mặt nhìn xuống:
– Lần đi này, có lẽ một hai năm nữa mới có cơ hội trở về. Và lúc bấy giờ có lẽ em đã có gia đình êm ấm.
Tôi cười buồn:
– Vâng, có thể em sẽ mời anh về nhà, lúc ấy có lẽ em đã con cái đề huề!
Thư Hoàn cười, nụ cười nhếch môi, giọng nói bắt đầu thay đổi:
– Anh sẽ sung sướng vô cùng nếu được Y Bình mời, anh sẽ đến để chia vui với hạnh phúc của em chứ…
Tôi cũng cười, tại sao chúng tôi lại nói đến những điều ấm a ấm ớ như vậy? Tôi cố làm ra vẻ bình thản:
– Bao giờ thì anh đi?
– Khoảng tháng chín hay tháng mười
– Nghĩa là còn một hoặc hai tháng nữa anh đi chứ gì?
– Vâng
– Có lẽ lúc ấy em không đến tiễn anh được nên xin chúc mừng anh trước.
Hoàn nhìn tôi, đột nhiên chàng có vẻ xúc động mạnh, bàn tay giữ lấy tôi xiết chặt hơn, chàng định nói gì? đôi môi mở rộng rồi đóng kín. Một lúc chàng quay sang nơi khác, nói:
– Em có cần anh giúp chi không?
– Đủ rồi anh ạ, cám ơn anh nhiều lắm!
Chúng tôi như đang diễn màn kịch chia ly. Mắt Hoàng đỏ:
– Sẽ không bao giờ anh quên em, Y Bình ạ! Đến bao giờ thế giới hết thù hận, bao giờ bóng dáng dì Tuyết và Như Bình không còn ám ảnh anh, lúc đó anh sẽ trở về, chúng ta sẽ lại yêu nhau……
– Biết có ngày đó hay không?
– Biết đâu!
– Nhiều lúc thời gian sẽ gội rửa đi dĩ vãng, hàn gắn vết thương lòng phải không anh?
– Có thể!
Tôi nhìn chàng cười buồn, Hoàn móc trong túi ra xấp giấy bạc, trao cho tôi:
– Em sắp phải cần đến tiền nhiều hơn.
– Thôi anh ạ, giữa chúng ta không có còn nợ tình cảm, thì cũng không nên nợ thêm tiền bạc. Chia tay rồi, em không muốn phải dính dấp thêm với anh một cái gì nữa…
– Nhưng bây giờ em đang cần tiền, em cần phải đưa cha em vào bệnh viện.
– Điều đó, em lo liệu đuợc.
– Y Bình, em đừng cố chấp, đây là thiện ý sau cùng của anh.
– Nhưng em cũng mong anh để cho em giữ một chút tự ái còn lại.
Hoàn bỏ tiền vào túi:
– Thôi được rồi, bao giờ em cần, em cứ bảo anh, anh sẽ cố hết sức giúp em. Cũng như lúc anh đi rồi, có chuyện gì cần em cứ đến nhà anh.
– Chắc anh củng hiểu là chẳng bao giờ có chuyện đó, chia tay nhau rồi, em không muốn anh bận tâm gì về em nữa.
– Em vẫn ương gàn như ngày nào!
Tôi cười, mắt mờ lệ. Khuôn mặt của chàng như chiếc bóng nhìn qua làn nước. Tay chàng đã rời khỏi tay tôi, chàng cười gượng:
– Thôi, anh đi nhé, Y Bình!
– Vâng.
– Em gắng gìn giữ…
– Anh cũng gắng giữ gìn sức khoẻ.
Nhìn tôi thêm một lúc, chàng quay lưng chậm rãi bước đi. Tôi tựa cửa nhìn theo. Bước được hai ba bước chàng lại quay mặt lại. Tôi khoát tay, chàng do dự một chút rồi bỏ đi nhanh ra phía đầu hẻm.
Khi bóng chàng đã khuất, tôi mới quay lưng trở vào nhà. Khép cửa lại, tựa lưng vào cửa, những giọt lệ nén lâu ngày trong lòng tôi chảy ra như hai dòng suối nhỏ. Sấm chớp ầm ĩ trên trời cao. Mưa to sắp đến.
Vừa bước tới thềm, mẹ đã hỏi:
– Thư Hoàn đầu rồi?
– Về rồi!
– Sao không bảo nó ở lại dùng cơm?
– Từ đây về sau sẽ chẳng bao giờ chàng đến đây nữa.
Tôi nói như sắp đứt hơi, mẹ nhìn tôi:
– Sao vậy? Lại giận nhau nữa rồi à?
– Không. Không có gì cả mẹ. Tôi bước tới ngồi tựa đầu lên gối mẹ, bên ngoài trời, sấm chớp nổ vang – Sắp mưa rồi!
Mẹ lo lắng:
– Chuyện gì nữa thế con?
– Đời người bao giờ cũng vậy, có hợp thì phải có tan, hoa nở để rồi tàn, có khởi đầu phải có kết thúc phải không mẹ.
– Chúng bay trẻ con thật, có khùng không mà gây gổ nhau hoài thế?
Tôi cười buồn, úp mặt vào lòng mẹ, nước mắt thấm ướt áo mẹ. Mưa gió dồn dập những hình ảnh cũ xưa hiện ra. Khuôn mặt của Thư Hoàn, của Như Bình, Mộng Bình, Hảo, Kiệt, dì Tuyết, của cha và cả của mẹ lần lượt hiện lên, nhập nhoè như những bóng ma chơi.
Trận mưa thật to kéo dài từ chiều tối đến sáng hôm sau. Khi ánh nắng thấp thóang ngoài cửa, tôi nằm yên không muốn ngồi dậy, nhưng còn quá nhiều công việc phải giải quyết. Tôi miễn cưỡng ngồi dậy thay áo và ăn sáng với chú chó Bi Bi. Dưới một hoàn cảnh bắt buộc không thể để nó bơ vơ tôi đành đem nó về nhà. Nhớ lại cách đây nửa năm, tôi đã mơ ướt có một chú chó nhỏ để nuôi, bây giờ đã có, nhưng… Tôi thở dài, dặn dò mẹ vài điều xong tôi đến đằng kia.
Ra khỏi cửa nắng thật tốt, cái nắng của “sau cơn mưa trời lại sáng” Cô Lan vừa ra mở cửa đã lên tiếng:
– Cô ơi, em không làm nữa đâu, mỗi lần hầu hạ ông chủ là bị quát mắng, em sợ quá, thôi em không làm nữa, cô cho em về nhà em.
Tôi bực mình:
– Thôi đừng ồn, tối nay tôi sẽ tính tiền.
Đến phòng cha, cha đang nằm trên giường, mắt trong ra cửa, vừa trong thấy tôi là cha hét lên:
– Y Bình! Bộ con định giết cha à?
Tôi bước tơi, cầm lấy cánh tay khô cằn:
– Có chuyện gì thế hở cha?
Cha vung mạnh đôi tay:
– Tao không muốn con đày tớ ngu ngốc đó chăm sóc cho tao, thứ gì ngu như bò! không biết làm cái gì cả?
– Thôi được rồi, để con cho cô ấy nghỉ việc. Chân cha hôm nay cử động được không?
– Hôm qua còn cử động được, không hiểu tại sao hôm nay lại không. Y Bình con cho cha biết, cha bị bệnh gì?
Tôi không dám nói sự thật:
– Con cũng không rõ, để con đưa cha đến bệnh viên nhé!
– Không! Cha hét lên – Không bao giờ tao chịu nằm bệnh viện nhất định không.
Tôi nhẫn nại:
– Ch