80s toys - Atari. I still have
Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu?

Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu?

Tác giả: Chishikarin

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210914

Bình chọn: 8.00/10/1091 lượt.

Tuổi Trẻ, báo đi báo đi. Các tin nóng hổi… _ tiếng rao giữa trời với cái nắng gắt của trưa hè sài thành.

- Báo đi, báo đi, ai báo… ai da…

Cô bé bán báo mải chạy rao báo mà không để ý nên va vào một cô bé khác.

- Hức… huhuhu… _ cô bé kia mặc một chiếc váy hồng thật xinh xắn đang khóc nấc lên.

Chân của cô bé váy hồng bị trầy xước cả đầu gối đau rát.

- Phù phù… phù… mình xin lỗi! Mình không cố ý đâu. _ cô bé bán báo cúi xuống, nâng nhẹ chân của cô bé váy hồng và thổi để làm mát vết thương.

- Hu huhu… _ cô bé váy hồng vẫn khóc.

- Bạn nín đi! Mình xin lỗi mà! Khóc xấu lắm. Ba mình nói, con gái thì phải mạnh mẽ lên, không được dễ dàng mít ướt. Như thế mới không bị người khác bắt nạt. _ cô bé bán báo lau nước mắt cho cô bé váy hồng.

- Hức… _ cô bé váy hồng bắt đầu bớt tiếng nấc.

- Bạn có đau lắm không? _ cô bé bán báo đỡ cô bé váy hồng đứng dậy.

- Mình… hức… mình hơi đau tí, nhưng mà không sao.

- Mình xin lỗi! Tại mình vô ý quá.

- Bạn xin lỗi mình nhiều quá, mình không sao.

- Cẩn thận! _ cô bé bán báo la lên, đẩy cô bé váy hồng vào trong.

“Kíttttt… rầm” _ có một chiếc xe đạp tông vào cô bé bán báo.

Tên chạy xe đạp thấy thế sợ quá liền bỏ chạy.

- Bạn ơi!? _ cô bé váy hồng vội chạy lại đỡ cô bé bán báo. – Bạn có sao không?

- Mình… xítttt… “lắc đầu”

- Máu bạn đang chảy nè.

Một dòng máu chảy từ trán cô bé bán báo xuống.

- Chuyện nhỏ ý mà, mình quen rồi, Không sao đâu, bạn đừng lo. _ cô bé bán báo lau vết máu đó đi rồi nói.

- … Bạn tên gì?

- Mình tên Tiểu Yến.

- Còn mình là Gia Tuệ, mình làm bạn được không?

Cô bé bán báo nhìn cô bé váy hồng một lượt rồi mới nói tiếp:

- Bạn chịu làm bạn với mình hả?

- Uhm!

- Mình chỉ biết bán báo thôi, nhà mình nghèo lắm.

- Còn đỡ hơn mình, mình không biết làm gì hết.

- …

- Tiểu Yến dạy mình bán báo đi!

- Nhưng mệt lắm.

- Đi mà!

- Nhưng mà…

- Đi nha!?

- Vậy Gia Tuệ làm theo Tiểu Yến nha.

Cô bé váy hồng gật đầu lia lịa.



- Gia Tuệ! _ hai đứa vừa đi được vài bước thì có tiếng người gọi lại.

Cô bé váy hồng quay lại.

Thấy ba mình, cô bé vội chạy lại ôm lấy ba.

- Con gái đi đâu để ba tìm nãy giờ, có biết ba lo cho con lắm không?

Nhìn sự ân cần của ông bố ấy với con gái, cô bé bán báo cụp mi xuống, cười nhẹ vui cho cô bé váy hồng có một người bố lí tưởng. Kéo mũ xuống, cô bé bán báo lại tiếp tục công việc.

- Tiểu Yến! _ cô bé váy hồng gọi thật lớn.

Cô bé bán báo quay lại.

Cô bé váy hồng giới thiệu người bạn mới của mình cho ba biết.

Không hiểu sao, ông bố lại có ấn tượng rất mạnh với cô bé bán báo này.

- Cảm ơn con nhé! _ ông bố nói với cô bé bán báo.

- Con có làm gì đâu ạ.

- Lúc nãy chú đã nhìn thấy cả rồi, nếu không có con thì Gia Tuệ của chú đã bị thương do chiếc xe đạp kia rồi.

- …

- Nhà con ở đâu để chú đưa con về.

- …

- Sao vậy con?

- Con không có nhà.

- … Vậy con ở đâu?

Cô bé bán báo dắt ông bố và người bạn mới về “nhà” của mình.

…………ooO

Dưới một hầm cầu,

- Anh muốn làm việc cho tôi chứ? _ ông bố.

- Làm gì? _ bố của cô bé bán báo hỏi lại.

- Anh không muốn Tiểu Yến phải mãi lăn lộn ngoài đường với đống báo đó chứ? Nó cần được đến trường.

- Anh tưởng tôi không muốn sao? Tôi muốn cho nó một ngôi nhà, cho nó đi học, được ăn no, được học hành, được chơi như những đứa trẻ cùng tuổi. Nhưng hoàn cảnh tôi thế này không thể cho nó được những điều ấy.

- Tôi sẽ giúp anh có thể cho Tiểu Yến được những điều ấy.

- Thật không? Vậy tôi phải làm gì?

- Hãy làm theo lời tôi là được rồi!…>>



– Khốn nạn! _ Thiên Tuấn đấm mạnh vào tường.

– Ngay cả một đứa trẻ ông ta cũng không tha. _ Phong.

– Thực ra lúc đầu mục đích của ông ta chỉ là để tôi bên cạnh Gia Linh chăm sóc và bảo vệ cho con gái ông ta mà thôi.

– Nhưng lúc sau, nhận ra được năng lực của em nên đã biến em trở thành một công cụ giúp ông ta đúng không? _ Thiên Tuấn.

– Phải mất một năm trải qua những ca phẫu thuật đau đớn tột cùng để biến tôi trở thành “chị em song sinh” của con gái ông ta.

– Nhưng chỉ là ngoại hình, còn tính cách thì không thể. _ cô.

– Cha tôi là sự uy hiếp của lão ta đối với tôi.

– Tất cả mọi việc cậi làm chỉ để bảo vệ người cha của mình đúng không?

– Không!

– …

– Lúc đầu là như thế thôi. Còn sau này, thì không. Tôi không muốn trở lại làm một con bé bán báo bẩn thỉu, bần hàn như trước nữa. Tôi muốn phải thoát khỏi kiếp khốn khổ ấy, không được để ai khinh thường mình. Bằng mọi giá tôi phải thành công.

– Rồi sao nữa?

– Tôi muốn mình phải trội hơn Gia Tuệ về tất cả. Nhưng ông trời bất công đã không cho tôi thứ gì mà còn lấy đi của tôi nhiều hơn những gì tôi có. Tất cả mọi người đều yêu thương, tin tưởng vào nó. Nó luôn thành công còn tôi thì ngược lại. Tôi căm ghét nó!

– Lòng đố kị và sự ghanh ghét. _ Phong.

– Ông trời không cho ai thứ gì, và cũng không lấy đi của ai bất cứ thứ gì mà không có nguyên do cả đâu. Ông trời rất công bằng mà. Trước hoặc sau, cậu sẽ nhận đượ