tìm Christian sau khi tan học chẳng khó khăn gì. Nếu không tập đá bóng với đội bóng trong gian thể dục thì cũng tụ tập với bạn bè trong phòng tập nhạc. Leigh chọn sân đá bóng trước. Trong lúc đi học hành lang, ôm chặt sách vở trước ngực, Leigh ôn lại những gì sẽ nói khi cô gặp anh.

Chắc chắn là anh đang đi đến gian thể dục, quả bóng tâng trên đầu gối. Trong một thoáng cô để mình tưởng tượng mọi chuyện giống như cô là bạn gái anh: được giữ hình anh trong ví cô, được chia sẻ những điều bí mật hàng đêm trước khi đi ngủ, được nắm tay anh đi trong hành lang …

Nhưng điều đó sẽ không xảy ra đâu. Leigh hắng giọng và gọi anh, hy vọng sự hiện diện của cô bên ngoài gian thể dục không khiến bất cứ cặp lông mày nào nhướng lên ngờ vực. Có gì mà phải lo. Con trai không biết con gái thích mình dù cô ta có gửi cho hắn một lá thư tình ký bằng máu.

“Chào,” Christian chạy tới, một nụ cười sáng bừng trên gương mặt anh. Một nụ cười đáng yêu, khó cưỡng lại. Leigh bắt mình phải cứng rắn chống lại sự duyên dáng của nụ cười ấy. Cô phải thế. “Thế nào em?”

Leigh nhìn chằm chằm xuống nền gạch bẩn thỉu. “Bình thường ạ.”

Christian dựa lưng vào dãy tủ kê dọc hành lang, tung quả bóng qua lại giữa hai tay. “Anh đoán là em đã nghe rồi.”

“Vâng.”

“Kerry bối rối lắm.”

“Thế còn nhẹ,” Leigh nói.

“Anh biết. Anh cũng bối rối.”

Leigh cắn môi. “Nó khó chấp nhận điều đó – nó vào căng-tin vừa đi vừa khóc.”

Nụ cười của Christian biến mất – thay vào đó là nỗi buồn vời vợi. Leigh biết Kerry hiện đang rất giận Christian, nó có thể xé xác Christian, nhưng nếu Kerry được thấy gương mặt anh, nếu nó được thấy anh tự giằng xé bản thân vì chuyện này thế nào, cô biết bạn cô sẽ không ghét anh lâu được. Làm sao nó ghét được?

Christian lắc đầu chán nản. “Anh không muốn làm cô ấy đau lòng.”

Leigh biết điều đó. Đôi mắt kia không thể làm đau bất cứ ai.

“Con gái luôn nói rằng muốn con trai trung thực. Nhưng khi ta trung thực thì gây tai hoạ còn lớn hơn.” Anh đấm quả bóng vào tủ. “Em biết đấy, bạn bè anh nghĩ anh nên bỏ rơi cô ấy nhẹ nhàng. Ngừng gọi điện và các thứ.”

“Đó nhất định là một kiểu chia tay sành điệu rồi,” Leigh vặc lại.

Christian thở dài. “Anh sẽ không bao giờ làm thế với bất cứ ai cả.”

Leigh dịu lại. “Em biết.” Trông anh thật đau khổ, thật cô đơn đến nỗi cô chỉ muốn vươn tới và đặt bàn tay lên bên má mềm mại, ấm áp của anh. “Anh có nghĩ bọn anh sẽ là bạn không?” Sau cái cảnh mà Leigh chứng kiến trong căng-tin, cô không dám chắc nữa. Cái kiểu đó có thể xảy ra trong tiểu thuyết, nhưng như Lucy nói, đời thực là chuyện khác.

“Anh muốn nghĩ như vậy.”

Leigh không thể trung thực với tình cảm của mình. Phút trước trên đường tới đây, tất cả những gì cô định nói với Christian là cô không thể gặp anh nữa, phút này thì cô lại đang nghĩ mọi thứ. Đây là một trong những quyết định khó khăn nhất trong đời cô. Cô đang đứng đây, muốn rời xa con người đầu tiên khiến cô có những cảm xúc mãnh liệt chưa từng có.

Cô thích anh thật nhiều. Nếu như cô không bao giờ gặp được ai như anh nữa thì sao? Rồi cô có một ý nghĩ còn tệ hơn. Nếu cô không bao giờ gặp được ai như Kerry nữa thì sao?

Leigh nắm chặt mấy ngón tay vào cuốn vở Toán gáy xoắn, sợi dây kim loại cứa thẳng vào da thịt cô. “À, lý do em xuống đây là …”

“Ý em là không muốn xem anh bị đá trong kia chứ gì?” Christian đùa.

“Không.” Leigh ngh ịch cái dây chuyền. “Đó là … em không thể đi chơi với anh được.”

“Leigh …” Christian tiến lại gần cô hơn.

Leigh lắc đầu, t