đang cố thuyết phục cô gái và anh đang cầu xin cô ta. Nhưng cô gái vẫn bướng bỉnh không chịu nói gì.
Jakub không thể ngăn mình nghĩ là họ đang đề cập đến cuộc sống của ai đó. Anh luôn thấy cô gái tóc vàng như là người sẵn sàng giữ chặt nan nhân cho đao phủ làm việc, và không một phút nào anh nghi ngờ người đàn ông đứng về phía cuộc sống và cô gái ở phía cái chết. Người đàn ông muốn cứu cuộc sống của ai đó, anh ta đang kêu gọi giúp đỡ nhưng cô gái tóc vàng từ chối và vì cô ta ai đó sẽ phải chết.
Và sau đó, anh nhận ra là người đàn ông thôi không nằn nì nữa, anh ta đã mỉm cười và không do dự vuốt má cô gái. Họ đã đồng ý được với nhau rồi ư! Không hề. khuôn mặt, dưới làn tóc vàng, vẫn bướng bỉnh nhìn ra xa chứ không chịu nhìn người đàn ông.
Jakub không đủ sức rời mắt khỏi cô gái, người mà từ hôm qua đến giờ anh vẫn thấy không thể khác vai trò người giúp việc của đao phủ. Cô ta có khuôn mặt xinh đẹp và trống rỗng. Khá xinh để hấp dẫn một người đàn ông và khá trống rỗng để mất đi toàn bộ uy lực của mình. Khuôn mặt đó rất kiêu căng, và Jakub biết, kiêu căng không phải vì xinh đẹp mà vì nó trống rỗng.
Anh tự nhủ mình đang nhìn thấy trong khuôn mặt này hàng nghìn khuôn mặt khác mà anh biết rõ. Anh tự nhủ toàn bộ cuộc đời mình chỉ là một cuộc đối thoại không ngừng nghỉ với khuôn mặt đó. Khi anh ta cố thử giải thích điều gì đó, khuôn mặt đó chuyển sang vẻ phòng thủ, đáp lại những lời lẽ của anh ta bằng cách nói về một việc khác, khi anh ta cười với nó, khuôn mặt đó liền trách cứ vẻthong dong thoải mái của anh ta, khi anh ta thưong xót nó, khuôn mặt đó liền tố cáo anh cao ngạo, khuôn mặt đó không hiểu gì hết và quyết định tất cả, khuôn mặt trống rỗng như một sa mạc và kiêu hãnh vì cái vẻ sa mạc đó của mình.
Jakub tự nhủ hôm nay anh đang nhìn khuôn mặt đó lần cuối cùng để ngày mai ra di, đến vương quốc của mình.
9.
Ruzena cũng để ý đến Jakub và nhận ra anh. Cô cảm thấy ánh mắt anh chiếu thẳng lên người mình, điều đó làm cô sợ hãi. Cô tự thấy mình bị giam hãm trong cái vòng do hai người đàn ông đồng loã một cách câm lặng tạo ra, trong cái vòng tròn của hai cái nhìn chiếu nhọn hoắt vào cô như hai họng súng.
Klima tiếp tục đưa ra các lý luận của mình và cô không còn biết trả lời thế nào nữa. Cô đành nhắc đi nhắc lại thật nhanh rằng khi liên quan đến cuộc sống của một đứa trẻ, không còn lý do gì nữa và chỉ còn tình cảm mới có quyền lên tiếng. Cô im lặng quay mặt đi để tránh khỏi tầm nhìn của hai ánh mắt và nhìn chằm chằm ra cửa sổ. Khi đó, nhờ tập trung cao độ, cô thấy nảy sinh trong mình ý thức bị đàn áp của người tình nhân và người mẹ không được hiểu, và ý thức đó lên men trong tâm hồn cô như mỳ của món knodel. Và vì không thể diễn tả được cảm giác đó bằng từ ngữ, cô đành để đôi mắt mình dính chặt vào một điểm duy nhất trong khu vườn công cộng.
Nhưng chính ở nơi cô đang nhìn chằm chằm ấy, bỗng cô thấy một hình dáng quen thuốc và hoảng sợ. Cô hoàn toàn không nghe thấy Klima nói gì nữa. Đã có cái nhìn thứ ba như nòng súng nhìn về cô, và là cái nhìn nguy hiểm nhất. Bởi Ruzena không thể chắc chắn mà nói ai là bố đứa trẻ cô đang mang trong mình. Người mà cô coi ở hàng đầu tiên là người giờ đây đang ngầm quan sát cô, giấu mình hơi bất cẩn sau một cái cây của khu vườn công cộng. Nhưng điều đó chỉ hiển nhiên lúc ban đầu, bởi từ đó cô đã dần ngày càng lựa chọn nghệ sĩ kèn là người bố, cho đến ngày cô quyết định đó chắc chắn là anh. Chúng ta hãy cố hiểu, cô gái gán cái thai cho anh không phải vì mưu mẹo gì. Khi quyết định điều đó, cô đã không chọn mưu mẹo mà là sự thật. Cô đã quyết định anh thực sự như thế.
Mặt khác, cái thai với cô thiêng liêng đến mức cô thấy dường như không thể có chuyện một người mà cô khinh bỉ lại có thể là bố của nó được. Điều này không logic một cách chặt chẽ, nhưng là một kiểu ảo giác siêu lý tính đã thuyết phục cô rằng cô chỉ có thể có mang với một người đàn ông mà cô thích, mà cô coi trọng và cô ngưỡng mộ. Và khi cô nghe thấy trong máy điện thoại người mà cô chọn làm bố cho con mình bị sốc, hoảng sợ và từ chối nhiệm vụ làm bố, tất cả thế là đã xong hoàn toàn, bởi vì từ lúc đấy trở đi, không chỉ cô không còn nghi ngờ về sự thật của nó nữa, mà cô còn sẵn sàng để chiến đâu.
Klima im lặng. lấy tay vuốt má Ruzena. Bị kéo ra khỏi suy nghĩ của mình, cô nhìn thấy nụ cười của anh. Anh nói họ nên đi chơi một vòng bằng xe trong vùng nông thôn, như hôm trước, bởi cái bàn này chia cách họ với nhau như một bức tường lạnh giá.
Cô thấy sợ. Frantisek vẫn đứng sau gốc cây trong khu vườn công cộng và nhìn chằm chằm vào cửa sổ quán cà phê. Điều gì sẽ xảy ra nếu gã nhảy vào họ khi họ ra khỏi quán? Điều gì sẽ xảy ra nếu lại có thêm một cảnh như hôm thứ Ba vừa rồi?
– Cho tôi trả tiền hai ly cognac – Klima gọi người hầu bàn.
Ruzena rút một tuýp thuốc thuỷ tinh từ túi ra.
Nghệ sĩ kèn đưa một tờ bạc cho người phục vụ và không nhận tiền thổi lại.
Ruzena mở tuýp thuốc lấy ra một viên và cho vào miệng nuốt.
Khi cô đóng tuýp thuốc lại, nghệ sĩ kèn quay sang cô và nhìn vào mặt cô. Anh chìa hai tay về phía tay cô và cô