Disneyland 1972 Love the old s
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325160

Bình chọn: 8.00/10/516 lượt.

không?” Đưa cho cô một bó hoa tươi lớn.

Trên hành lang có rất nhiều bạn học vây quanh nhìn, đem hoa tặng tới cửa, hành động này đúng là khiến người ta chú ý. Chu Dạ ngây người hỏi: “Ai gửi thế?” Cậu ta lắc đầu nói không biết, chỉ chịu trách nhiệm đưa hoa tới. Chu Dạ ôm vào trong lòng, tìm kiếm, bên trong cũng không có thiệp gì cả. Nhớ tới chuyện hôm qua, vì có người tặng hoa cho cô mà Vệ Khanh buồn bực không vui, cứ buồn cười mãi. Trẻ con quá đi mất! Tặng hoa mà cũng phải làm lớn như vậy. Trong lòng rất ngọt ngào.

Mọi người ùa tới, liên tục chất vấn: “Chu Dạ, Chu Dạ, ai ngưỡng mộ mà tặng hoa thế? Lại còn đưa tới tận trường, lãng mạn quá!” Chu Dạ cười không đáp. Có người nói: “A, không để lại tên tuổi sao? Chu Dạ, mau nói đi, rốt cuộc là ai tặng? Bạn đã kết hôn, vậy mà còn có người tặng hoa tươi, làm bọn mình hâm mộ chết được!” mọi người tám chuyện ồn ào, cô không thể nào thoát được.

Lực lượng quần chúng thật đáng sợ. Cô đành phải đầu hàng, cười dài: “Đương nhiên là ông xã tặng rồi.” Vừa nói ra, khiến mọi người hâm mộ kêu lớn. Mọi người đều nói: “Chu Dạ, bạn đã kết hôn, ông xã còn tặng hoa, hạnh phúc ghê! Hu hu, … bọn mình cũng phải đi kết hôn!” vì thế mọi người đều khen tình cảm vợ chồng bọn họ ngọt ngào, như keo như sơn, vô cùng ân ái.

Cả ngày Chu Dạ vui vẻ, về nhà liền làm một bàn thức ăn ngon, ngoan ngoãn chờ chồng yêu về. Vệ Khanh vừa vào tới cửa, ngửi thấy mùi thơm, cười hỏi: “Hôm nay là ngày gì thế? Sao bữa tối lại phong phú vậy?” Cô đón hắn, hôn một cái, cười tủm tỉm: “Ngày lành!” Vệ Khanh thuận thế ôm cô: “Có chuyện gì vui sao? Đoạt giải gì à?” Cô lườm hắn một cái, gắt giọng: “Anh nói đi đâu thế?”

Vệ Khanh ngồi xuống, thấy một bình hoa đặt giữa bàn, vì thế hỏi: “Hoa này em lấy ở đâu thế?” Còn muốn lừa cô tới khi nào? Chu Dạ bưng bát cơm lên ăn: “Không phải hôm nay anh tặng sao? Ngày hôm qua còn dỗi đi vào thư phòng nữa.” Vệ Khanh ngây người: “Anh tặng lúc nào? Sao anh lại không biết?” Chu Dạ nghe thế, ngạc nhiên hỏi lại: “Không phải hôm nay anh sai người mang hoa tới cho em à?” Vệ Khanh lắc đầu nói không có. Hắn bận việc từ sáng tới giờ, làm gì có thời gian nghĩ tặng hoa chứ.

Sắc mặt hai người thay đổi. Cô yếu ớt nói: “Không phải ngày hôm qua anh rất tức giận sao, em cứ tưởng anh cố ý gửi tới…” Vệ Khanh lắc đầu, cũng không cần phải nghĩ nhiều, nhất định là Ninh Phi. Chu Dạ vội an ủi hắn: “Được rồi, được rồi, cậu ta đã bị đuổi học, sắp rời khỏi Bắc Kinh, anh đừng tức giận…”

Vệ Khanh cũng cảm thấy bất đắc dĩ, hắn và Chu Dạ đã kết hôn, thằng nhóc này cũng không quan tâm, cứ làm theo ý mình, thật khiến người khác đau đầu. Chu Dạ cọ cọ vào hắn: “Em nghĩ cậu ấy cũng không có ý gì đâu, hôm qua lúc cậu ấy tặng hoa, nói hi vọng em nhận hoa có thể có tâm trạng thoải mái, cho nên mới…” đối với việc này hai người bọn họ cũng không thể làm gì, nghĩ cậu ta sắp rời đi, tâm tình có thể hơi khác thường, vì thế đành bỏ qua.

Nhưng ngày hôm sau, ngày thứ ba… cứ liên tiếp một tuần, ngày nào cô cũng nhận được một bó hoa tươi. Toàn bộ khoa mỹ thuật tạo hình đều chấn động, mọi người đều nghĩ là Vệ Khanh tặng, truyền tụng khắp nơi, chuyện tình của hai người bọn họ trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp trường, có thể nói không ai không biết. Trong lúc nhất thời, Chu Dạ trở thành thần tượng được hâm mộ của biết bao cô gái.

Chỉ có Chu Dạ như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, đứng ngồi không yên, mỗi ngày nhìn cậu bé đưa hoa, nhận cũng không được, mà không nhận cũng không xong. Vệ Khanh nhìn bó hoa trong tay cô, sắc mặt tối sầm, hừ nói: “Thằng nhóc này quá kiêu ngạo rồi đấy! Không coi ai ra gì, anh phải tìm cậu ta nói chuyện rõ ràng. Vẫn chỉ là sinh viên, thừa tiền cũng không tới mức như vậy!” Cô khuyên nhủ: “Thôi nào, bỏ qua đi, dù sao cậu ta cũng chỉ còn là trẻ con, chấp làm gì?”

Nhưng cũng phải nói, hành đô

̣ng này của Ninh Phi, là con gái, không ai có thể kháng cự nổi. Huống chi cậu ta lại còn là một chàng thiếu niên đẹp trai si tình.

Vệ Khanh giận: “Em cứ nghĩ cậu ta là trẻ con, tâm cơ còn thâm trầm hơn cả người lớn! Cứ khiêu khích anh như vậy sao? Không thèm coi anh ra gì!” Tặng hoa cho vợ hắn, trong lòng nghĩ cái gì chứ? Nếu không cho thằng nhóc ấy một bạt tai, thì tức chết mất!

Chu Dạ hụt hơi, suy nghĩ nửa ngày, cắn môi nói: “Nếu không, để em gặp cậu ta nói chuyện được chứ? Bảo cậu ta từ sau đừng gửi hoa tới nữa, được không?” Vệ Khanh nói không được