iện tại còn tồi tệ hơn là cô đã nghĩ và cô đã bị rơi vào một cái bẫy.
Cô đến đây để chắc chắn rằng chồng mình không ở đó và qua đó để biết một cách gián tiếp (một lần nữa, lần thứ bao nhiêu không thể biết!) về sự không chung thuỷ của anh. Nhưng giờ đây, mọi việc đã thay đổi. cô sẽ không bắt quả tang được anh nói dối, mà (một cách trực tiếp, tận mắt) bắt quả tang không chung thuỷ. Dù muốn hay không chung thuỷ. Dù muốn hay không, cô cũng sẽ nhìn thấy người phụ nữ đang ở cùng Klima. Nghĩ vậy, cô thấy mình chao đảo. Rõ ràng, từ lâu nay cô đã chắc chắn mình biết tất cả, nhưng cho đến giờ cô vẫn chưa nhìn thấy gì (chưa nhìn thấy người tình nào của chồng mình). Nói đúng ra, cô không biết gì hết, cô chỉ tin là biết, và cô gán cho giả thiết đó sức nặng của sự chắc chắn. Cô tìn vào sự không chung thuỷ của chồng mình như một con chiên tin vào Chúa, cùng với sự chắc chắn tuyệt đối dù chưa bao giờ thấy mặt Người. Khi nghĩ ngày hôm nay cô sẽ nhìn thấy Klima cùng với một người đàn bà, cô cảm thấy cùng sự kinh hoàng của con chiên được Chúa gọi điện thông báo sẽ đến nhà ăn trưa.
Toàn bộ cơ thể cô run lên vì sợ. Nhưng tiếp đó, cô nghe tiếng ai gọi tên mình. Cô quay lại và nhìn thấy ba người đàn ông trẻ tuổi đang đứng dưới các vòm trần. Họ mặc quần jean, áo pull và dáng vẻ lang thang của họ nổi bật lên trên cách ăn vận u buồn mà các bệnh nhân của khu điều trị vẫn quen khi đi dạo. Họ vừa cười vừa chào cô:
– Bất ngờ quá! – cô kêu lên. Đó là các nhà điện ảnh, những người cô từng biết từ khi vẫn còn hát trên sân khấu.
Người cao nhất, đạo diễn, nắm ngay lấy tay cô:
– Thật là dễ chịu khi nghĩ là cô đến đây vì chúng tôi…
– Nhưng cô đến đây là vì chống đấy chứ… – trợ lý đạo diễn buồn bã nói.
– Khỉ thật! – đạo diễn nói – Người phụ nữ đẹp nhất thủ dô, và bị một con thú thổi kèn nhốt trong lồng, đến nỗi chẳng còn ai được ngắm nhìn từ bao nhiêu năm nay…
– Mẹ kiếp! – người quay phim nói (đó là thanh niên mặc áo pull thủng lỗ) – phải ăn mừng chứ nhỉ!
Họ nghĩ ra phải thể hiện sự ngưỡng mộ thèm muốn với một bà hoàng tuyệt mỹ, người đang nóng lòng kín đáo ném những thứ quà tặng mà mình khinh thường vào một cái giỏ đan bằng cành liễu. Và cô, trong lúc đó, cô đón nha6.nó những lời của họ với vẻ biết ơn như một cô gái trẻ chân khập khiễng dựa vào một cánh tay chắc chắn.
12.
Olga nói và Jakub nghĩ là anh vừa đưa thuốc độc cho cô gái không quen biết, và lúc nào cô ta cũng có thể uống nó.
Điều đó đột nhiên xảy ra, điều đó xảy ra nhanh đến nỗi anh không còn có đủ thời gian để nhận ra. Điều đó đã xảy ra ngoài ý thức của anh.
Olga vẫn nói và trong đầu Jakub tìm kiếm những cách biện giải, anh tự nói với mình là anh đã không muốn đưa ống thuốc cho cô gái, chỉ có cô cứ khăng khăng lấy bằng được nó mà thôi.
Nhưng anh cũng hiểu ngay rằng đó là một cách biện hộ quá dễ dàng. Anh có hàng nghĩn cách để không nghe theo lời cô ta. Trước sự ngạo mạn của cô gái, anh cũng có thể tỏ ra ngạo mạn ngược lại, bình thản dốc viên thuốc vào tay và đút nó vào túi áo.
Và vì anh không tự chủ lắm và đã không làm gì, anh có thể chạy theo cô gái và thú nhận mình đã cho thuốc độc vào tuýp thuốc. Giải thích điều đó không khó khăn gì mấy.
Nhưng thay vì phải hành động, anh đã ngồi im trên ghế nhìn Olga đang giải thích với anh điều gì đó. Cần phải đứng lên, chạy theo đuổi kịp cô gái. Vẫn còn có thời gian. Và anh có nghĩa vụ phải làm tất cả để cứu cuộc đời cô ta. Thế thì tại sao anh còn ngồi mãi trên ghế, tại sao anh không nhúc nhích?
Olga vẫn nói và anh ngạc nhiên thấy mình vẫn ngồi yên trên ghế không động đậy chút nào.
Anh vừa quyết định là mình phải đứng dậy ngay lập tức để chạy đi tìm cô y tá. Anh tự hỏi mình sẽ giải thích với Olga thế nào rằng anh phải đi. Liệu anh có nên thú nhận với cô chuyện vừa xảy ra? Anh kết luận là không thể thú nhận với cô được. Điều gì sẽ xảy đến nếu cô y tá uống viên thuốc trước khi anh đuổi kịp cô ta? Olga liệu có biết Jakub là kẻ giết người không? Và thậm chí nếu anh đuổi kịp cô ta, anh sẽ phải tự thanh minh thế nào trong mắt Olga và nói cho cô hiểu tại sao anh do dự lâu đến thế? Làm cách nào anh có thể giải thích cho cô rằng anh đã đưa tuýp thuốc cho cô gái đó? Ngay bây giờ, vì cái thời khắc anh đang còn ngồi yên không làm gì, đóng đinh xuống ghế này, hẳn trong mắt bất kỳ ai anh cũng đã là kẻ sát nhân!
Không, anh không thể kể cho Olga, nhưng phải nói thế nào đây? làm thế nào giải thích được cho cô nếu anh đột ngột đứng lên chạy biến đi?
Nhưng việc nói cho cô liệu có quan trọng gì không? Làm thế nào mà anh vẫn còn để ý đến điều ngu xuẩn đó? làm thế nào anh có thể, khi vấn đề liên quan đến sự sống và cái chết, lo đến những gì Olga sẽ nghĩ về mình?
Anh biết những suy nghĩ của mình hoàn toàn sai chỗ và mỗi giây do dự sẽ còn làm trầm trọng thêm mối nguy hiểm đang rình rập cô y tá. Trên thực tế, giờ đã là quá muộn. Từ lúc anh do dự, hẳn cô và bạn trai đã đi rất xa quán cà phê, mà Jakub không biết theo hướng nào để có thể tìm ra cô. Anh có biết đơn giản là họ đi đâu không? Anh phải đi đường nào để tìm được họ?
Nhưng ngay lập tức anh tự