XtGem Forum catalog
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327612

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

mời cô nhảy một bản không?” Cô cười, tâm tình cũng mềm mại đi nhiều. Đặt tay vào lòng bàn tay cậu ta: “Đương nhiên.” Nếu đã không thể làm được gì, cô hi vọng sẽ để lại cho cậu ta một kỷ niệm tốt đẹp.

Chu Dạ nhíu mày: “Tiến bộ rất nhanh.” So với lần trước, kỹ thuật nhảy đã thành thạo hơn nhiều. Mỗi một bước nhảy, đều rất phong độ, dường như đã tập luyện rất chăm chỉ. Ninh Phi hơi ngửa đầu, giống như đang cẩm nhận gì đó, giống như khắc sâu thời khắc này trong đầu, suốt đời không quên. Thật hi vọng có thể mãi mãi nhẹ nhàng xoay tròn, vĩnh viễn không ngừng nghỉ, nhưng bản nhạc nào chẳng có điểm dừng, đã tới thời gian chia xa.

Hai người đi ra, cả quãng đường không nói gì, đi tới đầu đường. Chu Dạ vẫy vẫy tay, phải ra về. Ninh Phi giữ cô lại, chạy tới đường lớn mua một bó hoa to, ngay cả ban đêm, vẫn rất náo nhiệt.

Chu Dạ đùa giỡn: “Em đã tặng chị nhiều hoa lắm rồi, thật sự không cần lãng phí như vậy. Chị không còn chỗ trưng bày nữa.” Ninh Phi nhìn cô, bỗng nhiên nói: “Về sau có muốn tặng, cũng không được nữa rồi!” Giọng nói đau đớn trống vắng. Ảm nhiên tiêu hồn giả, duy biệt nhi dĩ hĩ![46'>

Chu Dạ im lặng rất lâu, nhẹ giọng nói: “Em đi đi, chị ở đây nhìn.” Khóe môi Ninh Phi run run, muốn nói lại thôi, giống như có hàng vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại hóa thành một tiếng thở dài. Im lặng xoay người rơi đi.

Chu Dạ đứng ở đầu đường, phiền muộn thật lâu, bà chủ bán hoa thấy cô không nhúc nhích, hỏi cô có bị làm sao không, có phải cảm thấy không khỏe không. Cô vội lắc đầu, đến gần hỏi: “Cô ơi, đây là hoa gì thế ạ?” Chỉ vào hoa trong tay. Bà chủ nói: “Hoa Lưu ly” (ish: tên tiếng Anh là “Forget me not”)

Hoa Lưu ly

Haizz… forget me not, nhớ tới Ninh Phi, cô càng buồn bã.

Một tuần sau, có người đưa cho cô một bức thư, trên bức thư không ghi tên người gửi, chỉ viết tên cô. Mở ra vừa thấy, là một tờ giấy lụa, bên trên chỉ có duy nhất một bài thơ, không có mở đầu, cũng không có kết cục, ngay cả thời gian cũng không có. Bài thơ có tên là “When you are old”

Vừa nhìn đã biết ngay làchữ viết của Ninh Phi. Đây không phải là bài thơ của đại thi hào William Butler Yeats [47'> viết tặng Maud Gone sao? Ẩn sâu trong đó là tình yêu vô vọng, trong những năm tháng tuổi hoa tươi đẹp nhất, ông lại nhất kiến chung tình với bà, mối tình thắm thiết. Đáng tiếc, hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình. Điều khiến mọi người thắc mắc là tại sao Yeats lại không từ bỏ Muad? Cả đời không quên, thề không thay đổi.

Chu Dạ nhìn phong thu màu trắng tinh khiên, nét chữ màu xanh, trong mắt mờ mờ hơi nước. Cô bồi hồi đứng lặng lẽ ở góc sân, vì người thiếu niên ở nơi đất khách quên người, lại nhớ mãi không quên cô.

Có được một người yêu cô sâu sắc và có một người mà cô yêu trọn đời, cô đều muốn ghi sâu trong lòng.

[44'>: kinh đào hãi lãng: sóng to gió lớn

[45'>: thương dăng bất đinh vô phùng đích đản: con ruồi không đốt người, vỏ trứng không kẽ hở

[46'>: là hai câu thơ trong bài “Biệt phú” nổi tiếng của Giang Yêm, tiếc là mình chưa tìm được, nên sẽ bổ sung sau TT_TT

[47'>: William Butlet Yeats sinh năm 1865 ở Ái Nhĩ Lan, , thuộc vào nhóm dân Anglo-Irish (hay còn gọi là West Britons).

Năm 1868 thì gia đình dọn về Luân đôn, sau đó trở về Dublin, Ái Nhĩ Lan một thời gian cho đến năm 1887 thì lại sang Luân đôn.

Ông nhận được giải thưởng văn chương Nobel vào năm 1923.

Thời gian ở Luân đôn ông tích cực tham gia phong trào “Phục hưng Ái Nhĩ Lan” với nguyện vọng phục hồi văn hóa xã hội Gaelic (Irish). Và cũng trong thời gian này ông quen biết Maud Gonne, một người phụ nữ lãnh đạo phong trào giải phóng dân tộc Ái Nhĩ Lan.

Năm 1904, ông thành công trong việc phối hợp thành lập Nhà hát Abbas. Phong trào cách mạng giải phóng dân tộc Ái Nhĩ Lan (1919-1923) có ảnh hưởng rất lớn đến thơ ông.

Thơ Yeats, với nhiều sắc thái dân tộc Ái nhĩ Lan, là một trộn lẫn giữa biểu tượng và lãng mạn vào thời điểm đó. Thơ Yeats cũng mang khuynh hướng đào sâu trí tuệ. Sự thấu triệt thơ ông cần có một trình độ hiểu biết về lịch sử, văn chương, và xã hội.

Đây chỉ là một bài thơ trong ít nhất là 26 bài thơ mà Yeats đã viết cho Maud. Sau hai lần ngỏ lời cầu hôn Maud (năm 1891), là những lần kế tiếp 1899, 1900, 1901, 1903, nhưng ông luôn luôn bị Maud từ chối. Và cho đến năm 1916 khi Yeats 51 tuổi, ông lại ngỏ lời muốn lấy cô con gái 21 tuổi của Maud với người chồng đầu tiên, nhưng cũng không thành. Câu chuyện tình của Yeats với Maud có ảnh hưởng nhiều đến cuộc đời của ông từ khi còn trai trẻ đến tuổi trung niên, nhưng Yeats luôn luôn chứng tỏ tình yêu của Maud không hề làm suy giảm sư hăng say của ông trên con đường phụng sự văn hóa, chính trị, và xã hội.

Chương 60

Ninh Phi rời đi, Vệ Khan