XtGem Forum catalog
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325215

Bình chọn: 8.00/10/521 lượt.

này có một phần trách nhiệm của cô.

Ninh Phi không thèm để ý, nhún nhún vai: “Hôm nay chị tới tìm tôi, là vì việc này sao?” Chu Dạ quát lớn: “Ninh Phi, em không còn là trẻ con, việc này liên quan tới tương lai của em, đừng có coi nó như trò đùa…”

Ninh Phi cắt ngang lời cô: “Yên tâm, tôi không có ý như vậy. Nếu tôi có quyền lựa chọn, vì sao còn phải ở lại trường này? Giờ vẫn còn kịp.” Chu Dạ thấy cậu ta bình tĩnh thong dong như vậy, không vội vã, không chán nản, rất yên lòng. Nhẹ nhàng thở phào: “Nếu đã thế, chị rất vui.”

Cậu ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, nói: “Lý do tôi tới trường này học là vì chị. Nếu khiến chị đau khổ, tôi cũng đau khổ, nên rời đi là tốt nhất.” Những lời này khiến cô im lặng, không biết nói sao, đành phải nhẹ giọng nhắc nhở. “Ninh Phi, chị đã kết hôn rồi.”

Trong ánh mắt cậu ta hiện lên nỗi đau xót, rồi lập tức khôi phục: “Tôi biết.” Bên ngoài giống như đều đều điềm tĩnh, nhưng thực ra không thèm nhắc lại. Chống tay lên bàn, dựa người bên cửa sổ, vẫn là một chàng thành niên đẹp trai nhưng lạnh lùng u buồn, nhưng đôi mắt mang theo tia nhìn tang thương. Thời gian lặng lẽ trôi qua, Chu Dạ thấy nãy giờ cậu ta không nói gì, đứng dậy định ra về. Đột nhiên cậu ta nói một câu: “Bởi vì thế, nên mới phải rời đi.” Dửng dưng nói, không biết đã trải qua bao nhiêu cơn đau giãy dụa thống khổ, không ai biết, cũng không ai hiểu được.

Nhưng giờ giống như đã trôi qua, có lẽ nên ăn mừng.

Cậu ta nói: “Tôi sắp thi vào học viện Mỹ thuật tạo hình Trung Quốc, nơi đó thích hợp với tôi hơn.” Cậu ta không thi học viện mỹ thuật tạo hình trung ương, mà là bỏ gần tìm xa, bôn ba ngàn dặm, đi tới Hàng Châu. Nguyên nhân vì sao, không cần nói cũng rõ.

Rốt cuộc Chu Dạ cũng yên tâm, cầm tay cậu ta mỉm cười nói: “Chị rất vui khi em quyết định như vậy, em vốn không nên chịu thiệt thòi học ở một ngôi trường không có tiếng tăm như thế này.” Cậu ta mới học năm nhất, giống như lời cậu ta nói, tất cả vẫn còn kịp. Thêm một cơ hội, có thể có một khởi đầu tốt.

Cậu ta không rút tay về, cũng không trả lời, trước khi rời đi mới hỏi: “Thích hoa tôi tặng chứ?” Cô khen ngợi: “Rất đẹp nha, em cũng là con mắt thẩm mỹ. Tuổi nhỏ như vậy, không ngờ đã biết lấy lòng người khác.” Cô đã mất bức tường ngăn cách, hoàn toàn tiêu tan. Mọi chuyện giải quyết viên mãn, điều này khiến tâm tình cô thư thái thoải mái, bất an mấy ngày nay đã trở thành hư không.

Ninh Phi mỉm cười, nói: “Thích là tốt rồi. Có thể khiến chị vui vẻ, tôi cũng rất vui. Cuối cùng cũng có thể làm cho chị một việc.” Thiếu niên này, vì tình yêu mà cam chịu, che giấu tất cả vào nơi sâu kín nhất trong tâm hồn. Tuổi nhỏ mà đã có thể làm như vậy, đúng là kỳ tích. Tâm tư của cậu ta sâu như biển, có thể dễ dàng chấp nhận tất cả.

Chu Dạ ôm hoa trở về, tìm một cái bình cắm vào. Vệ Khanh thấy, “a” một tiếng: “Ai tặng hoa?” Cô cười hì hì: “Em mua.” Vệ Khanh không tin, hai tay véo má cô, nổi giận đùng đùng: “Còn không mau thật thà khai báo?”

Cô cười cười tránh đi, nói là Ninh Phi tặng. Vệ Khanh vừa nghe, nổi giận: “Sao cậu ta vẫn chưa từ bỏ ý định chứ? Em chưa nói chúng ta đã kết hôn sao?” Thằng nhóc này, cứ chen giữa bọn họ, giống như quả bom hẹn giờ vậy.

Chu Dạ kể hết tất cả những gì xảy ra trong buổi chiều, nói: “Cậu ta cũng sắp đi rồi, anh so đo cái gì chứ. Tặng hoa thì sao nào, em thích hoa.” Vệ Khanh hừ nói: “Đi thì tốt, đi luôn đi, đi luôn đi.” Cuối cùng thì quả bom hẹn giờ này cũng đã hủy bỏ, đã loại bỏ được buồn phiền trong lòng. Chu Dạ cười ngất, kiễng chân hôn hắn, xoa xoa mặt hắn nói: “Ai nha, anh nhìn mình xem, giống trẻ con quá.” Thật không dám tưởng tượng ra phong thái uy nghiêm của hắn khi ngồi ở văn phòng.

Vệ Khanh lung tung vò mấy bông hoa trên bàn: “Đặt ở đây làm gì, cho ra ngoài ban công ấy, nhìn xấu quá, hay là ném vào thùng rác luôn cũng được.” Tình địch nhỏ tặng hoa tươi, rất chướng mắt, Chu Dạ vội đẩy hắn ra: “Hứ, hoa nở rất đẹp nha, người ta cũng đắc tội với anh, không được ném đi.” Vệ Khanh hừ hừ, nửa ngày không hòa hoãn sắc mặt. Chu Dạ dán vào người hắn, nói mấy lời du dương dễ nghe, dần dần sắc mặt hắn mới biến chuyển. Rốt cuộc vận đen sắp rơi xuống đầu bình hoa tươi kia cũng qua đi.

Ngày hôm sau cô đến trường, vừa cất đồ, có bạn học gọi: “Chu Dạ, có người tìm này!” Còn có cả Tiểu Thanh, hưng phấn khác thường. Cô tò mò chạy ra, gặp một cậu nhóc trẻ tuổi mặc đồng phục nói: “Xin hỏi cô là Chu Dạ tiểu thư phải