i: “Nể mặt chị dâu, hôm nay thả cho anh một con ngựa. Cứ ghi nợ đấy, sau này tính sổ tiếp.” Trước mặt mọi người, Vệ Khanh không khách khí đóng sầm cửa lại.
Chu Dạ ngã xuống sofa, vô lực nói: “A di đà phật, cuối cùng cũng đi cả rồi.” Bỗng nhiên Vệ Khanh nói một câu: “May là Lý Minh Thành không ở lại.” Hai người lắc đầu cười khổ. Là quả báo, quả báo a.
Đêm dài yên tĩnh, cuối cùng trở về phòng. Phòng cưới của bọn họ ở Vệ gia, tuy rằng ở tạm, nhưng trang trí ấm áp thoải mái, lại có giường rất lớn. Chu Dạ nằm gục xuống, rốt cuộc không dậy nổi. Vệ Khanh liên tục giục cô đi tắm, cô lẩm bẩm: “Em ngủ một lát thôi, năm phút là được rồi…” không tài nào mở mắt ra nổi.
Vệ Khanh thở dài, cởi áo váy giúp cô, ôm cô đặt vào trong bồn tắm lớn. Cô thoải mái, thở dài một hơi, nhắm mắt tiếp tục ngủ. Mặc kệ Vệ Khanh trêu chộc thế nào, cô cũng không có phản ứng, xoay người tránh sang bên khác. Hắn vô cùng bất đắc dĩ, tắm uyên ương tốt như thế mà chỉ có thể trơ mắt nhìn. Rút khăn tắm bọc cô lại, đặt trên chăn màu đỏ, thân hình thon dài, hòa lẫn, mỹ nhân như hoa, đáng tiếc người dưới thân hắn đã hô hấp đều đều, sớm đi vào giấc ngủ.
Vệ Khanh đi vào phòng tắm tắm nước lạnh một lần nữa, mệt mỏi qua đi, lại không thể ngủ nổi, đứng bên cửa sổ ngắm cảnh đêm, nhưng vẫn bị người trên giường hấp dẫn ánh mắt. Thấy cô ngủ còn mình thì thức, không cam lòng, dùng râu mới lún phún trên cằm cọ cọ lung tung vào người cô. Chu Dạ bị hắn quấy nhiễu tỉnh lại, ngủ được một giấc, đỡ mệt hơn, tinh thần thoải mái hơn rất nhiều, dụi dụi mắt hỏi: “Có gì ăn không hả anh?” cô đói sắp chết rồi, bụng réo ầm ầm.
Vệ Khanh nhíu mày: “Có.” Xuống lầu bê ít điểm tâm lên. Chu Dạ vươn tay định lấy, hắn không cho, cười xấu xa nói: “Không phải ăn như vậy…” đặt trong miệng mình, đút cho cô. Chu Dạ cắn môi, rồi cũng dũng cảm ngẩng đầu, hôn lên môi hắn, đầu lưỡi quyến luyến, nuốt đồ ăn vào bụng, ngoài đói ra, không có cảm giác gì khác. Phụ giúp hắn: “Quá chậm, em đói bụng, tự ăn được!” nhân lúc hắn không chú ý, giật lấy cái đĩa, vùi đầu vào ăn.
Vệ Khanh mắng cô qua cầu rút ván, thấy cô ăn cũng không ít, đẩy ngã cô xuống, liếm vụn thức ăn bên khóe miệng cô, rồi lại triền miên hôn cô, khiến đầu óc cô choáng váng, không biết đang ở nơi nào. Hắn xấu xa hỏi: “Có thích không?” Chu Dạ không nói lời nào, hắn ép hỏi lặp đi lặp lại nhiều lần, bám riết không tha.
Cô bị hỏi nhiều, đành phải đỏ mặt nhỏ giọng nói thích. Vệ Khanh càng đắc ý, ngón tay trườn vào trong miệng cô, khiêu khích nói: “Còn có thể thích hơn cơ.” Cả buổi tối, Vệ Khanh không buông tha cô, dùng hết khả năng khiêu khích cực hạn của cô. Cuối cùng, cô khóc lóc cầu xin tha thứ, không biết đã nói biết bao nhiêu lời mà ngày thường không chịu nói.
Càng đáng giận là, Vệ Khanh lấy điện thoại ghi âm, luôn dùng nó để uy hiếp cô, trở thành chuyện hổ thẹn nhất của cô. Hôm sau, Chu Dạ ngủ thẳng tới giữa trưa mới rời giường.
Ở Vệ gia qua năm mới, đầu năm liền cùng Vệ Khanh về nhà chúc tết. Về nhà lại mặt, lại mời uống rượu mừng lần nữa. Thân thích, bạn bè đều cười hì hì chúc mừng bọn họ tân hôn vui vẻ, bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử. Cha cô xúc động nói: “Còn nhớ con hồi bé, từ lúc biết bò, cứ leo lên leo xuống, cái gì cũng bỏ vào miệng. Chớp mắt một cái, đã lập gia đình, haiz… năm tháng không buông tha cho bất kỳ ai!”
Mọi người cười nói: “Thi Thi gả cho con rể tốt như vậy, là chuyện tốt nha! Bác có gì phải lo lắng chứ, ở nhà dưỡng lão đi thôi.” Cha cô gật đầu: “Đúng thế, thằng bé Vệ Khanh này, thật không tồi.” Mọi người quay ra khen ngợi Vệ Khanh. Vệ Khanh lại rất khiêm tốn, liên tục nói không dám, không dám.
Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du cũng bế con gái tới, trong trẻo gọi cô, dượng. Thấy người là cười toe toét, cũng không sợ hãi, vươn tay muốn ôm.
Chu Dạ vui sướng bế bé, chọc bé nói chuyện, chọc bé cười. Lại thả bé trên mặt đất, nhìn bé nghiêng ngả lảo đảo bước thẳng về phía trước, vẻ mặt đáng yêu, cười hi hi ha ha, khen ngợi cô bé thông minh. Trương Nhiễm Du trêu ghẹo: “Chu Dạ, em thích trẻ con như vậy, tự mình cũng sinh một nhóc đi, sẽ không cần chảy nước miếng nhìn bé con của người khác nữa!”
Mọi người ồn ào, đều cười nói bác Chu nên sớm ôm cháu ngoại. Nhất là cô Lý, vui vẻ nói: “Chu Dạ, cháu cần phải cố gắng nhiều hơn, cháu nhìn Lý Minh Thành xem, con gái nó đã gọi cháu là cô rồi kìa!” Mọi người cười to, đều hô hào cô sang năm ôm bé con trở
