Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322562

Bình chọn: 9.5.00/10/256 lượt.

ình trong xe này trống, nên giờ đây anh có thể nhẹ nhàng rời khỏi đất nước này, không hành trang, không gánh nặng, một mình, với một vẻ ngoài hào nhoáng (nhưng đẹp) của tuổi trẻ, như một sinh viên mới bắt đầu xây dựng nền tảng đầu tiên của tương lai.

Anh thử đi sâu hơn vào ý nghĩ rời khỏi đất nước. Anh cố nhớ lại cuộc sống trước kia của mình. Anh cố coi nó như một cảnh tượng rộng lớn mà anh nuối tiếc nhìn lại, một cảnh trí xa xôi đến chóng mặt. Nhưng anh không thể làm được. Giờ đây trong óc anh chỉ có thể nhìn thấy đằng sau mình một thứ nhỏ bé thảm hại, mỏng dẹp như một chiếc đàn accordeon đóng lại. Anh phải cố lắm mới nhớ được những mẩu kỷ niệm có thể cho anh ảo tưởng về một số phận đã trải qua.

Anh nhìn cây cối quanh mình. Tán lá của chúng màu xanh, vàng và nâu. Rừng trông giống như một đám cháy. Anh tự nhủ mình ra đi đúng vào lúc rừng đang cháy và cuộc đời và những kỷ niệm của anh sẽ bị thiêu đốt trong ngọn lửa đẹp đẽ và vô hồn đó. Liệu anh có đau khổ vì không đau khổ không? Liệu anh có buồn vì không buồn không?

Anh không hề thấy buồn, nhưng anh cũng không hề có mong muốn khẩn trương lên. Theo những gì đã bàn với bạn bè ở nước ngoài, nhẽ ra đúng lúc này anh đã phải đi qua biên giới, nhưng anh cảm thấy một lần nữa mình lại rơi vào trạng thái lười biếng không định hình vốn có rất nhiều và bám rễ chặt trong giới của anh, bởi vì anh gục đầu chính xác trong những điều kiện đòi hỏi đến một lối hành xử kiên quyết và nhanh nhẹn. Anh biết mình sẽ khẳng định cho đến cùng sẽ khởi hành trong ngày hôm đó, nhưng anh cũng nhận ra mình đã làm tất cả những gì có thể, ngay từ sáng , để hoãn lại cái giờ phút rời khỏi thành phố nước nóng xinh đẹp này, nơi mà từ nhiều năm nay anh vẫn đến thăm bạn mình, những chuyến thăm đôi khi cách nhau rất xa, nhưng lúc nào cũng mang lại niềm vui.

Anh đậu xe (đúng, đúng chỗ chiếc xe màu trắng của nghệ sĩ kèn và chiếc mô tô đỏ của Frantinsek đã đậu) và đi vào quán cà phê. Olga sẽ đến gặp anh ở đó sau nửa giờ nữa. Anh nhìn thấy một cái bàn mà anh ưng ý, ở góc phòng gần cửa kính, từ đó có thể nhìn được những cây phượng của khu vườn công cộng, nhưng rất tiếc đã có một người đàn ông trạc ba mươi tuổi ngồi đó. Jakub đành ngồi ở bàn bên cạnh. Từ đó anh không nhìn thấy những cái cây, đổi lại, cái nhìn của anh chăm chú hướng về phía người đàn ông mà anh thấy rõ là đang nóng nảy, không rời mắt khỏi cửa ra vào và rung chân.

7.

Cuối cùng cô cũng đến. Klima nhảy khỏi ghế, tiến đến cô và dẫn cô về cái bàn gần cửa sổ. Anh mỉm cười với cô, như thể muốn qua nụ cười đó chứng tỏ thoả thuận của họ vẫn còn hiệu lực, cả hai người đều bình tĩnh, thông hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Anh tìm kiếm trong biểu hiện của cô gái câu trả lời khẳng định cho nụ cười của mình, nhưng anh không tìm thấy. Anh lo lắng vì điều đó. Anh không dám nói điều mình đang lo lắng, và bắt đầu nói với cô gái một vài câu chuyện bâng quơ tạo ra một bầu không khí vô tư lự. Tuy vậy, lời lẽ của anh bị bật lại trước sự im lặng của cô gái như một bức tường đá.

Rồi cô cũng ngắt lời anh:

– Em đổi ý rồi. Đó là tội ác. Anh thì có thể, em thì không.

Nghệ sĩ kèn cảm thấy như tất cả trong anh vỡ vụn. anh nhìn chằm chằm Ruzena với cái nhìn trống rỗng và không biết phải nói gì nữa. anh chỉ thấy mỗi nỗi mệt mỏi tuyệt vọng. Ruzena nhắc lại:

– Đó là tội ác.

Anh nhìn cô, thấy như thể cô không có thật. cô gái này, người mà anh không tài nào nhớ nổi mặt khi ở xa, giờ đây hiện diện như một lời kết tội chung thân. (Cũng như tất cả chúng ta, Klima chỉ coi là thực tết những gì đi vào cuộc đời anh thật sự, chậm rãi, hữu cơ, trong khi những gì đến với anh từ bên ngoài, đột ngột và không dễ chịu, anh đều coi là một cuộc xâm lấn của cái không thực. Thế nhưng không có gì thật bằng cái không thật đó!)

Nhưng người phục vụ đã nhận ra nghệ sĩ kèn hôm trước đã tiến đến bàn của họ. Anh ta mang hai ly cognac đến trên cái khay và nói với họ giọng vui vẻ:

– Ông bà biết không, tôi đọc được ham muốn trong mắt ông bà đấy – và anh quay sang Ruzena nói lại điều nhận xét lần trước anh đã nói – Cẩn thận đấy! Tất cả các cô gái khác sẽ móc mắt cô mất! – và anh ta cười lên rất to.

Lần này Klima quá thẫn thờ nên không chú ý tới lời nói của người phục vụ. Anh uống một ngụm cognac và ngả người về phía Ruzena:

– Anh xin em. Anh tưởng chúng ta đã nhất trí rồi cơ mà. Chúng ta đã nói hết rồi. tại sao đột nhiên em lại thay đổi ý định? Em cũng đã nghĩ giống anh là phải dâng hiến hoàn toàn cho nhau trong vài năm đầu tiên. Ruzena! Nếu chúng ta làm thế, chỉ là vì tình yêu của chúng ta và vì chúng ta sẽ có con khi nào cả hai đều thật sự muốn.

8.

Jakub nhận ra ngay lập tức cô y tá từng muốn giao Bob cho các ông già. Anh nhìn cô, ngạc nhiên, rất tò mò muốn biết họ đang nói gì, cô và người đàn ông kia. Anh không nghe được lời nào rõ ràng, nhưng anh thấy rõ cuộc trò chuyện rất căng thẳng.

Theo cách biểu hiện của người đàn ông, anh thấy ngay là anh ta vừa biết được một tin gì đó rất không hay. Phải mất một lúc anh ta mới nói tiếp được. Theo cử chỉ của người đàn ông, có thể thấy rõ là anh ta