XtGem Forum catalog
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325132

Bình chọn: 9.5.00/10/513 lượt.

về.

Làm cô xấu hổ, cúi đầu không nói. Vệ Khanh cười dài nhìn cô, quay qua nói: “Yên tâm, yên tâm ạ, chúng cháu sẽ không làm các cô chú, các bác thất vọng ạ!” hắn nói như vậy, không khí càng thêm náo nhiệt.

Chu Dạ lấy chồng, nở mày nở mặt, cực kỳ có thể diện.

Hai người ở lại vài ngày rồi trở về Bắc Kinh. Khi Chu Dạ quay về trường, chợt nghe được một tin tức khiến cô giật mình.

[40'>: Cười đến tiền phủ hậu ngưỡng: cười đến nỗi hết gập người ra phía trước lại đến ngửa ra sau= cười ngặt nghẽo

[41'>: Dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang: Bảo vật vô giá dễ tìm, người tình xứng đôi khó kiếm.

[42'>; [43'> là hai câu cuối trong bài từ “Bốc toán tử”

Chương 59

Sau khai giảng một ngày, cô gặp Tiểu Thanh trong canteen, không nhịn được lại hỏi tình hình gần đây của Ninh Phi. Từ tối hôm tất niên, đã nhiều ngày cô không gặp cậu ta, mỗi khi nhớ tới, lại thấy lo lắng. Tiểu Thanh kinh ngạc nhìn cô, nói: “Học tỷ, chị không biết sao? Ninh Phi đã bị đuổi học rồi.” Lúc nói, trên khuôn mặt vẫn man mác buồn.

Chu Dạ hoảng hốt: “Từ khi nào?” Tiểu Thanh thở dài: “Từ sau tết Nguyên đán, đã không thấy cậu ấy, sau đó lại nghe thấy tin cậu ấy bị nhà trường đuổi học.” Chu Dạ sốt ruột hỏi: “Vì sao lại bị đuổi học? Không có ai khuyên nhủ cậu ta sao?”

Tiểu Thanh lắc đầu: “Mọi người gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu ta cũng không nghe, kỳ lạ là, cũng không tắt máy, vẫn kết nối được. Em có gửi cho cậu ấy một tin nhắn, thật lâu sau mới thấy trả lời. Cậu ấy nói cậu ấy đã có quyết định riêng, mọi người không cần quan tâm. Bọn em cũng không có cách nào khác. Haiz… khoa mỹ thuật tạo hình khó khăn lắm mới có một thế hệ mỹ nam vậy mà lại rời đi…” nói xong thở dài một hơi, thổn thức không thôi.

Trong lòng Chu Dạ kinh đào hãi lãng [44'>: “Giảng viên lớp em nói thế nào? Cứ như vậy mà đuổi học cậu ta sao? Người lớn cũng không quản lý, sao lại để cậu ta tùy tiện như thế?” Tiểu Thanh trả lời: “Bọn em cũng hỏi qua giáo sư, nghe nói hiệu trưởng đã đồng ý, còn nghe nói cha cậu ta đi cùng cậu ta tới làm thủ tục nghỉ học. Cậu ta vừa đi, không biết có bao nhiêu nữ sinh rơi nước mắt. Học tỷ, chị quen biết cậu ấy. Biết cậu ấy đang ở đâu chứ? Bọn em rất muốn tới thăm cậu ấy…”

Chu Dạ hoảng hốt như không nghe thấy, trả lời qua loa vài câu, mất hồn mất vía rời đi. Đứng ở trên đường gọi điện cho Ninh Phi, may là vẫn dùng số cũ, điện thoại đổ chuông vài tiếng, có người nghe máy. Chu Dạ vội nói: “Ninh Phi à? Là chị, Chu Dạ đây, hiện giờ em đang ở đâu?”

Hồi lâu sau cậu ta mỗi nói: “Biết không, mỗi ngày tôi mở máy, chờ chị chủ động gọi cho tôi một lần, may mắn là đợi được.” Thở dài một tiếng, trong giọng nói có chút vui mừng, lại giống như phiền muộn, giống như cô đơn, tịch mịch… Hỗn hợp hòa quyện lẫn nhau, khiến người nghe không đành lòng.

Chu Dạ giật mình, hơn nửa ngày mới nói: “Xin lỗi, chị không biết…” cậu ta nói: “Vì sao lại phải xin lỗi? Không cần phải xin lỗi, chị không nợ tôi điều gì cả.”

Chu Dạ yếu ớt nói: “Em rảnh chứ? Đã lâu không gặp, chị muốn gặp em…” Thực ra cô cũng không biết làm vậy có được không, cô đã kết hôn, lại dây dưa không dứt là không đúng. Nhưng lại cảm thấy nên nói chuyện một lần, về chuyện cậu ta bị đuổi học vì cô, thật sự là cuộc sống hàng ngày càng thêm gian nan…

Ninh Phi nói: “Tôi cũng rất muốn gặp chị, nhưng vẫn không có đủ dũng cảm.” Cậu ta hẹn Chu Dạ ở quán tình nhân trước kia. Mặc dù còn hơi do dự, cảm thấy không thích hợp, nhưng cô vẫn đi.

Lúc đến, tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống, ngoài cửa sổ tuyết bay lả tả, lặng yên không một tiếng động, theo gió lạnh, không ngừng bay lên, bay lên… bay tới không trung, rồi lại từ từ hạ xuống, khắp nơi một màu trắng tinh, khiến cõi lòng người có tâm sự càng thêm bùi ngùi. Mùa xuân năm nay, vừa ngọt ngào lại vừa phiền muộn.

Khi Ninh Phi tới, cầm theo một bó hoa tươi tặng cô, khiến mọi người xung quanh tò mò nhìn, rất hâm mộ.

Chu Dạ không ngờ cậu ta lại làm như vậy, nhận cũng không được, mà không nhận cũng không xong, ngẩng đầu không nói nhìn cậu ta. Hành động của thiếu niên, luôn khiến người ta bất ngờ.

Cậu ta nhíu mày hỏi: “Chị không thích hoa sao?” Cô đành phải nhận lấy: “Không, rất thích, cảm ơn em.” Ánh mắt cậu ta lóe lên, nói: “Hi vọng nhìn thấy hoa tươi, có thể tặng cho chị một ngày tốt lành.” Chu Dạ miễn cưỡng cười cười, không biết nên trả lời thế nào, đành phải nói: “Nghe nói em bị đuổi học, vì sao vậy?” Ánh mắt gắt gao nhìn cậu ta, hơi trách cứ. Chuyện